Phân tích lá thư đòi nợ hóm hỉnh của dượng Tony
thu-doi-no-hai-huoc

THƯ ĐÒI NỢ


Sài Gòn, ngày... tháng... năm...
Kính gửi anh Nguyễn Hay Quên.
Đầu thư, em không biết nói gì hơn là chúc anh thật nhiều sức khỏe.

Anh ơi, dạo này công việc của anh thế nào? Anh có nghe không khí xuân tràn ngập, ngất ngây từng góc phố?

Thời gian trôi qua nhanh quá anh nhỉ, thấm thoát mà đã 3 tháng rồi anh chưa trả nợ cho em. 
Hợp đồng số....số tiền là....

Em gửi thư này, mong anh thu xếp sớm cho em. Sắp Tết, ai cũng mong được vui vẻ trong mấy ngày này cả, phải không anh?

P/S: Cán bộ đòi nợ bên em cũng nhẹ nhàng trí thức lắm, tuần sau nếu tiền chưa vô tài khoản thì sẽ đến ngồi giữa nhà anh giũa móng tay, lâu lâu liếc anh 1 cái thôi. our hands, you know!


Sài Gòn, ngày... tháng... năm...
Kính gửi anh Nguyễn Hay Quên.
* Khi viết thư đòi nợ, việc đầu tiên là bạn phải viết chính xác tên của đối phương, cần cố tránh hết sức việc gây cho đối phương cảm giác thư được viết từ một hệ thống tự động nào đó. Việc viết đúng tên sẽ làm tăng hiệu quả của việc cá biệt hóa, điều này đặc biệt cần thiết với những cái tên phức tạp.

Đầu thư, em không biết nói gì hơn là chúc anh thật nhiều sức khỏe. 
*Để đòi được nợ, việc đầu tiên bạn phải thể hiện rằng bạn là một người vô cùng chuyên nghiệp và lịch sự, bạn phải khiến đối phương nghĩ rằng có một chuyên gia cụ thể đang làm việc với anh ta và các hành động kế tiếp sẽ phụ thuộc vào vị chuyên gia đòi nợ nghiêm khắc đó.

Anh ơi, dạo này công việc của anh thế nào? Anh có nghe không khí xuân tràn ngập, ngất ngây từng góc phố? 
*Việc hỏi thăm công việc của đối phương ám chỉ rằng bạn biết rõ tình trạng công việc và tài chính của anh ta. Bạn đang thể hiện rằng mình rất quan tâm đối phương và luôn theo sát anh ta trong cuộc sống và công việc.
Việc nhắc đến không khí xuân để ngầm gợi ý anh ta rằng sắp đến tết rồi và anh ta hãy sớm trả nợ cho bạn nếu không muốn bị đòi nợ vào những ngày đầu năm mới, một điều mà không ai muốn gặp phải.

Thời gian trôi qua nhanh quá anh nhỉ, thấm thoát mà đã 3 tháng rồi anh chưa trả nợ cho em. 
Hợp đồng số....số tiền là....
*Vào đề một cách thật tự nhiên khiến cho đối phương cảm giác rằng mình đang nói chuyện với họ chứ không phải đang đòi nợ. Việc bạn nhắc nhở một cách nhẹ nhàng như vậy sẽ khiến đối phương cảm thấy thân cận hơn, người họ đang đối mặt là một người quen trong gia đình chứ không phải là một tên chủ nợ đáng ghét. Điều đó sẽ  làm "tăng cảm giác có lỗi" ở đối phương. 
Mượn tiền không trả đã là sai, hơn nữa lại còn là một người dễ mến, tế nhị như bạn thì càng đáng trách.
Đối phương sẽ cảm thấy cắn dứt, dằn vặt vì đã không sớm trả tiền cho bạn

Em gửi thư này, mong anh thu xếp sớm cho em. Sắp Tết, ai cũng mong được vui vẻ trong mấy ngày này cả, phải không anh?
*Bởi vì bản tính của những con nợ là rất hay quên nên một lần nữa bạn cần nhắc đối phương rằng họ đang nợ bạn và  nhắc rõ thời gian họ cần thu xếp để trả cho bạn là trước tết.
Đối với những người sống bị động, họ luôn cần phải có nhiệm vụ và thời gian cụ thể thì họ mới chịu hành động. Nếu bạn chỉ nhắc họ phải giả nợ mà không nói gì đến thời gian anh ta phải trả thì rất có thể tết năm sau nữa bạn cũng vẫn chưa nhìn thấy số tiền đó.
Đồng thời bạn còn cho thấy rằng mong muốn tha thiết của bạn là mọi người đều vui vẻ trừ khi họ không muốn như vậy.

Cuối thư, em chúc anh vạn sự như ý, đọc được thư này nhớ hồi âm cho em nhé. Mến anh,
Em Tèo
*Luôn tỏ ra thân thiết, lịch sự đó mới là một người đòi nợ có văn hóa, chúng ta viết thư đòi nợ nhưng khi anh ta đọc phải như một lá thư hỏi thăm của người thân thì việc anh ta hồi âm lại là điều tất nhiên.
Và việc quan trọng nhất khi đòi nợ là phải luôn giữ liên lạc được với họ, việc giữ liên lạc có thể nhắc anh ta nhớ về khoản nợ. Đồng thời bạn cũng có thể nắm bắt được tình hình tài chính của họ mà cho thong thả vài bữa nếu gặp khó khăn. Đa số con nợ sẽ lảng tránh sau khi mượn nợ của bạn vì vậy bạn cần tránh điều đó xảy ra.

P/S: Cán bộ đòi nợ bên em cũng nhẹ nhàng trí thức lắm, tuần sau nếu tiền chưa vô tài khoản thì sẽ đến ngồi giữa nhà anh giũa móng tay, lâu lâu liếc anh 1 cái thôi. our hands, you know!

*Phần tái bút cũng là một phần vô cùng quan trọng trong thư, có tác động rất tốt đến tâm lý của đối phương giúp họ có quyết tâm hơn để trả nợ.

Nếu bạn không trả tiền chúng tôi sẽ đến tận nhà. Tuy nhiên vì chúng ta là những người đòi nợ lịch sự chứ không phải xã hội đen nên cũng chỉ ngồi đó giũa móng tay thôi để cho họ có thể nhìn thấy được tay của chúng ta. you will know my hand !

Du tin rằng với cách viết thư đòi nợ đầy nghệ thuật như trên thì Dụ họ có là chúa chổm đi chăng nữa thì cũng sẽ tìm cách gom tiền trả bạn trước. Chúc các bạn thành công!
DMCA.com for Blogger blogs
Đam mê là gì? Cách xác định đam mê
dam-me-la-gi


Ngày nay, khi người người nói về thành công, nhà nhà nói về thành công thì những từ chúng ta thường hay nghe thấy nhiều nhất chính là  đam mê, lý tưởng, ước mơ hay hoài bão.

Mọi người đều nói rằng, muốn thành công thì phải có lý tưởng, phải theo đuổi theo đam mê , phải thế này, thế kia... nhưng lại chẳng ai chịu ngồi xuống giải thích cho chúng ta biết đam mê là gì, tại sao phải theo đuổi đam mê?

Đa số học sinh, sinh viên chúng ta đều cảm thấy đam mê là một thứ gì đó rất mơ hồ, và không biết bản thân đam mê cái gì?

Vậy thật sự thì đam mê là gì?

1. Đam mê là gì?

Du biết mình không giỏi về định nghĩa lắm nên để bài viết có thêm phần khách quan Du sẽ lên mạng tra google.

Và đây là định nghĩa đam mê trên Wikipedia: "Đam mê - Ham thích thái quá, thường là cái không lành mạnh, đến mức như không còn biết việc gì khác nữa. Đam mê cờ, bạc, rượu chè."

Đọc xong cái định nghĩa trên mà Du bị sốc toàn tập, thế mà trước giờ Du lại cứ cho là đam mê là một điều gì đó rất tốt đẹp, rất cao lớn.

Trộm nghĩ, vào một ngày đẹp trời, khi Du đang đứng hăng say chém gió với lũ trẻ con trong làng về thành công, về cuộc đời... Bỗng dưng một chú, à không một anh say rượu đi qua, tất nhiên giống như trong các bộ phim, trên tay anh là một chai rượu trắng vẫn còn non nửa. Lúc này miệng Du vẫn đang bô bô: Chỉ có theo đuổi đam mê bạn mới có thể thành công. Bạn nghĩ anh ta sẽ rót rượu mời Du hay tặng Du cả cái chai vào mặt ?

Cho nên theo Du đã liên quan đến cờ bạc rượu chè thì không thể được gọi là "đam mê" phải gọi là "ham mê" mới chính xác.

Thôi bỏ qua phần định nghĩa chúng ta đến thẳng với phần khái niệm.

Tất nhiên đây đều là những suy nghĩ chủ quan của Du nên sẽ không thể hoàn toàn chính xác, nhưng Du sẽ giải thích khái niệm Đam mê một cách dễ hiểu nhất có thể.

1. Đam mê là một công việc bạn rất thích làm.


Hồi bé đa số chúng ta đều rất thích chơi điện tử, dù bị bố mẹ cấm nhưng vẫn tìm mọi cách để chơi. Đam mê cũng giống như vậy, bất chấp mọi khó khăn gian khổ nhưng bạn vẫn thích làm công việc đó thì nó rất có thể là đam mê của bạn.

Hay đơn giản hơn nếu không phải kiếm tiền nuôi sống bản thân và gia đình thì bạn muốn làm gì? Đó rất có thể sẽ là đam mê của bạn.

Du nói rất có thể bởi vì nó còn có thể là ham mê của bạn nữa mà đam mê thì không phải là ham mê.

2. Đam mê và ham mê.


Ham mê là việc bạn thích trạng thái thư giãn, thoải mái của cơ thể khi làm một việc gì đó mang tính nghỉ ngơi, hưởng thụ như chơi game, nghe nhạc, nếm món ngon...

Còn đam mê là việc bạn yêu thích quá trình hoạt động của cơ thể khi đang thực hiện công việc đó như viết sách, ca hát, nấu ăn...

Đam mê khiến bạn vui vẻ, ham mê cũng khiến bạn vui vẻ nhưng đam mê tạo ra sản phẩm, giá trị còn ham mê thì không. Ham mê khiến bạn buông thả, yếu đuối còn đam mê khiến bạn mạnh mẽ, thành công.

Tóm lại:
Đam mê = Sở thích + Làm việc
Ham mê = Sở thích + Hưởng thụ

Chỉ khi một người yêu thích công việc của chính mình thì đó mới là đam mê.

Rất nhiều các đầu bếp giỏi, họ thích nấu ăn không phải vì muốn nhận được lời khen hay để bạn cảm thấy họ nấu ăn ngon như thế nào mà chỉ đơn giản là họ đam mê nó và muốn được tận hưởng quá trình tạo ra một món ăn ngon. Còn sở thích của Du là được thưởng thức những món ăn đó ( Tâm sự của một người "gầy")

Vì vậy Đam mê là công việc mà bạn yêu cả quá trình làm việc của công việc đó.

2. Tại sao phải theo đuổi đam mê?

Từ nhỏ chúng ta đã được dạy rằng: chỉ có theo đuổi đam mê, bạn mới thành công. Nhưng có bao giờ bạn hỏi tại sao lại như vậy, tại sao bạn lại thành công khi theo đuổi đam mê? Chúng ta cần một lời giải thích hơn là một câu nói suông. Dù mọi người đều khẳng định là nó đúng nhưng chúng ta vẫn cần biết vì sao lại như vậy.

Để giải thích điều này đầu tiên bạn phải biết điều gì sẽ giúp bạn thành công. Các bạn có thể xem: 3 yếu tố giúp bạn thành công để hiểu rõ hơn.

Và đam mê sẽ giúp bạn có được cả 3 yếu tố đó: Tài năng, tầm nhìn và đặc biệt là sự kiên trì.

1. Sự kiên trì

Đam mê ở một khía cạnh nào đó chính là sự Đánh đổi. Rất nhiều người có thể sẵn sàng đánh đổi tất cả mọi thứ để theo đuổi đam mê của bản thân.

Du không đánh giá như thế là đúng hay sai mà ở đây Du chỉ muốn nói một điều là khi đã đam mê thì để kiên trì thật sự quá đơn giản. Bạn có muốn ngăn họ lại còn khó chứ đừng nghĩ đến việc họ bỏ cuộc.

2. Tài năng


Khi bạn đam mê một công việc, bạn cũng sẽ rất dễ để có tài năng trong lĩnh vực bạn đang làm, tại sao ư?

Để giải thích điều này Du sẽ nói một chút về Đam mê và sở trường hai thứ có vẻ tách biệt nhưng lại rất liên quan đến nhau.

Sở trường là một công việc bạn làm giỏi. Đam mê là một việc bạn thích làm. Bởi vì làm giỏi được nhiều người khen nên chúng ta thường thích làm. Và vì thích làm nên chúng ta mới làm giỏi. Vừa thích làm lại vừa làm giỏi, tài năng sẽ rất nhanh là vật trong túi của bạn mà thôi.

Tuy nhiên có những việc ta có sở trường mà lại không có đam mê. Hay những công việc ta có đam mê nhưng lại không có sở trường. Làm mãi mà cũng không giỏi.

Đó chính là nguyên nhân dẫn đến một số người dù cố gắng theo đuổi đam mê mà vẫn chưa thể thành công.

Muốn thành công thì bạn phải vừa đam mê vừa có sở trường trong công việc của mình.

Điều này cũng liên quan đến vấn đề mà Du muốn nói ở phần sau: Khi nào bạn nên theo đuổi đam mê

3. Tầm nhìn


Khi bạn đam mê một công việc bạn sẽ rất muốn và chăm chỉ tìm hiểu mọi thứ xung quanh liên quan đến nó và điều này sẽ cải thiển tầm nhìn của bạn một cách đáng kể.

Một người học rộng hiểu nhiều với một đống kiến thức trong đầu tất nhiên là phải nhìn xa hơn những người khác rồi.

cach-xac-dinh-dam-me

3. Cách xác định đam mê

1. Làm những việc liên quan đến sở thích của mình.

Cách hiệu quả nhất để tìm kiếm đam mê là làm những công việc liên quan đến sở thích của mình, nếu bạn thích đến mức quên ăn, quên ngủ và luôn cảm thấy vô cùng vui vẻ, hạnh phúc khi làm công việc đó thì đó chính là đam mê của bạn.

Sở thích của bạn là ca hát, bạn hát hay trở thành ca sĩ và sống được nhờ sở thích đó thì lúc này ca hát chính là đam mê của bạn.

Như du đã nói khi một người yêu thích công việc của chính mình thì đó chính là đam mê. Mà một người thì chắc chắn có những sở thích nhất định và đam mê thường gắn liền với nó.

Sở thích của Du là đọc sách, còn đam mê là viết blog. Có phải bạn thấy chúng có gì đó hơi liên quan đến nhau đúng không.

Vì vậy hãy làm thử những công việc liên quan đến sở thích của mình, bạn sẽ rất nhanh tìm thấy đam mê.

Thích nghe nhạc, bạn có thể thử làm trang web về âm nhạc.
Thích câu cá bạn có thể thử mở khu du lịch sinh thái phục vụ cho sở thích câu cá.
Thích du lịch bạn có thể thử làm hướng dẫn viên. 

2. Làm những việc liên quan đến sở trường của mình.


Bình thường những việc bạn có sở trường thường là sở thích của bạn bởi vì bạn giỏi mọi người khen bạn nên bạn cảm thấy yêu thích. Tuy nhiên cũng có một vài trường hợp bạn có sở trường nhưng lại không yêu thích công việc đó.

Tuy nhiên, ngoại trừ thử làm những công việc liên quan đến sở thích của mình bạn cũng có thể làm những công việc liên quan đến sở trường để tìm kiếm đam mê.

Bởi vì đó là sở trường của bạn nên bạn sẽ tiến bộ rất nhanh rất có lợi cho phát triển sau này và biết đâu được bạn lại bỗng thấy hợp và yêu thích công việc đó thì sao.

Ban đầu dù chưa thích cũng hãy làm việc một cách thật chăm chỉ, nâng cao các kỹ năng chuyên môn mà nghề nghiệp của bạn yêu cầu. Khi những thành công nhỏ nhỏ nhưng vô cùng ngọt ngào bắt đầu đến với bạn, bạn sẽ nhận ra rằng đó là một công việc tuyệt vời và bạn đã yêu thích nó từ lúc nào.

3. Xác định đam mê

Để biết công việc bạn đang làm có phải đam mê hay không hãy thử nghĩ rằng nếu bây giờ bạn không vướng bận điều gì, trong tay bạn là hàng tỉ đô đủ cho bạn phung phí cả đời. Liệu bạn có tiếp tục làm công việc đó hay sẽ buông bỏ để hưởng thụ cuộc sống.

Có thể một số bạn sẽ không muốn làm việc mà chỉ muốn hưởng thụ. Đừng lo lắng đó chỉ là vì bạn chưa tìm thấy đam mê của mình mà thôi, và đa số mọi người cũng đang ở tình trạng giống như bạn.

Về mặt bản chất, mục đích của chúng ta đều là hưởng thụ nhưng điều quan trọng là bạn phải vừa hưởng thụ lại vừa phải tạo ra giá trị cho gia đình và xã hội. Đam mê sẽ giúp bạn làm được điều đấy, khi công việc là đam mê bạn có thể vừa hưởng thụ vừa tạo ra giá trị.

Lúc này điều bạn cần làm là tiếp tục thử sức với các công việc mới và trải nghiệm nó. Đừng khẳng định bạn không phù hợp với công việc nào trước khi bạn bắt đầu. Tất nhiên ngoài sự thú vị thì công việc đó phải có lợi cho tài chính của bạn đó nhé

Điều quan trọng nhất là bạn phải kiên trì, nỗ lực tìm kiếm không ngừng cho đến tận khi bạn xác định được đam mê của mình mới thôi.

4. Cẩn thận trước khi theo đuổi đam mê.


Trong bộ phim nổi tiếng "3 chàng ngốc" của Ấn Độ có một câu nói rất ý nghĩa làm Du nhớ mãi đó là:
"Hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn".

Nhưng thực tế lại chỉ ra rằng không phải đam mê nào bạn cũng nên theo đuổi.

1. Bạn đam mê nhưng bạn không hề có sở trường thậm chí nó là sở đoản.


Tất nhiên không phải bạn không thể thành công mà để thành công bạn phải trả giá nhiều hơn người khác rất nhiều.

Trước khi thành công đuổi kịp bạn thì ai sẽ là người lo cho bạn và gia đình bạn.

Một người thấp mà muốn làm người mẫu sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với những người cao. Hay một cô gái muốn vào quân đội sẽ khó hơn con trai rất nhiều.

Với những người có kiên trì và nghị lực phi thường thì với đam mê của mình họ có thể làm đươc những điều chúng ta không tưởng.

Đã có rất nhiều tấm gương như vậy và họ đều nổi tiếng và rất thành công với đam mê của mình như diễn giả cụt cả tay chân nổi tiếng thế giới Nick Vujicic hay bác Nguyễn Ngọc Ký viết chữ bằng chân ở chính Việt Nam chúng ta.

Tuy nhiên càng nhiều là vô số các bạn thử sức và đã thất bại. 

2. Đam mê của bạn có thể là một sự nhầm lẫn.


Từ bé đến lớn Du đều học giỏi các môn tự nhiên và điều hiển nhiên Du cho rằng công nghệ thông tin, viễn thông hay tin học sẽ là đam mê của mình nhưng sau khi vào đại học Du nhận ra rằng nó không hề thú vị như Du vẫn nghĩ.

Măc dù đã thi đỗ Bách khoa vào ngành viên thông đúng như mong ước khi còn nhỏ nhưng Du nhận ra đó không phải con đường mình mong muốn và điều Du làm lúc này là tìm một công việc ổn định nuôi sống bản thân và bắt đầu theo đuổi đam mê mới: Viết blog.

Nếu bạn cũng gặp phải trường hợp đó thì điều Du khuyên bạn hãy học cách buông bỏ, tìm một đam mê mới và theo đuổi nó.

3. Bạn có nhiều hơn một đam mê


Điều này cũng hoàn toàn bình thường, đam mê liên quan đến sở thích và một người thì thường có nhiều sở thích nên việc có nhiều đam mê cũng rất bình thường.

Tuy nhiên khả năng của con người là có hạn nên thay vì cả hai cùng nhỡ nhàng thì hãy chọn một đam mê và quyết tâm đạt thành tựu với nó.

Bạn nên ưu tiên công việc nào mình giỏi hơn thì hãy theo đuổi nó, như Du đã nói muốn thành công thì bạn vừa phải có đam mê, vừa phải có sở trường.

Còn nếu bạn vẫn cảm thấy khó lựa chọn thì hãy nhờ người thân tư vấn, những người ngoài cuộc sẽ thường sáng suốt hơn chúng ta.

Đừng vì không biết lựa chọn mà bạn theo đuổi cả hai. Trừ khi hai công việc hỗ trợ cho nhau còn không theo đuổi 2 đam mê cùng lúc sẽ chỉ làm thấp đi thành tựu mà lẽ ra bạn sẽ đạt được.

P/s:
Trước khi kết thúc bài viết, Du xin nhấn mạnh với các bạn một điều: Có đam mê và theo đuổi đam mê là điều vô cùng tốt nhưng đừng bất chấp tất cả để theo đuổi đam mê. Bạn phải lo được cho cuộc sống của mình trước khi nghĩ đến chuyện theo đuổi đam mê nếu không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình và người thân.

Chúc các bạn sớm tìm thấy đam mê của mình và thành công với nó.

"Đầu có thể đoạn, máu có thể chảy, không nên hỏi Du có hay không viết blog. 
Gió xuân thổi, trống trận võ đài, không viết blog không phải Hadidu".
Hàng Hóa Sức Lao Động, Làm Thế Nào Để Bán Sức Lao Động.


Khái niệm Sức lao động.


Sức lao động là toàn bộ những năng lực (thể lực và trí lực) tồn tại trong một con người lao động và được người đó sử dụng trong quá trình sản xuất hàng hóa.

Đương nhiên họ phải là những người có khả năng lao động tạo ra của cải chứ không phải là những người không có khả năng lao động.

Điều Kiện để sức lao động trở thành hàng hóa:


1. Người có sức lao động hoàn toàn tự do về thân thể, có toàn quyền bán sức lao động của mình trong một thời gian nhất định. 

Nếu không tự do thì họ không được quyền bán ví dụ như những người nô lệ họ sẽ không được bán sức lao động của mình.

Cho nên điều kiện thứ nhất là người ta phải hoàn toàn tự do và hoàn toàn quyết định được tài sản của mình đó chính là sức lao động.

2. Người có sức lao động bị tước đoạt khỏi tư liệu sản xuất, cuộc sống buộc anh ta phải bán sức lao động của mình cho nhà tư bản. 

Tuy họ có sức lao động đấy nhưng người ta lại có tài sản, người ta giàu rồi thì họ sẽ không đi làm thuê và khi đó sức lao động không thể trở thành hàng hóa.

Sức lao động của con người chỉ trở thành hàng hóa khi mà người có sức lao động đấy phải được tự do thân thể và họ hoàn toàn không có một cái gì cả, họ buộc phải bán sức lao động của mình khiến sức lao động đó trở thành hàng hóa


Hai thuộc tính của hàng hóa sức lao động.

1. Giá Trị Hàng Hóa

Giá trị hàng hóa sức lao động là toàn bộ những tư liệu sinh hoạt cần thiết để sản xuất và tái sản xuất ra sức lao động. Trên thực tế giá trị thực tế của hàng hóa sức lao động được thể hiện bằng tiền công hay tiền lương.

2. Giá Trị Sử Dụng

Giá trị sử dụng hàng hóa sức lao động được thể hiện ra trong quá trình tiêu dùng sức lao động để sản xuất ra một hàng hóa nào đó trong quá trình lao động sức lao động tạo ra một giá trị mới lớn hơn giá trị của bản thân nó hoặc giá trị dôi ra đó được gọi là là giá trị thặng dư.

Tức là ở đây khi bán sức lao động cho người cần mua, người bán sức lao động đã tạo ra một khối lượng hàng hóa.

Khi bán hàng hóa đó đi, nhà tư bản đó thu về một khoản tiền lớn hơn khoản tiền trả lương thì khoản tiền dư ra đấy vào túi nhà tư bản và nó là giá trị thặng dư.

Vì vậy những nhà tư bản, người mua sức lao động họ phải chọn mua sức lao động có giá trị cao nhất để tạo ra số lượng hàng hóa rất là nhiều để khi bán đi họ phải có lãi nhiều nhất.

Để giữ chân các sức lao động giỏi đó thì những nhà tư bản sử dụng rất nhiều cách khác nhau như: thăng chức, tăng lương...

Ngày nay những người dân ở quê thường có xu hướng lên thành phố làm việc trong các khu công nghiệp.

Nhưng mỗi dịp sau tết thì vì lý do nào đó thì có đợt sụt giảm nhân lực rất là lớn trong các doanh nghiệp này bởi vì người ta muốn có sự thay đổi về chỗ làm, về nhận thức đề ổn định cuộc sống.

Khi làm việc ở các khu công nghiệp đấy, họ phải rời xa quê hương, gia đình, sống trong môi trường ô nhiễm.. đó là cái mặt trái của các khu công nghiệp.

Các doanh nghiệp muốn giữ chân người làm thì phải có các chiến dịch dài hơi, như là xây nhà ở cho người lao động này, rồi phải có chế độ đãi ngộ với người quay lại làm..

Làm thế nào để bán sức lao động của bạn

Trong thời buổi hội nhập, nước ta đang hoàn thiện để cho ra đời một nền kinh tế thị trường hoàn hảo.
Tức là các yếu tố đầu vào và các yếu tố đầu ra phải được điều tiết thông qua thị trường,

Người cần sức đến lao động sẽ đến thị trường đó để mua, còn người bán sức lao động đó sẽ đến thị trường để bán.

Chúng ta được đào tạo cao đẳng, chúng ta được đào tạo trung cấp có những trình độ nhất định thì chúng ta phải đòi hỏi những giá trị tương ứng và trong cung bậc lương của nhà nước thì rõ ràng lương của học đại học sẽ khác, cao đẳng sẽ khác.

Các nhà quản lý hoàn toàn căn cứ vào sự đầu tư của người đó để trả những mức lương nhất định như học đại học người ta phải bỏ ra 4, 5 năm, cao đẳng chỉ có 3 năm, trung cấp 2 năm thôi. Rõ ràng đầu tư khác nhau, giá tiền nhận được sẽ phải khác nhau.

 Nhưng bây giờ họ không chỉ căn cứ vào trình độ học vấn nữa mà họ phải xem thật sự bạn học trong trường 4, 5 năm đấy nhưng khả năng của bạn có thể làm đến đâu.

Không phải bạn cứ ngồi bảo là tôi đào tạo thạc sĩ rồi đấy, tôi đào tạo tiến sĩ rồi đấy thì phải trả tôi lương cao.

Nhưng cái gì để minh chứng rằng bạn có bằng cấp đấy thì bạn sẽ tạo ra hàng hóa nhiều hơn so với những người công nhân khác,

Bạn phải chứng minh được hàng hóa sức lao động của bạn có giá trị sử dụng cao hơn thì người ta mới trả lương bạn cao hơn những người khác.

Cho nên phải có sức lao động thật, hàng hóa thật thì bạn mới có thể đạt đươc mức tiền lương tương ứng

Vậy thì làm sao trong cơ chế thị trường chúng ta có thể bán được sức lao động của chúng ta,

Chúng ta phải tiếp thị hàng hóa của mình cho người mua biết, nhưng hàng hóa của bạn là gì?

Đó chính là năng lực, là sức lao động của bạn, nhưng muốn có được năng lực thì chúng ta phải làm gì?

Chúng ta phải học tập tốt đã, chúng ta phải có trình độ chuyên môn nhất định đã, phải am hiểu xã hội, rèn luyện về đạo đức...

Như Bác Hồ nói người có đức mà không có tài thì như ông bụt ngồi trong chùa không giúp được ai cả, còn người có tài mà không có đức thì sẽ hủy hoại xã hội.

Vì vậy người lao động phải vừa có đức vừa có tài, vừa "hồng" vừa "chuyên"

"Hồng" có nghĩa là sự chín chắn trong suy nghĩ, hành động, sự giải quyết công việc một cách thông minh và giải quyết theo những hiểu biết của mình. "Chuyên" có nghĩa là tính chuyên nghiệp, làm việc có tính chuyên môn cao. Vì vậy "Vừa hồng vừa chuyên" có nghĩa là khi làm việc gì cũng phải có suy nghĩ tháo đáo để giải quyết công việc có hiệu quả tốt hơn, nó còn có nghĩa là quả quyết và chuyên nghiệp.

Rất nhiều bạn thường nhầm tưởng về năng lực của mình, chuyên môn thì không có nhưng lúc nào cũng chỉ tập trung vào tiếp thị rằng tôi giỏi lắm, hãy thuê tôi. Điều các bạn  cần làm lúc này là phải kiên trì học tập, nâng cao năng lực.

Đặc biệt trong thời đại ngày nay, khi nền kinh tế tri thức đang ngày một phát triển thể hiện qua hàm lượng chất xám kết tinh trong hàng hóa ngày một cao

Đơn giản một chiêc điện thoại nhỏ nhưng bạn phải mua bằng số tiền rất lớn, một đống thóc rất là to cũng chỉ bằng giá tiền cái điện thoại.

Chúng ta phải chấp nhận rằng lượng chất xám tồn tại trong hàng hóa ngày càng lớn do nền kinh tế tri thức cho nên để đáp ứng được nhu cầu của nền kinh tế tri thức đó thì đòi hỏi người lao động phải có trình độ chuyên môn nhất định, và có sự am hiểu về xã hội, vừa có đực vừa có tài.

Hơn nữa để có thể chịu được áp lực lao động thì chúng ta phải rèn luyện cả về thể lực, có trí tuệ rồi nhưng chúng ta phải rèn luyện cả về thể lực.

Người mua sức lao động của chúng ta chỉ được mua sức lao động của chúng ta 8 tiếng một ngày, rất sòng phẳng, rất đúng luật.

Nhưng trong quá trình mua người ta có những đơn hàng đòi hỏi thời gian rất là gấp.

Ví dụ 8 tiếng họ giả mình 10 đô. Nhưng người ta nói rằng bây giờ tôi cần làm gấp đơn hàng này các bạn làm thêm cho tôi 2 tiếng nữa, 2 tiếng đó tôi giả các bạn 5 đô thì chúng ta có làm không?

Và tất nhiên phải có thể lực, thì chúng ta mới có thể tăng ca.

Vô hình chung người ta mua sức lao động của chúng ta đúng luật 8h một ngày chúng ta lại muốn có thu nhập, chúng ta lại bán sức lao động chúng ta thêm, nhưng rõ ràng đây là giao dịch sòng phẳng.

Nhưng các bạn phải hiểu rằng thông qua hình thức bóc lột ấy, tư bản đã kiếm được bội số giá trị thặng dư, tức là người ta bỏ cho bạn 5 đô nhưng trong quá trình các bạn làm các bạn đã tạo cho họ số tiền nhiều hơn rất nhiều so với 5 đô đấy.

Tất cả đều là tiền chúng ta làm ra cả nhưng quan trọng là cách họ phân phối thế nào để đảm bảo lợi ích của họ là lớn nhất mà vẫn thỏa mãn những người đã làm ra tài sản là chúng ta.

Sau này khi các bạn đi làm đấy thì tất nhiên là ai cũng đòi hỏi có mức lương xứng đáng với thời gian học tập nhưng bạn phải tạo cho mình một chỗ đứng đã, chúng ta chưa tạo cho mình một chỗ đứng mà đòi hỏi thu nhập này nọ là không được.

Tức là trong thời gian thử việc chúng ta có thể chấp nhận bỏ tiền túi ra để đi thử việc, để chúng ta tích lũy kinh nghiệm công tác.

Khi có chỗ đứng rồi chúng ta mới tìm cách để đứng vững, lúc đó ta mới có quyền đòi hỏi.

Khi chúng ta làm lâu năm rồi, thực lực chúng ta đã có rồi mà họ trả lương chỉ bằng những người mới vào thì lúc đó chúng ta sẽ đòi hỏi, nếu không thỏa thuận được thì chúng ta sẽ đi tìm công ty khác.

Cuối cùng khi đi làm các bạn phải am hiểu nhất định về luật lao động để tránh bị thiệt trong quá trình lao động.

Ví dụ người mua sức lao động phải đóng bảo hiểm cho chúng ta, chúng ta cũng phải đóng một phần để công sức lao động chúng ta đóng góp cho xã hội đỡbị lãng phí. sau này khi các bạn làm ở đó mấy năm mà chúng ta vẫn không thấy làm được thì chúng ta sẽ chuyển nơi khác, chúng ta sẽ tiếp tục được đóng bảo hiểm ở nơi khác.

Nếu không hiểu luật lao động bạn sẽ bị chịu thiệt mà không biết.
Hadidu blog ra đời
ly-tuong-song



Ai cũng từng có ước mơ, lý tưởng của riêng mình nhưng rất ít người có đủ kiên trì và đam mê để theo đuổi ước mơ đó.

Du cũng có ước mơ và cũng đang gặp rất nhiều trở ngại để đạt được nó.

Quá nhiều cám dỗ và cạm bẫy xung quanh ta khiến bạn rất nhanh quên đi mục tiêu ban đầu của bản thân.

Ước mơ càng to lớn, lý tưởng càng cao đẹp thì càng khó thực hiện và khi thực hiện lại càng khó khăn, trắc trở.

Trong khi đó những thú vui, lạc thú đầy hấp dẫn thì liên tục xuất hiện, thỏa mãn và mê túy đầu óc của chúng ta.

Chúng khiến những lý tưởng đẹp đẽ mà chúng ta từng đặt ra dần bị quên lãng một cách hoàn toàn.

Nó đáng sợ đến mức vào một lúc nào đó khi các bạn chợt quay đầu lại, các bạn sẽ phải thốt lên mình đang làm cái quái gì thế này.

Và kết quả là bạn đã đánh mất vô số n giây của cuộc đời.

Lúc này chúng ta mới bắt đầu hối hận và đều ca bài ca "ước gì cho thời gian trở lại" và thầm hứa quyết tâm sẽ thay đổi.

Có thể các bạn sẽ phản đối nhưng Du dám khẳng định dù có quay lại lần nữa các bạn vẫn sẽ như vậy.

Đúng là có một số người sẽ làm được, thay đổi và thành công nhưng đó chỉ là một bộ phận rất nhỏ với ý chí kiên định và nghị lực vững vàng.

Còn đa số những người còn lại trong đó có Du, sau một thời gian ngắn quyết tâm cao độ thì độ cao bắt đầu giảm dần theo thời gian.

Những cám dỗ ngọt ngào lại xuất hiện một cách thần kì và thỏa mãn cái tâm trí đang căng như dây đàn khi phải theo đuổi cái mơ ước đầy xa xôi mà không biết bao giờ mới đạt được kia.

Và đa số mọi người sẽ lại ngã vào vết xe cũ và quên đi giấc mơ của mình, chấp nhận sống không có lý tưởng. Rất may lần này thì không có Du nếu không thì lấy ai viết ra những lời này cho các bạn đọc.

Hiện nay khi những cám dỗ trong cuộc sống ngày càng nhiều, thế hệ trẻ ngày càng trở lên lười biếng và ham muốn hưởng thụ

Rất nhiều bạn trẻ vì thế sống một cách buông thả, không tìm được mục đích sống của mình để rồi tương lai phải hối tiếc khi nhớ lại.

Du cũng từng sống vô thức, không lý tưởng, không mục đích trong một thời gian dài và cũng đã lãng phí rất nhiều thời gian, cơ hội của mình vào những việc vô nghĩa. Đó là điều làm Du đến bây giờ vẫn luôn hối tiếc.

Chính vì không muốn có càng nhiều bạn phải hối hận giống như mình, Du quyết định phải làm một điều gì đó, góp một phần sức mình giúp các bạn trẻ khác, đặc biệt là các bạn học sinh, sinh viên chưa tìm được mục đích sống, phương hướng phát triển cho tương lai có thể nhận ra mục tiêu, sứ mệnh cuộc đời mình.

Lý tưởng thì rất cao đẹp nhưng để thực hiện thì vô cùng khó khăn.

Với đam mê viết lách của mình, Du quyết định viết Hadidu blog nhằm chia sẻ những kiến thức mà Du học được từ thực tế, trên mạng hay trong sách giúp các bạn có thêm động lực, khao khát thành công và một số kĩ năng, kinh nghiệm giúp bạn phát triển bản thân. 

Tất nhiên, thời gian đầu chất lượng các bài viết còn chưa được cao nhưng Du tin rằng với khát khao hoàn thiện bản thân của mình, số lượng và chất lượng của các bài viết trên blog sẽ tăng dần theo tỷ lệ thuận với năng lực và sự tiến bộ của Du.

P/s: Dành cho những ai thắc mắc.
Một đồng đều không tốn quyển sách, đó đương nhiên là quyển sách tốt, chính là tặng Du một quyển sách cũ, Du đều cảm thấy đó là quyển sách tốt.

Vì vậy đừng hỏi blog này do ai viết, điều cần quan tâm là những bài viết của Du có hữu ích với bạn hay không.mNếu bạn thấy có ích thì hãy Like, còn không thì Goodbye, not see you again!
Hadidu-Thiên Thần Gục Ngã




Từ bé đến lớn Du luôn là một con mọt sách, cả ngày chỉ biết ăn với học, nào bít điện tử là cái chi chi. 
Thế mà lên đại học không thể hiểu vì sao Du lại sa vào con đường điện tử đầy oan trái. 

Từ một học sinh chăm chỉ cả năm không biết nghỉ buổi nào, Du lần đầu tiên đã biết bỏ học đi đánh điện tử. 

Cái lần đầu tiên chúng nó rủ đi đánh điện tử, Du phân vân, đắn đo ghê lắm.

Nhưng không đi lại sợ mất lòng lũ bạn, chúng nó mời nhiệt tình quá làm Du muốn từ chối cũng ngại.
Thấy Du lo sợ, chúng nó liền trấn an ngay:

Không nghỉ học thì không phải sinh viên.
Đi đi, nghỉ có một buổi sợ cái khỉ gì.
Đúng đấy, mày cả ngày tự kỉ, ra ngoài cho biết Hà Nội.

Du thấy cũng đúng, nghỉ có buổi thật ra cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Du tự nhủ trong lòng rằng thôi thì đi một l lần, lần sau chúng nó có rủ cũng không đi nữa.

Nhưng nguyên nhân thực sự khiến Du quyết định đi chơi cùng chúng nó là bởi vì Du cảm thấy bản thân tự kỉ quá nên muốn thay đổi. Cái dũng khí thay đổi bản thân mới đáng trân trọng biết bao.

Thế là lần đầu tiên Du biết bỏ học đánh điện tử, ôi cái lần đầu tiên đầy nghiệt ngã.

Du được cái học cái gì cũng nhanh nên học chơi điện tử cũng nhanh, và rất nhanh Du bị cuốn vào thế giới trò chơi đầy cuốn hút.

Sau gần một tiếng chập choạng làm quen, lần đầu tiên Du được trải nghiệm cảm xúc thỏa mãn, sung sướng tột độ khi bắn heatshot vào đầu thằng bạn đem lại trận thắng cho team.( Lúc đó Du mới chơi chỉ biết cầm 46 một chỗ đứng ngắm mà chúng nó thấy Du là toàn giả vờ bắn trượt, đến bao giờ bên Du hết người nó mới bắn Du)

Các cụ bảo cấm có sai: nghiện thì dễ, bỏ mới khó.

Vốn là một người cả nể không biết từ chối người khác, trong khi lũ bạn thì cả ngày nhì nhằng, lôi kéo khiến cho Du bỏ học chơi điện tử không những lần một mà lần hai, lần ba cũng xuất hiện.

Và cũng không tốn bao nhiêu thời gian để Du bắt đầu nghiện điện tử.
Tần suất bỏ học chơi điện tử của Du bắt đầu tăng dần theo thời gian.
Du bắt đầu quen thuộc con đường đến các quán điện tử.
Quán nào máy ngon, giá rẻ Du đều biết.


Sang năm hai khi Du được gia đình cấp cho máy tính để phục vụ việc học, lúc đó cũng là lúc liên minh dần phổ biến ở Việt Nam và Du đã hoàn toàn trầm mê vào điện tử.

Điểm cuối kì của Du giảm thấp một cách kỉ lục.
Du bị sốc khi nhìn vào bảng điểm toàn C với D của mình và quyết tâm phải thay đổi.


Du quyết phải cai điện tử.
Du tách hai đứa bạn thân ra trọ một mình (thật ra là do mẹ bắt) để tránh đàn đúm.

Tuy nhiên giống như một người nghiện muốn cai thuốc thì họ cần có một quyết tâm cao độ, một ý chí vững vàng nhưng Du lúc đó thì chưa có được điều đó.

Cho nên Du quyết định chọn một cách dễ làm hơn: có mới nới cũ.
Du quyết định dùng sở thích của mình để quên đi trò chơi vô bổ kia.
Và đây cũng là quyết định mang tính đột phá nhất của Du.

Từ một thằng nghiện thuốc lá, Du thành một đứa nghiện ma túy.

Sở thích của một con mọt sách bao nhiêu năm đương nhiên là đọc sách.
Tuy nhiên lúc đó Du bị nhầm giữa khái niệm đọc sách với đọc truyện.
Thay vì đọc nhà giả kim, tiếng chim hót trong bụi mận gai... những tác phẩm lớn nuôi dưỡng tâm hồn, Du lại đi đọc truyện hơn nữa còn là truyện mạng.


Hồi mới đầu Du mua một đống truyện: tam quốc, Harry Potter, Sherlock Holmes, mật mã davinci...nhưng chỉ đọc được vài ngày là hết, tuy tốn thời gian nhưng ít ra nó có phần nào hữu ích.
Đến khi không có tiền mua truyện, Du phải lên mạng tìm đọc và Du đã biết đến thế giới truyện mạng to lớn. 

Ở đây hàng trăm ngàn câu truyện đủ mọi thể loại nói về mọi thứ trên đời đang chờ Du đọc. Du đọc đến quên ăn quên ngủ. 


Du sáng đọc, tối đọc, ngày đọc, đêm đọc, ở nhà đọc, lên lớp đọc (mấy lão tác giả viết lôi cuốn quá Du đọc không dừng được).

Quả nhiên mấy ngày sau bệnh nghiện điện tử của Du đã được chữa khỏi thành công một cách ngoài mong đợi. Du không còn chút gì nhớ nhung, vấn vương gì đến nó nữa. 

Bời vì Du mắc vào vấn đề còn lớn hơn nhiều: "nghiện truyện". 

Có lẽ nhiều người thấy lạ vì chưa nghe thấy nghiện truyện bao giờ nhưng thật ra có rất nhiều người cũng mắc căn bệnh này giống Du.


Bảy giờ sáng vào lớp mà bốn rưỡi sáng Du vẫn còn thức đọc truyện. 


Lên lớp, mặc dù vẫn cố ngồi bàn đầu để nghe giảng nhưng đôi mi nặng cả ngàn cân cứ rình rập đòi đóng xuống khiến Du ngủ gật lúc nào không hay. Du ngủ đến tận lúc hết tiết 5, mấy thằng bạn phải gọi Du dậy đi về, Du mới biết. 

Du càng đọc càng nghiện, rồi có một khoảng thời gian Du không đến giảng đường, cũng không bước ra khỏi phòng. 

Cả tuần ăn Mì tôm sống với nước lã( do lười cắm nước), quần áo thì toàn tích cả tuần giặt một thể.
Khuôn mặt tròn trĩnh, phúc hậu của Du ngày nào giờ hư hao và hốc hác.

Và điều gì đến cuối cùng cũng đến.
Du nhận được thông báo đình chỉ học kì tiếp theo của trường để giải quyết công việc cá nhân hay gia đình do kì trước Du không qua một môn nào. 

Du gần như bị sụp đổ ngay lúc đó nhưng bằng chút lý trí còn xót lại Du đã đưa ra một quyết định khó khăn nhất cũng có lẽ là bản lĩnh nhất của bản thân lúc đó: "bỏ học đi lính".

( Bây giờ nhớ lại thấy mình ngu quá, tại sao không bảo lưu lại để ra quân học tiếp).
DMCA.com for Blogger blogs
Hadidu Nghiện Truyện

Nếu các bạn chưa biết thì Du là một kẻ rất ham đọc truyện, ham đến mức phải dùng hai chữ "nghiện truyện" mới có thể lột tả hết được niềm ham muốn đọc truyện trong Du.

Khi đọc truyện Du có thể quên hết mọi thứ xung quanh, không facebook, không zalo, không gọi điện, không đi chơi, 24h chỉ ở trong phòng trọ không bước chân ra khỏi ngõ.

Giờ giấc sinh hoạt lúc đó với Du hoàn toàn không có ý nghĩa. Thời gian lúc này được tính bằng số chương truyện chứ không phải tính bằng giờ nữa. 

Những hôm được nghỉ, Du đọc từ sáng đến tối, thâu đêm suốt sáng, cứ tỉnh là đọc, đói pha mì tôm, lúc nào mệt quá hay hết chương Du mới chịu ngủ.
  
Có những đợt thức khuya nhiều quá thường xuyên bị bóng đè sợ đến không dám ngủ nhưng cũng không bỏ được đọc truyện.

Còn khi không còn truyện hay để đọc, hay những lúc tác giả không kịp ra chương mới là Du cảm thấy "đói thuốc" như mấy con nghiện vô cùng bứt rứt, khó chịu.

Vì suốt ngày chỉ cắm mặt vào đọc truyện nên đầu óc Du lúc đó mụ mẫm hết cả lên, không nghĩ được bất cứ thứ gì.

Du cũng từng một thời rất ham chơi game nhưng dù những lúc ham nhất Du vẫn có thể kiểm soát được mình, biết là không được chơi nữa, tí còn có việc phải làm.

Nhưng đọc truyện thì Du gần như không thể dừng lại được.
Du có thể thức cả đêm chỉ để đọc nốt một quyển truyện cho dù sáng mai phải đi thi.

Trong đầu lúc nào cũng chỉ toàn là truyện, tương lai của nhân vật này hay nhân vật kia, tình tiết này hay, tình tiết kia không hợp lý..
Với Du khi đó thì cơm có thể chưa ăn nhưng truyện là phải đọc nốt.

Nốt chương này lại nốt chương kia, ngoảnh đi ngoảnh lại trời cũng sáng, thôi hôm nay mệt quá nghỉ một buổi, đằng nào môn này cũng nghỉ quá số buổi không được thi.

Cứ thế càng ngày Du càng nghỉ học nhiều, nếu có đi học cũng chỉ ngủ gật vì đêm trước không ngủ.

Thật ra nhiều lần Du cũng ngồi tự hỏi tại sao mình lại ham đọc truyện như vậy.
Những khi đọc xong một bộ truyện, có thời gian rảnh tự xét lại mình, Du cũng cảm thấy mình tự kỉ quá, không nên sống như vậy và quyết tâm bỏ truyện.
Nhưng chỉ được vài hôm là đâu lại hoàn đấy.
Cứ khi nào Du đang cố cai truyện là con quỷ trong Du lại chui ra đầu độc:
3 hôm nay mày không hề đọc truyện mà vẫn sống được vì vậy nếu nghiện mày cũng có thể bỏ phát một, cứ đọc đi mày có nghiện đâu mà phải bỏ.
Mấy ông tác giả chắc cũng viết được nhiều nhiều rồi vào đọc hết mấy chương rồi thôi.
Không biết Sở Hiên sẽ giải quyết tên kia như thế nào nhỉ ? vào đọc nốt mấy chương rồi thoát, cũng chẳng tốn mấy thời gian.

Do đọc nhiều, tốc độ đọc truyện của Du tương đối nhanh khoảng 3 phút một chương 3000 từ. (tốc độ đọc truyện khác với đọc sách, các bạn đừng nhầm lẫn). 

Thế là Du cũng xuôi xuôi tai bật máy lên đọc truyện.

Ồ Phương Tưởng lại ra chuyện mới này, đã gần trăm chương rồi phải đọc ngay mới được.

Ồ Converter lại mới đăng truyện mới, tên này toàn dịch chuyện hay thôi vào xem giới thiệu xem nào.

Ồ "hố sâu" không lo đói thuốc, tác giả bên Tung Của đã viết hơn nghìn chương rồi, giới thiệu cũng thú vị phải đọc thử mới được.

Với ý chí yếu kém của mình, Du lại lập tức bị cuốn hút bởi các câu chuyện và một khi đã đọc truyện Du lại quên hết mọi thứ, quyết tâm ban đầu cũng hoàn toàn tan biến.

Cứ ngỡ Du sẽ mãi trầm mê với hàng đống truyện trên mạng nhưng sau nhiều lần cai truyện bất thành cuối cùng Du cũng có một động lực mạnh mẽ để thức tỉnh: Giấy đình chỉ học 1 kì.

Và như các bạn biết Du đã quyết định đi lính ngay sau đó, nguyên nhân chỉ bởi vì trong lính 2 năm không được dùng điện thoại, internet đảm bảo Du có thể cai truyện thành công.
Và cũng nhờ đi lính, Du đã tìm ra được đam mê của mình: viết truyện à nhầm viết blog.

THÀNH CÔNG KHÔNG BAO GIỜ DỄ DÀNG (P1)

thanh-cong-khong-de-dang


1. Thành Công không bao giờ là dễ dàng

Khi chúng ta đọc sách khởi nghiệp hay nghe các buổi hội thảo, chúng ta thường bị các tác giả, diễn giả thuyết phục rằng chỉ cần làm theo họ nói là chúng ta sẽ thành công và đạt được điều mình mong muốn.

Nhưng hiện thực thì không bao giờ dễ dàng như vậy, những điều họ nói thì không phải điều nào chúng ta cũng làm được.

Đó là bởi vì họ không thể biết được tình huống cụ thể của bạn và đối tượng họ hướng đến là những nhóm người mang tính khái quát mà không phải nhắm thẳng đến một cá nhân vì vậy luôn có sai biệt trong lúc ta áp dụng. 

Và dù chúng ta có thể làm giống những điều họ nói thì kết quả cũng không thể giống như họ. 

Không phải do các chuyên gia sai mà do thành công còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố nữa. 

Chúng ta mới chỉ có điều kiện cần mà vẫn chưa có điều kiện đủ nên tất nhiên chưa thể thành công.

Nhiều bạn sau khi đọc được một vài bài viết về khởi nghiệp của một vài tác giả, nghe được vài bài diễn thuyết của các chuyên gia, cảm thấy tràn đầy động lực, quyết tâm làm giàu và cho rằng khởi nghiệp thật dễ dàng.

Sau đó vội vàng quyết định bỏ học, nghỉ làm để mở công ty khởi nghiệp mà không hề lường trước hậu quả.

Các bạn có biết được rằng để có được 1 người bỏ học và thành tỷ phú như Bin gate thì đã có hàng trăm nghìn người bỏ học và thất nghiệp.

Để có được 1 công nhân thôi việc về mở công ty thành triệu phú thì đã có hàng vạn công nhân khác nghỉ việc và thất nghiệp.

Để có một doanh dân trẻ khởi nghiệp thành công thì đã có hàng ngàn bạn trẻ khởi nghiệp và phá sản.

Điều Du muốn nói là hãy tìm hiểu thật kỹ trước khi quyết định khởi nghiệp hay kinh doanh một thứ gì đó.

Chúng ta thường chỉ nhìn thấy mặt tốt của một vấn đề mà không muốn nhìn thấy những rủi ro đi cùng nó.

Mà bất kì thành công nào cũng phải gắn liền với phiêu lưu, mạo hiểm.

Dù bạn nghĩ ra một ý tưởng kinh doanh độc đáo và tin chắc nó có thể phát triển nhanh trong tương lai và có thể kiếm tiền với nó.

Nhưng để có thể thành công với nó cũng không hề dễ dàng.

Khi quy mô của bạn lớn dần nhiều người biết đến thì chắc chắn trong tương lai gần bạn cũng sẽ phải đối mặt với vô số đối thủ cạnh tranh cho đến khi miếng bánh đó không còn độ hấp dẫn.

Còn nếu bạn phát triển rất tốt mà không có người cạnh tranh thì chứng tỏ công việc đó có tính rủi ro quá lớn nên người khác không dám đầu tư.

2. Thành Công phụ thuộc vào may mắn


Xã hội bây giờ vô cùng phát triển, chỉ cần là những người biết nghĩ thì đều có chí và ham muốn thành công.

Tất nhiên những cuốn sách, những bài diễn thuyết về làm giàu và khởi nghiệp chắc chắn không còn xa lạ gì với họ.

Nếu chỉ cần làm đúng theo các điều trong sách là thành công thì ít nhất cũng có mấy trăm nghìn người.
Nhưng vì sao số người thành công lại ít như vậy.

Họ giống như những người trúng giải khi mua vé số vậy.

Mọi người chúng ta thì đều có vé số trong tay và trước khi có kết quả thì các tờ vé đó đều như nhau và chúng ta thì đều có cơ hội trúng số, có nghĩa là đều có cơ hội thành công.

Nhưng khi có kết quả thì kẻ thì trúng, người thì trắng tay.

Những người trắng tay không có nghĩa họ không giỏi mà chỉ do họ thiếu may mắn hơn những người khác.

Du nói thế để khẳng định rằng họ đã làm và thành công không có nghĩa là chúng ta làm theo họ thì cũng sẽ thành công.

Việc bắt chước một người thành công theo kiểu “Lập trình ngôn ngữ tư duy” để có được thành công như họ là không thể.

Hoàn cảnh khác nhau sẽ dẫn đến các kết quả khác nhau.

Ta chỉ có thể học được vẻ bề ngoài, cảm thấy mình tốt hơn nhưng sẽ không thể có kết quả như họ.

Vậy chẳng lẽ những điều các chuyên gia dạy ta đều là vô ích.

Tất nhiên là không phải.

Nếu bạn coi thành công là một con cá thì những điều các chuyên gia dạy bạn chính là phương pháp câu cá.

Mọi người thường bảo cho cần chứ không cho cá nhưng thật ra với một số người thì hôm nay cho họ cần, ngày mai họ lại đòi cho mồi, rồi ngày kia họ lại đòi câu hộ.

Kết quả còn không bằng cho họ cá, nhưng thành công thì không thể cho được.

Vì vậy các chuyên gia còn truyền cho ta một điều rất quan trọng nữa là ham muốn câu cá.

Sau khi đã biết phương pháp câu cá và có thêm ham muốn câu cá thì chúng ta sẽ biết tự tìm cần, kiếm mồi để đi câu. Đó chình là điều các chuyên gia hướng đến.

Còn câu được cá hay không, cá to, cá bé thì còn phụ thuộc vào may mắn nữa.

Vì vậy những người thành công mà bạn biết từ trước đến giờ chỉ là do may mắn.

Tất nhiên không phải vậy, Điều họ làm được là đã tăng xác suất thành công lên mức cao nhất có thể và họ đã thành công.

3. Cố gắng hết mình và bạn sẽ thành công.


Không có gì là không thể và cũng không có gì là chắc chắn 100% cả.

Điều bạn có thể làm là tăng xác suất thành công lên cao nhất bạn có thể mà không thể bắt nó xảy ra được.

Nhưng các bạn cũng đừng lo lắng vì dù không được 100% thì các bạn vẫn có thể đạt tới 99,99% khi nỗ lực hết mình, còn 0,01% là do ông trời (mặc dù không muốn chấp nhận nhưng đen quá thì cũng phải chịu.)

Khi đã nỗ lực hết sức như vậy mà thất bại vẫn xảy ra thì có nghĩa là có một điều còn tốt đẹp hơn đang chờ bạn phía trước.

Giống như truyện tái ông mất ngựa, cuộc sống rất diệu kỳ, nhiều điều bạn tưởng xấu nhưng không hề xấu.

Điều quan trọng là bạn phải kiên trì đến lúc thành công.

Phần sau Du sẽ nói về phương pháp gia tăng xác suất thành công.



DMCA.com for Blogger blogs
QUẢN LÝ THỜI GIAN
Quản lý thời gian:
- Quản lý thời gian là gì?
- Vì sao phải quản lý thời gian?
- Làm thế nào để quản lý thời gian?


1. Quản lý thời gian là gì?



- Trong một ngày, bạn phải chia 24 h mình có thành các khoảng thời gian dành cho các công việc khác nhau. Và quản lý thời gian là cách chia các khoảng thời gian đó hiệu quả nhất.

- Nói cách khác, Quản lý thời gian là cách sử dụng thời gian để hoàn thành công việc và mục tiêu hiệu quả nhất.

2. Vì sao phải học cách quản lý thời gian.



Bởi vì quản lý thời gian đem lại lợi ích rất lớn trong công việc và cuộc sống.

Một người biết quản lý thời gian sẽ làm việc hiệu quả hơn và làm chủ được thời gian của mình.

Trong khi đó một người không biết quản lý thời gian sẽ thường xuyên bị nhấn chìm trong công việc.

Lúc quên việc này, lúc quên việc kia. Nhiều việc muốn làm nhưng không có thời gian để làm.

3. Làm thế nào để quản lý thời gian hiệu quả nhất.


B1. Liệt kê danh sách công việc.

Liệt kê tất cả các công việc, các điều bạn muốn làm và phải làm trong thời gian tới. Hãy chắc chắn rằng bạn không bỏ sót việc gì.

B2. Đánh giá mức độ trọng yếu của từng công việc.


Đánh giá tính chất, mức độ trọng yếu của từng công việc để xác định mục tiêu nào cần hoàn thành trước, mục tiêu nào sẽ hoàn thành sau.

Bạn có thể xếp chúng vào 3 nhóm như sau:

- Thời gian cho công việc, sự nghiệp.

- Thời gian cho gia đình, bạn bè.

- Thời gian cho bản thân.

Với 4 cấp độ:
1. Quan trọng, khẩn cấp.
2. Quan trọng, không khẩn cấp
3. Không quan trọng, khẩn cấp
4. Không quan trọng, không khẩn cấp
Hiện tại với Du thì đa số các việc phải làm trong nhóm thời gian cho công việc và sự nghiệp đều xếp vào mục 1: Quan trọng và khẩn cấp cần hoàn thành ngay.
Thời gian cho gia đình thì xếp vào mục 2: quan trọng nhưng không khẩn cấp...
Cách phân chia thì tùy hoàn cảnh mỗi người, mỗi giai đoạn thì sự phân chia cũng khác nhau, không thể có mẫu chuẩn hay người này đúng, người kia sai được.
sau đó bạn áp dụng chúng theo ma trận thời gian dưới đây:



B3. Cân đối thời gian ( Phân chia khoảng thời gian dành cho các công việc trong ngày, tuần..)


Hãy xác định thời gian để hoàn thành các công việc, những công việc có thể hoàn thành ngay, những công việc phải mất cả tháng, cả năm để thực hiện.

Những công việc có thể hoàn thành ngay, bạn có thể thực hiện ngay khi hoàn thành xong những công việc quan trọng và khẩn cấp.

Những công việc mất nhiều thời gian thì hãy dựa vào mức độ quan trọng và khẩn cấp để chia cho nó từng khoảng thời gian hợp lý.

Vd: đọc sách 1h/ngày, học tiếng anh 1h/ngày, chạy bộ 30p/ngày...

Ai cũng có 24h một ngày, trừ ngủ nghỉ sinh hoạt thì bạn chỉ có khoảng 12 tiếng để chia cho các công việc còn lại vì vậy hãy phân chia thật hợp lý.

B4: Lập Thời Gian Biểu (Xác định công việc nào làm giờ nào)

Sắp xếp thời gian hợp lý cho từng công việc, công việc nào làm thời gian nào thì hợp lý nhất.
Học nên học sáng sớm hay ban đêm, chạy bộ nên buổi sáng hay buổi chiều...

Một công việc thì nên xếp ở cùng một thời gian trong các ngày để tạo thành thói quen.

Chú ý: Bạn cần dự phòng một khoảng thời gian nhỏ thường là 30 phút mỗi ngày để làm những công việc bị bỏ dở khi xảy ra việc đột suất và cũng là quỹ thời gian thưởng cho chính bạn. Nếu hết thời gian thì bạn phải bù lại vào ngày hôm sau.

 Sau đó lập thời gian biểu càng chi tiết càng tốt, phía dưới chỉ là ví dụ bạn nên làm chi tiết hơn.

4. Theo dõi, Giám sát


Đây là bước rất quan trọng nhưng các bạn thường bỏ qua.

Kế hoạch dù hoàn hảo đến đâu nhưng người thực hiện không chấp hành thì cũng chỉ là vô nghĩa.

Hãy đặt ra phần thường và sự trừng phạt cho mình để tăng động lực bản thân.

Sau khi hoàn thành một công việc nào đó bạn cần đánh dấu tích trên bảng danh sách công việc để biết và tự thưởng cho mình một điều gì đó như cho phép thư giãn, nghỉ ngơi, ăn vặt hay đại loại thế.

Còn nếu không hoàn thành bạn cũng phải đánh dấu và nghĩ ra biện pháp tự trừng phạt bản thân. Với Du thì là hít đất 100 cái.