Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

3 Thói quen giúp bạn Sống Chủ Động

Bạn là một người sống thụ động, không có chính kiến và luôn bị người khác điều khiển, làm việc theo ý họ.
Khi xảy ra tình huống, Bạn không biết mình phải làm gì mà thường phải đợi người khác chỉ việc.
Vậy thì điều Bạn cần làm lúc này là hãy cảm thấy bất mãn với bản thân và xác định một điều rằng: đã đến lúc phải thay đổi.

Hãy nhớ rằng: Nếu bạn không theo đuổi giấc mơ của mình thì người khác sẽ thuê bạn để thực hiện giấc mơ của họ.
Cho nên hãy sống vì giấc mơ của mình, sống một cách chủ động.


Tuy nhiên muốn sống chủ động thì đầu tiên bạn phải hiểu tại sao chúng ta lại bị động trước đã.


Đa số những người sống bị động (thụ động) là do từ bé đến lớn được bố mẹ lo cho hết từ A đến Z, cái gì bố mẹ cũng làm cho nên lúc lớn không biết làm một cái gì.

Lâu dần hình thành thói quen lười suy nghĩ, không bao giờ chịu động não, chỉ đợi ai sai gì làm đấy, gặp tình huống bất ngờ là không biết phải làm gì.

Phải nói là ngáo ngơ đến đáng sợ giống như Du trước đây vậy. (Bây giờ thì đỡ hơn một chút rồi.)

(Từ nhỏ mẹ Du đã bảo chỉ cần học cho thật giỏi thôi không cần làm bất cứ thứ gì khác nên hễ gặp bất cứ vấn đề gì khó khăn Du cũng gọi mẹ cuối cùng về sau chả biết làm cái gì.)

Nguyên nhân thứ 2 là do không tập trung, lười quan sát, bạn sống chỉ vì chính mình và không bao giờ chịu quan tâm đến người khác, mọi chuyện xung quanh dẫn đến việc khi có chuyện xảy ra thì bạn luôn ở thế bị động.

Nguyên nhân thứ 3 là do bạn thiếu kinh nghiệm vì thiếu kinh nghiệm nên bạn lúng túng không biết xử lý ra sao.

Cho nên ngày nay, các công ty khi tuyển dụng đều có một yêu cầu là các ứng viên phải nhanh nhẹn, năng động.

Bởi những người đó họ biết chủ động tìm việc để làm chứ không đứng nhìn như mấy ông chậm chạp, thụ động.

Tuy nhiên các bạn cũng đừng lo lắng quá, bởi mọi thứ đều có thể thay đổi và sau đây là 3 thói quen giúp bạn trở lên chủ động.


1. Tự giác


Muốn chủ động thì đầu tiên bạn phải rèn luyện thói quen tự giác, tự giác cả trong suy nghĩ và hành động.

Những người tự giác sẽ luôn biết mình nên làm gì và phải làm gì để trở lên tốt hơn và một điều tất nhiên là sẽ không có ai đứng chỉ chỏ bảo rằng bạn nên làm cái này hay học cái kia.

Là học sinh, bạn sẽ chủ động học bài vì biết đó là tốt cho bản thân chứ không cần thầy cô hay ba mẹ thúc dục.

Khi ngồi xe bus bạn sẽ chủ động nhường ghế cho người già hay trẻ em mà không cần ai nhắc vì bạn biết đó là đó là việc nên làm

Khi có vấn đề xảy ra những người biết tự giác sẽ chủ động đối mặt với vấn đề để tìm kiếm cách giải quyết vì họ biết đó là trách nhiệm của mình.

Khi không giải quyết được họ sẽ chủ động xin giúp đỡ từ mọi người vì họ biết rằng chỉ có làm vậy vấn đề mới được giải quyết.

Nhưng cũng trong hoàn cảnh đó, những người thụ động sẽ chỉ tìm cách lảng tránh, đùn đẩy hay đổ lỗi cho hoàn cảnh trong khi vấn đề thì vẫn còn nguyên và cuối cùng họ vẫn là người phải giải quyết chúng.

Khi kiểm tra bài cũ bạn thường giơ tay xung phong trả lời hay ngồi lo sợ đợi cô giáo gọi tên.

Việc kiểm tra miệng hay kiểm tra bài cũ là một bản án mà Du dám khẳng định là "hôn có bẹn học sinh nào có thể thoát được", ai cũng phải một lần đứng trước vành móng ngựa để lấy một điểm kiểm tra miệng nên một điều chắc chắn là sẽ có một ngày bạn bị gọi lên bảng.

Nhưng những người thụ động thì luôn tồn tại tâm lý may mắn kiểu lớp 32 đứa thì luôn nghĩ mình sẽ thuộc nhóm 30 đứa còn lại, hay chắc ngày mai mới đến lượt mình nên chẳng bao giờ chịu học bài.

Cứ đến lúc cô giáo vừa giở sổ là cả lớp đều "úp mặt vào sông quê ", thằng nào cũng tim đập thình thịch, hồi hộp như đang xem phim kinh dị Mỹ.

Còn những người chủ động nhờ tính tự giác họ biết rằng chắc chắn rồi cũng sẽ đến lượt mình nên chủ động học bài trước rồi giơ tay xin trả lời. Lúc này họ sẽ chiếm quyền chủ động, kiểm soát được tình hình mà không phải ngồi lo sợ như những người xung quanh.

Khi bạn chủ động giơ tay có nghĩa là bạn đã chuẩn bị đầy đủ sẵn sàng để trả lời các câu hỏi của cô giáo và điều hiển nhiên là bạn sẽ dễ dàng đạt điểm cao.

Trong khi đó nếu ở tình huống thụ động bạn bị cô giáo gọi tên, Do bất ngờ cộng thêm tâm lý hoang mang, lo sợ vì không học bài nên lúc đấy dù có nhớ được tí nào thì bạn cũng quên sạch.

Vào đầu mỗi học kì mới, các bạn hãy thử một đến hai lần chuẩn bị trước bài ở nhà và giơ tay lên bảng.

Trong khi cả lớp đang run sợ, bạn phải giả vờ vô cùng lưỡng lự, phải quyết tâm mạnh mẽ lắm mới dám giơ tay. Lúc này việc bạn giơ tay lên giống như hành động của những anh hùng chuẩn bị xả thân vì nghĩa. 

Các bạn gái trong lớp sẽ lập tức phải nhìn bạn với ánh mắt khác. Và giống như các bộ phim, cô giáo sẽ  đưa ra câu hỏi để thử thách vị dũng sĩ là bạn. 

Tất nhiên với sự chuẩn bị từ trước của mình bạn sẽ chiến thắng và có điểm, hơn nữa còn là điểm cao. Rồi sau đó bạn có thể thoải mái, yên tâm mà không sợ bị cô gọi một cách bất ngờ nữa, thật tuyệt vời ông mặt trời.

2. Chuẩn bị chu đáo

Từ ví dụ trên bạn có thể nhận ra rằng ngoài tính tự giác thì muốn làm chủ được tình huống bạn còn cần phải có sự chuẩn bị sẵn sàng từ trước. Nếu không chuẩn bị bài từ trước thì chắc chắn chả ai dám giơ tay lên bảng cả.

Khi đã được chuẩn bị đầy đủ với vô số các phương án, kế hoạch trong đầu, bạn sẽ luôn chủ động khi xảy ra các tình huống.

Còn những người thụ động không chịu chuẩn bị sẽ luôn bối rối mà không biết phải làm gì.



Vì vậy trước khi làm một việc gì đó thì bạn đều cần phải lập kế hoạch từ trước, ít nhất cũng phải mường tượng được những việc mình phải làm trong đầu. 

Ngày nhỏ, trước khi đi hái trộm ổi cùng lũ bạn, lúc nào Du cũng phải chuẩn bị sẵn cái dây trong túi quần. 

Khi bị người lớn phát hiện Du sẽ buộc dép vào chân thật nhanh để chạy vì sợ mất dép về mẹ mắng.

Dĩ nhiên, dù đã vạch sẵn kế hoạch thì chúng ta cũng không thể tránh hết mọi biến cố bất ngờ xảy ra.
Dù đã có chuẩn bị nhưng nhiều lần Du vẫn đứt dây và mất dép

Nhưng chính nhờ có lộ trình từ trước ta có thể chủ động chuyển hướng, lách trái, rẽ phải khi gặp chướng ngại vật mà không lo lạc đường hay mất phương hướng.

Khi đã chót bị mất dép, Du lập tức sử dụng phương án B: Về nhà vừa khóc vừa tố khổ với mẹ rằng bị chó nhà ông A cắn mất dép và đương nhiên mẹ sẽ vừa xoa đầu Du vừa nói: mẹ thương, mẹ thương chứ không hề trách mắng.

Tất nhiên đó là do Du thật thà, trung thực có tiếng nên nói cái mẹ tin ngay, còn bạn nhỏ nào muốn học theo thì trước phải xây dựng được chứ tín như Du cái đã.

Chuẩn bị chu đáo sẽ giúp bạn vượt qua rất nhiều khó khăn và nắm quyền chủ động trong nhiều tình huống từ đi phỏng vấn, xin việc đến đàm phán, giao dịch..

Tuy nhiên chỉ tự giác và chuẩn bị chu đáo thôi chưa thể giúp bạn sống chủ động được.

Nó giống như việc bạn không thể chỉ dựa vào xử lý tốt những tình huống cố định để có thể thắng một trận bóng được.

Trong cuộc sống, những tình huống với diễn biến khác nhau sẽ liên tiếp xuất hiện mà chắc chắn bạn không thể biết trước mà chuẩn bị. Vậy lúc đó chúng ta phải làm gì?

3. Chú ý quan sát.


Những người chủ động là những người rất chịu khó quan sát môi trường xung quanh.

Ở mọi hoàn cảnh họ đều có thể tìm được tác dụng của mình, biết được mọi người cần gì và mình có thể giúp gì cho họ.

Vì vậy muốn sống chủ động thì bạn cũng hãy chăm chú quan sát như họ, không cần óc quan sát cao siêu chỉ cần một ít để ý và một chút nhanh nhạy là được.


Như khi đi phụ giúp đám cưới

Người chủ động sẽ luôn chủ động quan sát xem mình nên làm gì để giúp mọi người, ở đâu thiếu người là họ sẽ nhảy vào. Đang thiếu người nhặt rau họ sẽ nhặt rau hay thấy không có ai chặt thịt thì họ sẽ chặt thịt.

Trong khi đó người thụ động sẽ đi lòng vòng xung quanh đợi ai bảo gì sẽ làm đấy, không có ai gọi thì đứng bấm điện thoại gần như kiểu tớ đây không liên quan.


Khi đã hình thành 3 thói quen tự giác, chú ý quan sát và chuẩn bị chu đáo thì bạn đã coi như là một người sống chủ động.

Tất cả những điều bạn còn thiếu chỉ là kinh nghiệm bởi có những trường hợp chỉ có người có óc quan sát và kinh nghiệm lâu năm mới có thể chủ động phản ứng và xử lý tốt được.

Đang đêm thấy con khóc phải biết ngay nó đòi đi đái vì vậy hãy chủ động xuống giường đi lấy bô đừng để cho vợ nó phải quát lên là mất hết bản lĩnh đàn ông.

Hay thấy bữa tiệc sắp tàn thì phải biết chủ động ra ngoài gọi điện thoại, đợi em nhân viên nó tính tiền xong thì hãy vào, đó chính là nhờ óc quan sát và kinh nghiệm sau nhiền lần trả tiền mà Du mới biết được :).


Đầu có thể đoạn, máu có thể chảy, không nên hỏi Du có hay không viết blog ! Gió xuân thổi, trống trận võ đài, không viết blog không phải Hadidu !

Related Posts

0 nhận xét: