Cõng rắn cắn gà nhà
Các bạn hẳn đều đã từng nghe qua câu thành ngữ :"Cõng rắn cắn gà nhà" và đều rất dễ dàng nhận ra hàm ý ẩn trong câu nói đó. Ấy thế mà hôm nay Du lại phát hiện ra rằng chúng ta đang hoàn toàn hiểu sai ý nghĩa của câu thành ngữ vô cùng quen thuộc nói trên. Các bạn đừng nghĩ rằng Du đang chém gió, nếu không tin bạn hãy cùng Du phân tích thật kĩ càng câu thành ngữ trên nhé.

Đầu tiên, nếu chỉ đọc thoáng qua, chúng ta sẽ lập tức bị tập trung vào thân phận của hai con vật: rắn - một loài động vật vô cùng nguy hiểm, độc ác và gà nhà - một con vật nuôi hiền lành rất thân thiết, gần gũi với chúng ta. Do đó khi chỉ thoáng đọc qua bạn sẽ nghĩ ngay rằng hành động cõng rắn cắn gà nhà là hành động của một kẻ xấu xa, phản phúc chuyên dẫn kẻ thù về làm hại người thân, gia đình. 

Tuy nhiên đây chỉ là kết quả do tâm lý ám thị của bạn gây nên. Cứ nói đến rắn là bạn sẽ nghĩ ngay đến xấu xa độc ác và vì nghĩ rằng mình đã hiểu rõ câu thành ngữ này nên bạn sẽ không phân tích kĩ hơn và tin chắc rằng hàm ý mình hiểu là đúng.

Nhưng nếu bỏ thêm chút thời gian để đọc kĩ hơn, suy nghĩ sâu hơn bạn sẽ nhận ra rằng sự thật trong câu nói không hề đơn giản như vậy.

Đầu tiên các bạn chú ý tới hai từ: "Cõng rắn". Tại sao lại là "cõng" mà không phải là bắt, là mang, là vác, là rước... hay bất kì một hành động nào khác.
Khi còn bé, bạn có thường được ông bà, bố mẹ cõng đi chơi hay không? Tại sao là cõng mà không phải là bế?
Đáp án là vì khi đó bạn đã lớn hơn, đã rất nặng để bế trên tay, những người thân của bạn không bế được nữa nên phải chuyển sang cõng.

Từ đó chúng ta có thể nhận ra con rắn trong câu thành ngữ là một con rắn rất to ít nhất cũng phải mười mấy, hai chục cân. Hơn nữa nó còn đang bị thương mà có vẻ còn là thương rất nặng không thể di chuyển được nên mới cần người cõng.

Chúng ta đều biết rằng rắn là một loài động vật vô cùng nguy hiểm, dù cho có bị thương đi chăng nữa thì bạn cũng không thể phủ nhận độ nguy hiểm của nó nhất là đây còn là là một con rắn to đến mười mấy cân. Ấy thế mà nhân vật chính trong câu thành ngữ này lại dám cõng một con rắn như vậy trên lưng, hoàn toàn giao sau lưng, vị trí khó phòng bị nhất của mình cho một kẻ vô cùng nguy hiểm như vậy. Quả thật chỉ cần đối phương chạm khẽ lưng anh một chút thôi là nhân vật chính của chúng ta chắc chắn sẽ phải lên bảng đếm số.

Vì vậy Du dám khẳng định đây là một con người vô cùng dũng cảm, có lẽ chỉ có những chàng thanh niên 2K trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết mới dám làm điều này.

Chốt lại từ hai từ " Cõng rắn" chúng ta nhìn thấy được một chàng thanh niên trẻ đầy nhiệt huyết cõng một con rắn to đang bị thương nặng trên lưng.

Từ đây câu thành ngữ đã trở nên dễ hiểu hơn rất nhiều. Vì con rắn bị thương nên chàng trai quyết định hi sinh "gà nhà" để tẩm bổ cho rắn. Đây quả thực là một hành động vô cùng vĩ đại đáng được ca ngợi.

Các bạn hãy để ý rằng câu thành ngữ đã xuất hiện từ rất lâu rồi, thời mà ông bà chúng ta vẫn còn phải ăn khoai sắn thay cơm. Thời ấy mà nuôi được một con gà thì quả thực không hề dễ dàng.
Ấy thế mà nhân vật trong câu thành ngữ lại sẵn sàng hi sinh con gà duy nhất của mình để cứu sống con rắn xa lạ, thậm chí còn có thể là kẻ thù của mình. Hình ảnh này làm Du nhớ đến câu :"Vì nghĩa diệt thân" của mấy ông vĩ nhân trong phim Trung Quốc.

Chúng ta có thể nhận ra nhân vật chính trong câu thành ngữ không chỉ là một người dũng cảm mà còn là một người rất hào phóng, trọng tình, trọng nghĩa, sẵn sàng hi sinh lợi ích của bản thân để giúp đỡ người khác.

Sau một hồi phân tích, cuối cùng Du cũng nhận ra được hàm ý thật sự của câu thành ngữ: "Cõng rắn, cắn gà nhà" là để tuyên dương những con người dũng cảm, hào phóng, trọng tình, trọng nghĩa đồng thời khuyến khích chúng ta phải biết hi sinh lợi ích của mình để giúp đỡ người khác đặc biệt là những người khó khăn giống như con rắn trong câu thành ngữ trên. 

Vì vậy sau này nếu bạn gặp được ai đang hi sinh lợi ích của bản thân để giúp đỡ người khác thì bạn hãy khen anh ta là đang cõng rắn cắn gà nhà nhé. Chắc chắn anh ta sẽ rất vui cho mà xem.




Đố mẹo vui 1
Một người mù chống gậy đi về phía bờ sông nhưng khi đến mép bờ thì anh ta bỗng nhiên dừng lại. 

Các bạn có thể đưa ra bao nhiêu lời giải thích hợp lý cho hành động của anh ta và theo bạn đâu là lý do thú vị nhất?

do-meo-vui-1


Dưới đây là những đáp án mà Du đưa ra.

1. Bờ sông có rào chắn anh ta không đi tiếp được

2. Anh mù này thực chất là một tên mù dởm và phía trước là en-nờ cô thôn nữ đang tắm sông.

3. Có người phía sau gọi anh ta dừng lại

4. Đây là con đường quen thuộc mà anh vẫn đi và anh mù đang chờ đò để qua sông.

5. Anh ta nghe thấy tiếng nước chảy nên dừng lại để cởi quần áo, tắm sông thì tất nhiên phải cởi quần áo chứ nhỉ.

6. Anh ta bỗng nhớ ra rằng nồi cá kho ở nhà sắp trở thành món cá không lối thoát nên định quay về.

Các bạn hãy cho ý kiến và comment những câu trả lời khác thú vị hơn phía dưới để mọi người cùng thưởng thức nhé. 

Tiền không phải là tất cả nhưng bạn phải có thật nhiều tiền
tien-khong-phai-la-tat-ca-nhung


1. Tiền không phải là tất cả nhưng phải mất bao nhiêu thời gian để bạn nhận ra điều đấy.


Nhiều người thường nói tiền là tất cả, mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền. Nếu thứ gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất rất nhiều tiền.

Điều đó phụ thuộc vào cảm nhận của mỗi người, chúng ta không thể nói rằng họ đúng hay sai được. Nhưng với Du thì ngoài tiền còn có những thứ quan trọng hơn rất nhiều mà tiền không thể mua được.

Bạn cứ lao đầu vào làm việc, cố gắng kiếm thật nhiều tiền nhưng đến khi tiền đã nhiều thì cũng là lúc bạn sắp phải nhắm mắt xuôi tay. Đến khi đó tiền bạc đối với bạn chỉ là một đống giấy vụn mà bạn không thể nào mang theo được.

Và khi ngoảnh lại nhìn về quá khứ bạn sẽ nhận ra rằng vì tiền mà mình đã bỏ qua, đánh mất quá nhiều thứ: ước mơ, lý tưởng, tình yêu, tình thân... những thứ còn quan trọng hơn cả tiền.

Tiền rất quan trọng nhưng hiển nhiên không phải là tất cả.

Vì vậy, để sau này không phải hối tiếc thì hãy sống thật ý nghĩa, đừng sống chỉ vì kiếm tiền.


2. Tiền không phải là tất cả nhưng quan trọng bạn phải có thật nhiều tiền.


Như Du đã nói thì tiền không phải là tất cả bởi vì còn có nhiều thứ khác quan trọng hơn cả tiền. Nhưng nếu không có tiền thì mọi chuyện sẽ rất tồi tệ.

Đầu tiên, tiền thể hiện giá trị sức lao động của một người vì vậy năng lực kiếm tiền là một khía cạnh cho thấy tài năng, bản lĩnh của bạn. Nếu bạn không làm chủ được tài chính của mình điều đó chứng tỏ bạn là một kẻ bất tài, vô dụng.

Thứ hai, tiền không mua được tình cảm nhưng nó giúp những người xung quanh bạn được hạnh phúc.

Khi bạn có tiền, bố mẹ, con cái bạn sẽ được sống sung sướng thoải mái hơn. Bạn có muốn trông thấy cảnh người thân của bạn vì không có tiền phải làm lụng vất vả, có bệnh mà không dám chữa...

Có tiền bạn có thể làm nhiều việc ý nghĩa cho những người thân xung quanh mình. Mọi người có thể theo đuổi những thứ mình thích mà không phải lo lắng đến chuyện tiền bạc.

Cuối cùng, nghèo khó giống như một sợi xích trói buộc trí tuệ của bạn, không có tiền đồng nghĩa với việc bạn mất quyền tự chủ.

Không có tiền, bạn sẽ không dám theo đuổi những điều mình thích. Có biết bao nhiêu người vì không có tiền phải làm những việc mình không muốn làm.

Có ai có lòng tự trọng lại muốn trơ mặt ra đường, ngửa tay xin tiền mọi người.
Có ai có lòng tự trọng lại muốn bán thân thể mình, làm thú vui cho người khác
Có rất nhiều người phải từ bỏ ước mơ của mình chỉ vì không có tiền.

Lúc bình thường, tiền nhiều hay ít cũng không ảnh hưởng lớn đến bạn nhưng khi biến cố xảy ra thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác.

Nếu người thân của bạn mắc bệnh cần rất nhiều tiền để phẫu thuật mà không có tiền thì bạn sẽ làm gì?

Có bao nhiêu cặp đôi trai gái không đến được với nhau chỉ vì hoàn cảnh gia đình chênh lệch bị bố mẹ hai bên phản đối.

Nếu bạn không có tiền, khi đến nhà người yêu, bố mẹ cô ấy chỉ cần hỏi một câu: "Bao giờ cháu mua nhà" thì bạn cũng sẽ phải xám xịt quay về.

Vì vậy bạn có thể nói rằng tiền không phải là tất cả nhưng ít nhất bạn phải làm chủ được tài chính của mình, giúp cho gia đình và người thân một cuộc sống đầy đủ mà họ xứng đáng nhận được.

3. Tiền là nguồn gốc của tội lỗi?


Ngày nay, khoảng cách giữa người giàu và người nghèo ngày càng lớn, những bất công vì vấn đề tiền bạc ngày càng nhiều. Có tiền bạn có thể thoát tội, giảm án, có những đặc quyền mà người nghèo không thể. Mọi người dần trở lên sợ hãi và chán ghét sức mạnh đồng tiền.

Nhiều người cho rằng tiền bạc là ma quỷ, là nguồn gốc của mọi tội lỗi.

Họ nói thế cũng đúng. 

Vì tiền thì người ta mới sinh ra trộm cướp, tham ô, hối lộ, nhũng nhiễu... 

Buôn lậu vì tiền, buôn ma túy vì tiền, thậm chí chiến tranh xảy ra cũng chỉ vì tiền. (Mục đích cuối cùng của mọi cuộc xâm lược đều vì lợi ích kinh tế.)

Quả thật, gần như mọi tội ác xảy ra đều có liên quan với đồng tiền.

Nhưng thực chất, tiền chỉ là một đơn vị trung gian thay thế cho giá trị sức lao động của con người mà thôi. Tiền ra đời giúp việc trao đổi hàng hóa, cất giữ tài sản trở nên dễ dàng hơn và thúc đẩy kinh tế phát triển một cách mạnh mẽ. Vì vậy tiền ra đời là một tiến bộ rất lớn trong lịch sử phát triển nhân loại còn việc sử dụng nó như thế nào thì hoàn toàn là do các bạn.

Vì vậy nói tiền là ma quỷ, là nguồn gốc của mọi tội lỗi thì không chính xác. Đừng đổ oan cho đồng tiền, lòng tham của con người mới là nguồn gốc của mọi tội lỗi.

Tiền không phải là tất cả nên đừng làm tất cả vì tiền.


Danh hiệu cá nhân- Bạn là ai trong mắt mọi người
danh-hieu-ca-nhan

Khi nhắc đến một người, để phân biệt với những người khác, chúng ta  thường gắn liền tên họ với một đặc điểm nổi bật nhất mà bạn biết. Đó có thể là công việc, sự nghiệp, những thành tựu lớn nhất mà họ đạt được:

Ông A - chủ của công ty X; Anh B - tác giả của cuốn sách Y hay cô C - người chiến thắng cuộc thi Z.

Không những vậy, đó còn có thể là những vết nhơ trong quá khứ của họ: Anh E - kẻ đã từng giết người, Chị F - người bị chồng bỏ...

Đó chính là Danh hiệu cá nhân, điều đầu tiên xuất hiện khi mọi người nhớ đến bạn, làm bạn nổi bật và khác biệt với những người khác.

Từ lúc còn bé xíu, tên chúng ta đã được mọi người gắn với những danh hiệu như: Cô bé ngoan ngoãn, Cậu bé thông minh hoặc Đứa bé nghịch ngợm....

Lớn hơn một tí, khi đã đi học thì mọi người sẽ lại gán cho những danh hiệu mới như là: Học sinh xuất sắc hay Học sinh cá biệt.

Thế rồi khi ra trường đi làm bạn sẽ đạt được những danh hiệu quan trọng đầu tiên của mình như là: Giám đốc công ty X, Quản lý công ty Y, Công nhân công ty Z hoặc cũng có thể là Kẻ thất nghiệp...

Nói đơn giản Danh hiệu cá nhân chính là một câu văn ngắn gọn để miêu tả thành tựu, sự nghiệp của bạn. Vậy lúc này danh hiệu gắn liền với tên bạn là gì? Khi nhắc đến tên bạn mọi người sẽ nghĩ đến điều gì đầu tiên?

Nó có thể là tốt hay xấu, là bình thường hay vĩ đại nhưng đều không sao cả. Danh hiệu cá nhân là cách mà mà mọi người nhìn nhận và đánh giá bạn. Vì vậy nếu bạn không quan tâm thì thực ra nó cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn đến bạn.

Nhưng lại có ai có thể không quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Được mọi người tán thưởng và công nhận luôn là một niềm hạnh phúc lớn lao với bất cứ ai. Và chẳng có ai muốn sống cuộc sống mà đi đến đâu cũng bị người khác chỉ trỏ nói bạn thế này, thế kia.

Danh hiệu của bạn sẽ gắn liền với việc bạn hãnh diện ngẩng đầu nhìn mọi người khi được giới thiệu hay cúi gằm mặt nhìn đất khi có ai đó nhắc đến tên.

Bạn nghĩ  Danh hiệu cá nhân đang gắn liền với tên mình lúc này là gì?
Bạn có hài lòng với danh hiệu hiện tại hay không?

Có lẽ rất ít người hài lòng với danh hiệu của mình hiện tại bởi vì chúng ta đều có chí cầu tiến, muốn vươn lên để trở lên tốt hơn. Quá khứ có thể bạn từng mắc sai lầm, bạn không cố gắng nhưng không có nghĩa bạn muốn là một kẻ thất bại mãi, ai mà chẳng mong muốn mình sẽ tốt đẹp, sẽ thành công.

Bây giờ để tự giới thiệu về mình Du sẽ nói: Du - một người viết blog nhưng Du muốn rằng sau này khi ai đó nhắc đến Du thì mọi người sẽ nghĩ đến: Du - Một blogger nổi tiếng.

Tất cả chúng ta đều muốn được mọi người gán cho một danh hiệu thật ấn tướng, nổi bật để khi một ai đó giới thiệu bạn thì những người khác sẽ phải ngưỡng mộ nhìn bạn hoặc trầm trồ khen ngợi.

Anh A - Chủ tịch tập đoàn XYZ , Chị B - Nữ hoàng nhạc Pop, Anh C- Nhà vô địch giải bắn súng toàn quốc...

Chỉ cần nghĩ đến thôi là Du cũng cảm thấy sung sướng vô cùng, nhưng khổ nỗi mơ thì dễ nhưng làm thì lại rất khó.

Muốn để người khác nghĩ tốt về bạn thì đầu tiên bạn phải làm tốt đã, muốn có những danh hiệu cao quý kia thì điều tất yếu là bạn cần phải đạt được những thành tựu lớn lao đó trước. Chẳng ai lại gán danh hiệu nhà vô địch cho một kẻ thất bại bao giờ.

Vì vậy điều bạn cần làm lúc này là phải nỗ lực, cố gắng hết sức mình để tiến bộ, để thay đổi bản thân, và trở lên thành công hơn nữa.

Khi đó mọi người sẽ phải nhìn bạn với con mắt khác, tên bạn sẽ được gắn với những danh hiệu mới cao quý hơn, vĩ đại hơn.

Ví dụ bạn là công nhân, danh hiệu cá nhân của bạn là Anh A - Công nhân công ty X. Khi nhắc đến tên bạn mọi người sẽ nghĩ ngay đến danh hiệu của bạn là công nhân công ty X nhưng khi nói đến danh hiệu của bạn là công nhân công ty X thì mọi người sẽ không biết người được đó là ai bởi vì công nhân công ty X chỉ là một danh hiệu chung, rất nhiều người sở hữu danh hiệu đó.

Nhưng khi bạn phấn đấu hơn, nỗ lực hơn để trở thành trưởng phòng của công ty thì danh hiệu cá nhân của bạn sẽ là Anh A - Trưởng phòng kế hoạch công ty X. Lúc này khi có ai đó giới thiệu, nhắc đến danh hiệu của bạn là trưởng phòng kế hoạch thì mọi người sẽ nghĩ ngay đến tên bạn là anh A.

Bởi vì trưởng phòng kế hoạch chỉ có một nên đây là danh hiệu duy nhất và danh hiệu này ngoài thể hiện công việc của bạn còn cho thấy thành tựu trong sự nghiệp của bạn nữa.

Và nếu bạn cố gắng hơn nữa để trở thành giám đốc, ông chủ công ty thì chỉ cần nói đến công ty X là mọi người sẽ nghĩ đến bạn.

Vì vậy danh hiệu cá nhân không chỉ thể hiện sự nghiệp, thành tựu của bạn mà còn thể hiện tài năng, sự cố gắng của bạn nữa.
Kinh nghiệm tháng đầu tiên đi làm
Thế là Du đã đi làm được tròn một tháng. Và để kỉ niệm cái ngày tương đối đặc biệt này Du quyết định viết một chút về những điều đã xảy ra trong một tháng vừa qua.

kinh-nghiem-cho-nguoi-moi-di-lam

Có lẽ do lần đầu bước chân vào môi trường công ty nên đã có rất nhiều chuyện đã xảy ra. Trải qua một tháng đầy sóng gió, Du nhận ra rằng suy nghĩ, cách sống của mình từ trước đến giờ tồn tại rất nhiều bất cập và dưới đây là 3 vấn đề quan trọng nhất mà chúng ta cần làm được.

1. Tạo ấn tượng tốt

Khi mới vào làm tại một công ty thì việc tạo ấn tượng tốt với mọi người là điều vô cùng quan trọng. Nó ảnh hưởng trực tiếp đến cách mà lãnh đạo hay đồng nghiệp sẽ đối xử với bạn sau này. Trong môi trường công ty, bạn sẽ phải tiếp xúc và làm việc với rất nhiều người vì vậy làm sao để tạo được ấn tượng tốt trong lòng mọi người là cả một nghệ thuật.

Du sẽ không nói về những thứ cao siêu, phức tạp bởi vì chính Du cũng không làm được. Ở đây Du chỉ nói về một số yêu cầu cơ bản mà bạn nên thực hiện khi mới vào làm ở bất cứ công ty nào.

1. Ăn mặc, đầu tóc gọn gàng, sạch sẽ.

Dù làm công nhân bạn cũng phải thể hiện rằng mình là một người lịch sự, chu đáo. Bởi những người luộm thuộm thường là những người làm việc cẩu thả và tất nhiên là các sếp không thích. Và nếu bạn bị ấn tượng xấu ngay từ cái nhìn đầu tiên thì tháng ngày làm việc của bạn sẽ rất vất vả.

2. Thái độ lễ phép, vui vẻ, cầu tiến.

Mọi người đều có thói quen trông mặt mà bắt hình dong nên nếu bạn mới vào mà mặt cứ câng câng hay khó đăm đăm thì mọi người sẽ đều không thích.
Hãy nhớ kĩ 3 nguyên tắc nếu muốn chiếm được lòng tin và sự yêu quý của cấp trên: khi xếp nói phải tỏ ra lễ phép, khi xếp giao việc phải tỏ ra vui vẻ, khi xếp hỏi phải tỏ ra cầu tiến.

3. Tác phong nhanh nhẹn, năng động.

Tác phong làm việc của một người ảnh hưởng rất lớn đến địa vị của họ trong mắt lãnh đạo. Nếu bạn nhìn thấy công nhân của mình làm việc lờ đờ, bước đi lững thững liệu bạn có muốn đuổi việc anh ta hay không?

Lấy một ví dụ khác, hai người cùng tưới cây, một người cứ đứng im chỉ thẳng vòi vào gốc còn một người cầm vòi vẩy vẩy xung quanh gốc bạn nghĩ ông chủ sẽ thích ai hơn.

Tất nhiên là người thứ 2 bởi vì trông anh ta có vẻ nhanh nhẹn hơn. Hơn nữa nếu bạn đang mệt mà nhìn thấy người thứ nhất cứ cầm vòi đứng im một chỗ bạn sẽ càng không thích, mặc dù hiệu suất của hai công nhân là như nhau. Đơn giản là vì bạn thấy anh ta nhàn quá mà khi đang mệt thì chẳng có ai vui vẻ khi nhìn thấy cấp dưới còn nhàn nhã hơn cả mình đâu. Vì vậy khi làm việc phải thật nhanh, lúc nào tay chân cũng phải hoạt động, giảm bớt tối đa thời gian "chạy không tải".

4. Biểu hiện chăm chỉ, cố gắng.
"Bạn có thể không xuất sắc nhưng ít nhất bạn phải chăm chỉ" đó là điều mà mọi ông sếp vẫn hay nói cho nên tốt nhất bạn đừng để cấp trên của bạn nói ra câu đấy.

Vì vậy khi mới vào công ty bạn nên chủ động làm nhiều hơn người khác, đó cũng là cách để bạn nhanh làm quen với công việc hơn.

Và nếu muốn thăng tiến hay làm lâu dài thì đừng bao giờ có suy nghĩ làm cho hết giờ, bạn không biết có bao nhiêu con mắt đang nhìn bạn đâu. Cuối cùng hãy chủ động làm những vặt như quét dọn, lấy nước.. mà đừng để mọi người phải nhắc bởi vì sớm muốn nó cũng đến tay bạn thôi.

Ấn tượng ban đầu luôn rất quan trọng, nhất là với lãnh đạo của bạn thì nó lại càng quan trọng bởi vì nó ảnh hưởng rất lớn đến cách mọi người đối xử với bạn sau này. Vì vậy bạn phải cố gắng hết sức mình từ những ngày đầu khi mới chập chững bước chân vào công ty.  Hãy phô bày hết mọi thứ tốt đẹp nhất của mình ra trong lần gặp đầu tiên nếu có thể.

2. Thay đổi cách nghĩ.


Có lẽ đa số các bạn sinh viên mới ra trường đi làm đều có một suy nghĩ sai lầm giống như Du đó là vì bạn là người mới nên nếu có sai sót gì thì mọi người cũng sẽ dễ dàng chấp nhận, tha thứ.

Nhưng không, điều đó chỉ đúng khi bạn còn nhỏ, lúc bạn còn đang độ tuổi học sinh cắp sách đến trường mà thôi. Một khi đã ra ngoài đi làm công thì mọi người đều phải bình đẳng như nhau hết, dù bạn mới vào nếu không làm được việc, chứng tỏ được năng lực của mình thì bạn vẫn sẽ game over như thường.

Môi trường công ty tuy không khốc liệt như chiến trường nhưng nói về sự cạnh tranh thì có lẽ cũng chẳng kém gì, nhất là với những công ty lớn, có chế độ đãi ngộ tốt. Bạn được nhận vào làm đồng nghĩa là rất nhiều người đã mất cơ hội và dù đã được nhận vào làm nếu không cố gắng bạn vẫn bị loại như thường.

Vì vậy càng công ty lớn, bạn lại càng không được phép mắc sai lầm. Chỉ cần bạn xảy chân ngã xuống là sẽ có vô số người lao vào cướp chỗ của bạn.

Bạn cần phải nhớ kĩ rằng đây là công ty không phải ở nhà hay trường học, mọi người là đồng nghiệp chứ không phải anh em, bạn bè. Ở đây, không có ai có nghĩa vụ phải đáng thương hay bao bọc bạn cả.

Ở nhà bạn có thể làm kém hoặc không làm cũng không sao cả bởi vì sẽ có người thân, bạn bè đứng ra giúp đỡ, làm thay. Nhưng ở công ty, mọi người đều là những kẻ đi làm thuê kiếm tiền, nếu bạn không làm được việc thì tất nhiên phần việc của người khác sẽ nhiều lên và chẳng ai thích điều đó cả.

Dù cho không có ai thúc dục, chỉ bảo bạn phải làm cái này, cái kia thì bạn cũng phải biết tự nhìn mọi người mà làm. Không những bạn phải nhìn người khác mà họ cũng sẽ nhìn bạn. Nếu bạn làm không được hoặc làm kém ảnh hưởng đến công việc chung thì mọi người sẽ giúp đỡ bằng cách chung chân đá bạn ra khỏi công ty.

Vì vậy điều đầu tiên Du muốn nói đến là bạn phải biết tự lực cánh sinh, tự nắm lấy vận mệnh của chính mình, đừng trông chờ vào người khác. Hãy bỏ ngay những tâm lý may mắn, ngây thơ trong đầu kiểu mình mới vào mọi người sẽ giúp đỡ hay mình phạm lỗi lần đầu chắc ông chủ tha thứ...
Nếu bạn không có năng lực, bạn sẽ bị đào thải, đó là điều tất yếu. Sẽ không ai đáng thương bạn chỉ vì bạn mới ra trường nên không biết việc đâu.

Sẽ không có chuyện bạn cứ đến công ty ngồi chơi rồi đến cuối tháng nhận lương như lời mấy mẹ, mấy chị vẫn chuyền tai nhau đâu.

Nếu không phải hạng con ông cháu cha, ghế dưới chân đã được đổ sẵn bê tông vô cùng kiên cố thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện ngồi mát ăn bát vàng.

Làm tốt phận sự của mình bạn sẽ có cơ hội thăng tiến, còn nếu làm không làm tốt bạn sẽ bị gạt bỏ, mọi chuyện đều rất rõ ràng vì vậy đừng trong mong vào những điều viễn vông.

Một suy nghĩ khác bạn cũng cần phải bỏ ngay đó là không phải ai cũng là người tốt. Ở đây, không có ai có nghĩa vụ phải đối tốt với bạn cả, thậm chí chuyện ma cũ bắt nạt ma mới là điều rất bình thường.

Cuộc sống này không phải chỉ có màu hồng như thế giới trong những câu chuyện cổ tích. Nó cũng có vô số những chấm đen mà bạn chỉ chưa gặp phải mà thôi.

Vì vậy khi đi làm chỉ cần không có ai hãm hại, chơi xỏ mình là bạn có thể tạ ơn trời đất được rồi.

Hãy xác định trong đầu rằng phải phấn đấu, nỗ lực hết mình và luôn giữ lại một ít cảnh giác trong tim đó là cách duy nhất để bạn sống sót và tiến bộ trong môi trường đầy khắc nghiệt này.


3. Xây dựng, duy trì các mối quan hệ

Mỗi một công ty thường có rất đông công nhân viên và đương nhiên cũng sẽ có rất nhiều loại người.
Trong số đó, người tốt rất nhiều nhưng người xấu cũng chẳng phải ít.

Vì bạn là người mới nên thời gian đầu sẽ luôn bị các đàn anh đi trước liệt vào đối tượng đặc biệt nguy hiểm cần trông nom kĩ càng, chỉ cần một vài hành động sơ xuất gây mất lòng các bậc đàn anh đi trước thì bạn sẽ là mục tiêu đả kích hàng đầu của một vài bô lão khó tính.

Trước khi đi làm, bạn nào cũng ủ mưu trong đầu rằng mình sẽ nỗ lực, chứng tỏ năng lực của mình, thể hiện cho mấy sếp thấy rằng bạn hữu dụng thế nào, hay ít nhất cũng sẽ hoàn thành tốt công việc lãnh đạo giao cho.

Tuy nhiên thực tế thường sẽ không thuận lợi như bạn tưởng tượng. Dù bạn rất giỏi nhưng nếu những người xung quanh không thích, không bao giờ bạn có cơ hội tỏa sáng trừ khi bạn chói chang đến trình độ không ai có thể che được.

Như trong bóng đá, trừ khi có thể giống Messi một mình dẫn bóng từ giữa sân ghi bàn nếu không dù tiền đạo có giỏi đến đâu mà tiền vệ không chịu chuyền bóng thì cũng chỉ biết câm nín ôm mặt khóc. Khán giả sẽ không quan tâm đến việc bạn có được chuyền bóng hay không, họ chỉ quan tâm đến việc bạn không ghi được bàn.

Đi làm cũng vậy bởi vì mới vào làm tất nhiên bạn sẽ không làm được ngay mà cần có người chỉ dẫn, và chẳng may nếu người chỉ dẫn này không ưa bạn thì mọi chuyện sẽ vô cùng tồi tệ.

Khi có lãnh đạo, họ sẽ ra vẻ chỉ đạo bạn rất tận tình nhưng không có ai họ sẽ bật chế độ câm lặng thậm chí là giấu nghề.

Anh ơi anh làm thế này để làm gì ạ.
Mấy ông chuyên gia Tây bảo phải làm thế.

Anh ơi em vệ sinh máy xong rồi, bây giờ phải làm gì ạ.
Mày đi hỏi anh A, anh B chứ anh có quyền gì giao việc cho mày.

Anh ơi, em làm xyz nhé
Cái đấy khó em chưa làm được đâu
Thế anh dạy em làm được không
Em cứ vệ sinh cho quen máy móc đi đã, anh ngày xưa cũng phải vệ sinh 3 tháng mới được học sửa máy.

Cuối tháng tổ trưởng hỏi thế em biết làm gì rồi
Dạ, em mới biết vệ sinh máy thôi ạ
Ừ, thế tì cầm đơn xin nghỉ việc lên phòng anh nhé.

Vì vậy việc giao tiếp, ứng xử làm sao để xây dựng mối quan hệ tốt với mọi người trong công ty là vô cùng quan trọng.

Vậy làm thế nào để tạo mối quan hệ tốt với mọi người trong công ty.

Rất tiếc là điều này hoàn toàn phục thuộc vào tài ăn nói và ứng xử của bạn nên Du không thể giúp gì được.

Tuy nhiên có 2 thứ rất đơn giản mà Du tin rằng nếu làm được thì dù không có tài ăn nói mọi người cũng vẫn sẽ yêu quý bạn đó là chăm chỉ và thật thà.

Không cần nhanh mồm, lém lỉnh, chẳng cần khen nịnh, pha trò chì cần chăm chỉ, thật thà là mọi người sẽ luôn yêu quý bạn bởi vì bạn mang lại cảm giác an toàn, đáng tin cho người khác mà niềm tin thì vô giá.

Và cũng có một mẹo nhỏ giúp bạn nhanh chóng hòa đồng với mọi người là hãy mua một ít quà bánh, nước ngọt mời mọi người uống hoặc mời cả tổ đi uống cà phê sau khi tan tầm. Bỏ ra một vài trăm nhưng bạn lại thu lại được nhiều hơn thế rất nhiều.
Vượt qua sóng gió
Trong cuộc đời mỗi chúng ta, có những sóng gió mà không bao giờ bạn có thể tránh được. Lúc đó bạn phải làm gì?

Khi biến cố hay tai nạn xảy ra, có bạn sẽ đắm chìm trong tiếc nuối, có bạn lại đắm chìm trong tuyệt vọng nhưng rất ít người có thể chấp nhận sự thật và vượt qua nó vì vậy Du viết này nhằm mục đích tiếp thêm sức mạnh cho mọi người.

vuot-qua-song-gio

Biến cố có thể ập đến bất cứ lúc nào

Chúng ta thường dùng tiền bạc và địa vị để đánh giá đẳng cấp của một người nhưng chúng lại là những thứ luôn thay đổi, thay đổi theo từng ngày, rất nhanh, nhanh đến chóng cả mặt.

Mới ngày nào, đó vẫn là một doanh nhân thành đạt, một người tỷ phú luôn lớn tiếng, nói chuyện hùng hồn trước báo chí và truyền thông. Rất nhiều bạn trẻ chỉ biết nhìn ông mà ao ước, chỉ cần tương lai thành công được bằng một phần mười của ông là chúng ta cũng phải phá lên cười vì sung sướng. Nhưng hôm nay, khi thoáng lướt qua trang báo, đó đã là một kẻ tội phạm, một người phải trốn sang nước ngoài để tránh cảnh lao tù.

Cuộc sống vốn có nhiều biến động với đầy rẫy những biến cố bất ngờ mà chúng ta khó lòng lường trước được. Có thể hôm nay bạn đang là một tỷ phú giàu có nhưng rất có thể ngày mai bạn đã là một kẻ trắng tay. 

Có thể hôm nay bạn vẫn khỏe mạnh nhưng đùng cái ngày mai bạn đã phải nhập viện ngồi xe lăn, đâu ai có thể biết trước được điều gì sẽ đến với mình trong tương lai.

Cho nên đừng đắm chìm trong những biểu hiện yên bình giả tạo bởi vì sóng gió luôn có thể ập tới bất cứ lúc nào.

Đừng tồn tại tâm lý may mắn

Tất nhiên là không ai muốn biến cố, tai nạn xảy ra với mình nhưng điều đó chúng ta đâu có thể quyết định được. Điều bạn có thể làm chỉ là chuẩn bị thật tốt đề phòng biến cố xảy ra và giảm thiệt hại của nó xuống mức thấp nhất có thể.

Nhưng đáng tiếc chúng ta lại luôn tồn tại tâm lý may mắn, nghĩ rằng xác suất để xảy ra biến cố trong công việc hay cuộc sống của mình là rất nhỏ và luôn "chắc là" mình sẽ không phải là người đen đủi đó đâu.

Nhờ hai chữ "chắc là" đó, chúng ta mới được sống một cách vui vẻ, thỏa mái mà không phải suốt ngày lo lắng biến cố này, biến cố nọ. Nhưng cũng vì thói quen "chắc là" mà suy nghĩ của bạn trở nên chủ quan, hành động trở nên bất cẩn. 

Chắc chắn là chẳng có mấy người trong chúng ta ra đường mà lại nghĩ đến việc mình có khả năng gặp tai nạn cả. Xác suất để xảy ra tai nạn là rất thấp và bạn cũng chưa gặp phải lần nào cả nên đương nhiên là chẳng có lý do gì mà bạn phải sợ hãi. Nếu không có mấy anh công an luôn chăm chăm đứng núp rình tuýt còi thì việc đội mũ bảo hiểm khi đi xe quả là một việc làm thừa thãi, mất thẩm mĩ mà lại còn rất bất tiện.

Nhưng bạn có biết rằng xác suất nhỏ không đồng nghĩa với việc không xảy ra, và khi đã xảy ra thì những người chủ quan kia thường là những người không còn cơ hội hối hận.

Cho nên những người công an giao thông luôn bị chúng ta lên án nhưng thật ra họ lại rất có ích cho xã hội. Bạn càng sợ, càng ghét họ thì chứng tỏ việc làm của họ càng hiệu quả bởi vì càng nhắc đến họ nhiều, bạn lại càng ghi nhớ và sợ hãi, nhờ vậy mà bạn không dám phóng nhanh, vượt ẩu hay đi trái làn, vượt đèn đỏ... những việc làm chủ quan gây nguy hiểm cho chính bạn và những người khác.

Ps: Đi đâu Du cũng gặp mọi người lên án, chỉ trích mấy anh công an giao thông nhưng Du thấy như vậy không đúng, mọi người suy nghĩ cảm tính quá.

Việc các bạn chỉ trích công an giao thông ăn tiền, nhận hối lộ tất nhiên là có nhưng đó chỉ là một bộ phận chứ đâu phải tất cả. Trong một tập thể nhiều người như vậy cũng phải có người này, người kia làm sao mà tốt hết được. Nếu bạn có quyền lực của họ thì bạn có dám khẳng định mình sẽ không làm như họ?

Và nếu bạn không đưa thì lấy đâu ra người nhận, đằng này bạn cứ cầm tiền dúi vào tay họ hỏi sao họ không siêu lòng. Bạn nghĩ việc bạn tay trái đưa tiền, tay phải bấm điện thoại đăng status chửi họ ăn hối lộ thật có được không?

Mặc dù có hơi sai trái nhưng khi vi phạm luật bị bắt Du cũng chỉ mong mấy anh cầm tiền rồi giải quyết dùm cho nhanh gọn chứ để lên kho bạc thì vừa tốn tiền lại vừa mất công.

Do đó có bao giờ Du dám lên án mấy anh công an giao thông đâu. Nhưng nếu Du không có lỗi mà mấy anh cứ lao ra tuýt còi hay thái độ hạch sách là Du phải đấu tranh ngay, cho dù có lên phường Du cũng phải tranh luận cho bằng được bởi vì Du biết mình đúng. Khi một người nắm cái lý trong tay, họ bỗng trở lên cao lớn một cách dị thường.

Quay lại với chủ để chính, chúng ta không thể biết trước được biến cố xảy ra vì vậy không có biện pháp ngăn cản nhưng chúng ta có thể chuẩn bị để giảm xác suất xảy ra xuống nhỏ nhất và hạn chế mức độ thiệt hại xuống mức thấp nhất.

Nếu ông trời nói rằng số bạn hôm nay bị tai nạn thì rất khó để bạn tránh khỏi nhưng chắc chắn nếu bạn đã chuẩn bị, có biện pháp bảo hộ tốt hơn thì đương nhiên bạn sẽ bị thương nhẹ hơn.

Tuy nhiên đa phần những biến cố xảy ra đều vô cùng bất ngờ và chúng ta chẳng thể làm gì được. Lúc này bạn sẽ phải làm gì để đối mặt với cái hiện thực tăm tối trước mắt.

Đối mặt hiện thực

 Theo Du, đây là năm cảm xúc mà bạn sẽ cảm nhận được khi biến cố xảy ra: bất ngờ, chối bỏ, phẫn nộ, tiếc nuối và chấp nhận.

1. Bất ngờ
Khi gặp một biến cố, tai nạn bất ngờ thì điều đầu tiên chúng ta cảm thấy là sốc, là ngạc nhiên, là choáng váng bởi vì bạn không thể nghĩ tới rằng biến cố đó sẽ xảy ra với mình.

2. Phẫn nộ
Sau khi sự choáng ngợp vì bất ngờ qua đi thì cảm xúc tiếp theo ập đến là sự phẫn nộ, chúng ta phẫn nộ vì tại sao biến cố lại xảy ra với mình, tại sao lại là mình mà không phải ai khác. Trên đường có biết bao nhiêu là người tại sao lại chỉ có bạn lại là người bị đâm.

Chúng ta phẫn nộ vì cái bị mất đi là sức khỏe, công sức, thành quả cho sự nỗ lực trong một thời gian dài của bản thân. Và dù phẫn nộ không giúp chúng ta giải quyết vấn đề nhưng bạn lại không thể không phẫn nộ. Rất khó để có thể chấp nhận sự thật rằng bao nhiêu công sức, nỗ lực của bạn toàn bộ đổ sông đổ bề chỉ vì những lý do trời ơi đất hỡi. Căn nhà mà bạn phải nai lưng đi làm, gom góp mấy chục năm trời mới đủ tiền để xây bây giờ bất ngờ bị lũ cuốn trôi thì hỏi sao bạn không phẫn nộ.

3. Tiếc nuối.
Và lúc nào cũng vậy, đi kèm với sự phẫn nộ sẽ là sự nuối tiếc nuối. Bạn tiếc nuối nên bạn mới phẫn nộ, nếu không tiếc nuối bạn đã không phẫn nộ.

Đương nhiên là phải tiếc rồi bởi vì khi biến cố xảy ra có nghĩa là bạn đang đứng trước nguy cơ hoặc đã bị mất một thứ gì đó, hơn nữa còn là rất tiếc bởi vì chỉ khi mất đi chúng ta mới biết được thứ đó quan trọng với bạn đến thế nào. Đã thế, đó còn đều là những thứ vốn đã rất quan trọng đối với bạn nữa chứ.

Bình thường, khi đang khỏe mạnh, chúng ta đều cảm thấy mình còn rất nhiều thời gian và luôn lãng phí nó vào những việc vô ích. Nhưng khi biến cố xảy ra, lúc thời gian của bạn chỉ còn được tính bằng ngày thì bạn mới biết được thời gian quý giá như thế nào. Rằng bạn đã dại dột thế nào khi vẫn đang cố làm mấy việc ngu ngốc để giết thời gian.

4. Chối bỏ
Đây không phải là sự thật, bạn không tin rằng mình lại là người bất hạnh trong các câu chuyện kia, đó có thể là một ai khác nhưng nhất định không phải là bạn. Có thể kết quả kiểm tra bị sai, người báo tin đã nhầm hay đây chỉ là một giấc mơ, một trò đùa của ai đó... Bởi vì quá tiếc nuối bạn sẽ cố tìm cách để thuyết phục mình rằng biến cố này không phải sự thật, và bạn sẽ dùng mọi cách để chối bỏ nó.

5. Chấp nhận
Tuy nhiên không ai có thể chối bỏ được sự thật vì vậy lúc này sẽ có hai trường hợp xảy ra:
  • 1. Bạn vượt qua những cảm xúc tiêu cực của mình, chấp nhận sự thật rằng bạn là nạn nhân của số phận và tìm cách để vượt qua nó.
  • 2. Bạn không chịu đựng được việc mình mất đi tất cả nên gục ngã, tuyệt vọng chấp nhận sống buông thả mặc cho dòng đời xô đẩy.

Cùng là chấp nhận nhưng một người chấp nhận để vượt qua còn một người chấp nhận trong tuyệt vọng. Tất cả đều do ý chí và sự lựa chọn của bạn quyết định.

Điều bạn cần làm là vượt qua những cảm xúc tức giận, tiếc nuối, hay tuyệt vọng để mau chóng chấp nhận sự thật, đứng lên để giải quyết vấn đề.

Chấp nhận sự thật, vượt qua thử thách


Giống như việc mua xổ số vậy, trúng là trúng, trượt là trượt, một khi đã có kết quả thì sẽ không thể thay đổi được nữa. Việc bạn nuối tiếc hay phẫn nộ là hoàn toàn vô nghĩa, chúng chỉ khiến bạn càng trở nên yếu đuối và suy sụp.

Cho dù tờ vé của bạn chỉ sai có một số thì bạn vẫn cứ là kẻ trắng tay, tiếc nuối cũng không thay đổi được gì.

Vì vậy hãy cố gắng vứt bỏ những cảm xúc tiêu cực ra khỏi đầu để có thể tỉnh táo giải quyết hậu quả trước mắt.

Các bạn đã từng nghe rằng trong họa có phúc, trong phúc có họa, phúc họa luôn đi cùng với nhau?

Hôm nay có thể bạn may mắn nhưng ngày mai có thể bạn sẽ đen đủi hay ngược lại hôm nay bạn đã đen đủi thì rất có thể ngày mai bạn sẽ may mắn. Ông trời thường vẫn rất công bằng, khi bạn mất một thứ gì đó có nghĩa là có một thứ khác tốt đẹp hơn đang chờ bạn.

Biết đâu biến cố hôm nay sẽ là cơ hội cho tương lai, bạn mất tất cả cũng có nghĩa là bạn có cơ hội làm lại từ đầu.

Nếu Stephen Hawking không phát hiện mắc chứng xơ cứng teo cơ (ALS) năm 21 tuổi thì có lẽ ông sẽ khó có thể dành toàn tâm toàn ý cho việc nghiên cứu và trở thành nhà vật lý vĩ đại nhất thế kỉ như bây giờ. (Trước đó ông là một sinh viên rất nghịch ngợm)

Vì vậy hãy coi những biến cố xảy ra là các thử thách mà cuộc sống đặt ra cho bạn, tìm cách vượt qua nó và bạn sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng của mình.

Tất nhiên ban đầu bạn sẽ thấy rất khó để vượt qua những thử thách đó nhưng phần lớn sự khó khăn là do bạn tự hù dọa chính mình mà thôi. Cứ đi rồi cuối cùng bạn cũng tới đích.

Khi bạn phải đối mặt với cả một chồng bát đĩa bạn sẽ cảm thấy rất nản chí nhưng bạn chỉ cần quay lưng lại không nhìn nó nữa rồi cứ rửa từng cái từng cái một bạn sẽ nhận ra rằng sự việc cũng không khó khăn như mình tưởng.

Con người có khả năng thích nghi vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần bạn quyết tâm thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Và khi vượt qua con đường đầy mồ hôi và máu đó, bạn sẽ càng trở lên gan góc và bản lĩnh.

Đừng nản chí hay tìm cách trốn tránh bởi vì nếu không dám đối mặt bạn sẽ mãi mãi không thể vượt qua nó.

Khi nhà bị sập, bạn có uống hết bao nhiêu thùng rượu để giải sầu thì sau đó bạn vẫn cứ phải đi làm, kiếm tiền để xây lại nó.

Và cuối cùng, những khi biến cố xảy ra là những lúc bạn yếu đuối nhất, cần sự quan tâm, động viên nhất. Vì vậy hãy luôn tìm cho mình những người bạn có thể cùng nhau vượt qua thời điểm khó khăn nhất ấy, đừng cô độc một mình đối mặt sóng gió, hãy nắm tay nhau để cùng vượt qua bão giông.
Đối phó với sự mất mát cuối cùng là một kinh nghiệm cá nhân đơn độc và sâu sắc – không ai có thể giúp bạn đi qua nó một cách dễ dàng hơn hoặc hiểu tất cả những cảm xúc mà bạn đang trải qua. Nhưng những người khác có thể có mặt ở đó vì bạn và giúp an ủi bạn trải qua quá trình này. Điều tốt nhất bạn có thể làm là để cho phép mình cảm nhận được nỗi đau khi nó đến. Chống lại sẽ chỉ làm kéo dài quá trình làm lành tự nhiên.
{ Julie Axelrod/Psycentral}
Làm gì khi 25 tuổi
lam-gi-khi-25-tuoi

Mới đi làm được có 2 tuần mà Du cảm thấy cuộc sống của mình thật quá tẻ nhạt. Ngày nào cũng vậy, sáng dậy đi làm, tối về nghịch máy tính một lúc rồi đi ngủ, Du bắt đầu giống một cái máy hơn là một con người.

Ở cái tuổi 25, Du không già để có thể lên mặt với đời nhưng đã đủ chín chắn để suy nghĩ về tương lai của chính mình. 

Trước khi sống được bằng đam mê, Du vẫn còn phải đi làm dài dài và nếu không có gì thay đổi thì Du vẫn phải sống một cách buồn tẻ như thế này thêm một năm nữa.

Du bỗng tự hỏi tại sao mình phải sống một cuộc sống tẻ nhạt như vậy trong khi đang ở cái độ tuổi đẹp nhất, với sức sống mãnh liệt nhất của cuộc đời.

25 tuổi, Du đã không còn những suy nghĩ nông nổi của tuổi mới lớn nhưng vẫn còn nguyên đấy là những khát khao, hoài bão của tuổi trẻ. Ở độ tuổi này chúng ta có thừa nhiệt huyết để cháy hết mình nhưng cũng đủ trưởng thành để biết điều gì có thể làm, còn điều gì thì không.

25 tuổi, chúng ta đang ở trạng thái khỏe mạnh nhất của cơ thể và ý chí. Không điều gì có thể khiến bạn gục ngã vào lúc này. Đây chính là lúc tốt nhất để bạn trải nghiệm và thử sức với những điều mới mẻ. Những thất bại vào lúc này sẽ chỉ khiến bạn càng trở nên chai sạn và trưởng thành.

25 tuổi, chúng ta chưa già nhưng cũng không còn quá trẻ. Đây là thời điểm cuối cùng mà bạn có thể bùng cháy, sống một cách mãnh liệt. Chỉ thêm một vài năm nữa thôi, bố mẹ bạn sẽ có tuổi và cần được nghỉ ngơi, bạn thì lập gia đình và có con nhỏ. Lúc này, vì là trụ cột duy nhất của gia đình nên bạn sẽ phải đối mặt với vô số những nỗi lo cũng như áp lực từ gia đình và cuộc sống.

Những trách nhiệm đặt nặng trên vai làm bạn không dám và cũng không được phép thất bại. Bạn sẽ không còn dám thay đổi, tìm kiếm những điều mới mẻ hay đưa ra bất kì quyết định nào mang tính táo bạo, mạo hiểm có thể ảnh hưởng đến sự nghiệp hay cuộc sống gia đình.

Vì vậy đây gần như là thời điểm cuối cùng nếu bạn còn muốn theo đuổi đam mê hay hoài bão của bản thân. Hãy cắp ba lô lên và đi, khám phá những điều mới lạ không thì ít nhất cũng phải sống một cách thật oanh liệt, bùng cháy trước khi phải nói lời chia tay với hai chữ "tuổi trẻ".

Đằng này, mới hơn hai mươi tuổi đầu mà đa số chúng ta đều chỉ thích an nhàn với ổn định. Trong đầu luôn luôn mặc định rằng phải cố kiếm được một công việc ổn định nuôi sống bản thân và gia đình. Vậy bạn ném ước mơ, hoài bão tuổi trẻ của mình đi đâu hết rồi? 

Bạn còn trẻ mà, bạn mới hai lăm tuổi chứ đâu phải ông chú bốn, năm mươi tuổi mà cần ổn định. Khi đang còn trai trẻ mà bạn không chịu khám phá, trải nghiệm thì sau này chắc chắn sẽ không còn cơ hội. Đến lúc này bạn còn không chịu phấn đấu, cháy hết mình chẳng lẽ phải đợi đến lúc già bạn mới bắt đầu cố gắng, nỗ lực hay sao.

Khi chưa có những gánh nặng trên vai thì hãy cứ buông tay mà tiến về phía trước. Lúc này bạn vẫn được quyền thử sức, vẫn được phép thất bại cơ mà.

Hãy thử một lần sống như chưa bao giờ được sống. Phấn đấu, nỗ lực hết sức mình một lần trong đời để sau này có thể thỏa mãn mỉm cười mà không phải ôm mặt khóc vì hối tiếc.

Sáng dậy từ 5 giờ, đá bóng, chạy bộ,... làm những việc bản thân chưa từng làm, cố gắng đến những giọt mồ hôi cuối cùng. Chúng ta chỉ sống một lần trên đời nên hãy sống sao cho ý nghĩa nhất.


25 tuổi, cái tuổi chênh vênh trong những lựa chọn. Bạn phải đưa ra những quyết định khó khăn của mình cho tương lai.  Và dù lựa chọn thế nào thì bạn cũng phải cháy hết mình với nó.

Hãy tạo nên một tuổi trẻ đầy ý nghĩa để sau này còn có cái mà ngồi kể cho con cháu. Rằng trước đây, cha đã từng có một tuổi thanh xuân đầy rực rỡ, đã từng một thời bôn ba, lặn lội khắp nơi, đã từng sống một cách đầy máu lửa và nhiệt huyết, đã từng buông xuôi tất cả để theo đuổi đam mê...
LẬP KẾ HOẠCH
lap-ke-hoach

Để có một bản kế hoạch chính xác, hiệu quả thì điều đầu tiên bạn cần làm là xác định các dữ liệu đầu vào một cách thật chi tiết.

1. Mục tiêu mà bạn muốn đạt được là gì?

Muốn lập kế hoạch thì tất nhiên bạn đã có sẵn mục tiêu cho riêng mình nhưng bạn cần làm cho mục tiêu đó trở nên sống động, chi tiết nhất có thể.
Mục tiêu của Du là một diễn giả với thời gian là 10 năm.
Các bạn có thể xem Chí, Mục Tiêu Cuộc Đời để biết lý do Du đã xác định mục tiêu trên.

Vậy là Du có 2 dữ kiện quan trọng nhất của mình đó là mục tiêu trở thành diễn giả và thời gian 10 năm.

Bây giờ Du sẽ dựa vào 2 dữ kiện quan trọng này để chia nhỏ mục tiêu của mình cho dễ quản lý cũng như thực hiện.

Đầu tiên Du chia mục tiêu của mình thành hai giai đoạn lớn:
Giai đoạn 1: 5 năm đầu Du sẽ phấn đấu trở thành 1 blogger nổi tiếng.
Giai đoạn 2: 5 năm tiếp theo Du sẽ quyết tâm trở thành một diễn giả.

Sau đó Du lại tiếp tục đi sâu vào kế hoạch 5 năm lần thứ nhất với mục tiêu trở thành blogger nổi tiếng.
  • Mục tiêu năm thứ nhất: Học tập và rèn luyện, không đặt nặng vấn đề thành tựu.
  • Mục tiêu năm thứ hai: Có một vài thành tựu nhất định, kiếm được tiền bằng blog.
  • Mục tiêu năm thứ ba: Blog phát triển, được nhiều người biết đến.
  • Mục tiêu năm thứ tư: Hoàn thành cuốn sách đầu tiên
  • Mục tiêu năm thứ: Hoàn thành mục tiêu giai đoạn 1 trở thành blogger nổi tiếng.
Bạn chỉ cần xác định đại khái các mốc thành tựu mà bản thân muốn đạt được qua các năm, không cần chi tiết quá bởi chúng ta không thể biết chính xác được tới thời điểm đó sẽ xảy ra chuyện gì. 

Khi có các số liệu cụ thể bạn sẽ sửa chữa lại mục tiêu và kế hoạch mình để phù hợp hơn. Một bản kế hoạch tốt là một bản kế hoạch luôn được thay đổi, cập nhật theo thời gian. Chúng ta không thể đứng ở hiện tại mà vẽ ra được một bản kế hoạch chính xác cho tương lai 5 năm sau được.

Bạn có thể tham khảo thêm bản mục tiêu 5 năm mà trước vài tháng Du đã đặt ra. (Tuy nhiên nó đã bị hủy bỏ vì một vài yếu tố không muốn xảy ra. Lúc đó Du cho rằng buôn bán, độ PC tương đối có triển vọng tuy nhiên thực tế đã chỉ ra rằng Du sai và điều tất yếu là Du phải sửa lại cả mục tiêu và kế hoạch của mình.)

Mục tiêu hết năm 2018: Năm đầu tiên thực hiện: đi làm, học và tích vốn.

1. Tìm hiểu kiến thức máy tính, bắt đầu bán máy tính trên Face với số lượng nhỏ.
Du đã có kiến thức về điện tử, việc học về máy tính sẽ dễ dàng hơn. Muốn mở cửa hàng kinh doanh máy tính thì đây là điều tất yếu.
Du sẽ học về cách sửa chữa và xây dựng một cấu hình máy tính theo yêu cầu, đồng thời Du sẽ mua linh kiện để tự lắp ráp và kiểm chứng.
Khi đã thành thạo Du sẽ bắt đầu bán máy tính trên mạng bởi vì lúc này người mua rất ít nằm rải rác, việc mở cửa hàng thực tế là không thể.
2. Viết được 50 bài blog.
Để trở thành 1 blogger Du phải luôn rèn luyện kĩ năng viết của mình: 1 tuần 1 bài, 1 năm sẽ gần 50 bài.
Du viết blog để chia sẻ những kinh nghiệm phát triển bản thân và tạo động lực cho chính bản thân và các bạn giống mình.
Đối tượng của blog sẽ chủ yếu là các bạn học sinh, sinh viên.
3. Bắt đầu kiếm được tiền bằng tiếp thị liên kết (affiliate marketing)
Đây là công việc kiếm tiền qua mạng đơn giản nhất, dễ dàng nhất để bắt đầu giúp Du bước chân vào lĩnh vực MMO.
Du sẽ viết các bài review sách và affiliate sách để kiếm tiền. Du sẽ vừa học được những kiến thức trong sách vừa mang lại lợi ích cho mọi người và có thể kiếm được tiền.
4. Tích được 50 triệu tiền vốn
Trước khi mở cửa hàng thì Du sẽ đi làm 1 năm để kiếm tiền nuôi sống bản thân và đam mê đồng thời sẽ tích vốn để chuẩn bị mở cửa hàng, 1 tháng cần tiết kiệm 4 triệu.
5. Bắt đầu phát triển kênh youtube, facebook
Du sẽ tập đọc diễn cảm và dùng nội dung các bài viết của mình để làm video.
Đồng thời sẽ đăng bài đều trên page facebook.
Đây là những việc để chuẩn bị cho tương lai.

Mục tiêu đến hết năm 2019, năm thứ 2: mở cửa hàng và phát triển mạng xã hội
  • 1.Mở cửa hàng sửa chữa, buôn bán máy tính. (quy mô nhỏ)
  • 2. Blog được nhiều người biết đến, nhiều bài viết có chất lượng cao.
  • 3. Kênh youtube, facebook có người đăng kí.
  • 4. MMO (kiếm tiền qua mạng) bằng nhiều lĩnh vực.

Mục tiêu hết năm 2020, năm thứ 3: bứt phá, đẩy mạnh phát triển
  • 1.Mở rộng quy mô cửa hàng
  • 2. Lập trang web bán hàng, phát triển bán hàng qua mạng.
  • 3.Tập trung phát triển youtube, bắt đầu livestream trực tiếp.

Mục tiêu Hết năm 2021, năm thứ 4: Hoàn thiện kĩ năng
  • 1.Học thêm tiếng anh
  • 2.Tham gia các khóa học phát triển năng lực
  • 3. Học thêm các kĩ năng còn thiếu

Mục tiêu Hết năm 2022, năm thứ 5: hoàn thành những mục tiêu chưa đạt trong kế hoạch 5 năm
  • 1. Cửa hàng và Web phát triển, chuẩn bị mở cửa hàng thứ 2.
  • 2. Blog phát triển, Hoàn thành cuốn sách đầu tiên của mình.
  • 3. Có khả năng giao tiếp bằng tiếng anh.

2. Lập kế hoạch

Sau khi đã có mục tiêu cụ thể cho từng năm thì chúng ta bắt đầu lập kế hoạch cho từng năm một.

Với Du, năm nay là năm đầu tiên trong kế hoạch 5 năm nên Du không quá đặt nặng về chỉ tiêu hay thành tựu của blog. Điều quan trọng Du muốn đạt được là rèn luyện kĩ năng viết và tích lũy kiến thức. Do đó đọc sách và rèn luyện kĩ năng viết là hai việc quan trọng nhất mà Du muốn ưu tiên lúc này.

Nhưng vì Du không hề có năng khiếu hay tài năng bẩm sinh để trở thành diễn giả hay blogger nên nói cách khác Du sẽ phải rất nỗ lực để hoàn thành mục tiêu và thời gian để hoàn thành cũng sẽ rất lâu (10 năm).

Cho nên trước khi thành công đuổi kịp Du thì Du sẽ phải làm gì đó để nuôi sống bản thân và gia đình. Muốn theo đuổi đam mê thì trước tiên bạn phải tự lo được cho bản thân mình trước đã.

Vì vậy những việc Du cần làm ngay lúc này là đọc sách, rèn kĩ năng viết và đi làm kiếm tiền.

Sau khi đã xác định được các việc mình cần làm để đạt được mục tiêu thì điều tiếp theo Du cần làm là phân bổ thời gian hợp lý cho nó.

Hiện nay trừ thời gian đi làm và sinh hoạt thì một ngày Du còn khoảng 5 tiếng để phân phối trong đó có 4 tiếng buổi tối từ 19h đến 23h

Điều Du có thể làm là dùng 5 tiếng này thật hợp lý để chuẩn bị cho đam mê của mình. Tất nhiên Du sẽ cố gắng để sống được bằng đam mê của mình sớm nhất có thể. Như vậy Du mới có thể tập trung mọi nguồn lực để  theo đuổi và phát triển đam mê của mình.

Vì vốn là một đứa rất lười và thích hưởng thụ nên Du phải lập một thời gian biểu thật chi tiết để đảm bảo bản thân không có thời gian rảnh rỗi để lười biếng.

Thời gian biểu

5h45-6h45: Đọc sách

6h45-17h15: Sinh hoạt+làm việc

17h15-18h00: Chạy bộ, thể thao.

18h00-19h00: Sinh hoạt.

19h00-19h30: Luyện nói, đọc diễn cảm

19h30-20h00: Theo dõi, đọc, chỉnh sửa blog.

20h00-21h30: Luyện Viết

21h30-22h30: Đọc sách

22h30-22h 40: Tổng kết những việc đã làm trong ngày 

22h40-23h00: Nghe sách nói.


Yêu cầu bắt buộc 1 tuần:
  • Hoàn thiện ít nhất 1 blog 3000 từ.
  • Đọc xong ít nhất 1 cuốn sách.
  • Không vi phạm thời gian biểu quá 2 lần.
Tất nhiên thời gian biểu ban đầu mà chúng ta đặt ra chỉ mang tính tương đối không thể hoàn toàn chính xác được, nếu khi thực hiện bạn cảm thấy không hợp lý thì hãy lập tức sửa đổi nó cho hợp lý và hiệu quả hơn.

Còn nếu bạn không có thời gian hoặc quỹ thời gian không cố định để có thể xây dựng thời gian biểu chi tiết như trên thì bạn chỉ cần xác định 5 việc cần làm mỗi ngày và kiên trì thực hiện nó. Không nên ít quá cũng không nên nhiều quá.

Mỗi một thứ đều có giá của nó, mục tiêu của bạn càng cao thì bạn lại càng phải nỗ lực phấn đấu, nếu làm ít quá bạn sẽ phải tốn rất lâu để đạt được mục tiêu. Còn nếu làm quá nhiều việc trong ngày, bạn rất dễ mệt mỏi và bỏ cuộc giữa chừng.
Đây là ví dụ 5 việc phải làm trong ngày của Du.
  1.  Luyện viết: 1 tiếng rưỡi
  2.  Đọc sách: 2 tiếng
  3.  Chạy bộ: 30 phút
  4.  Luyện nói: 30 phút
  5. Chỉnh sửa blog: 30 phút
Khởi nghiệp không phải lựa chọn duy nhất
khoi-nghiep-khong-phai-lua-chon-duy-nhat

Ngày nay, khi khởi nghiệp đã trở thành một phong trào của giới trẻ, bạn chỉ cần nhắc đến thành công là mọi người sẽ nghĩ ngay đến hai từ khởi nghiệp.

Dần dần khởi nghiệp trở thành cái đích hướng tới cho mọi bạn trẻ giàu khao khát. Và việc khởi nghiệp thành công cũng trở thành một phương pháp tốt nhất để chứng tỏ năng lực bản thân.

Nhưng thật sự thì khởi nghiệp có phải là lựa chọn duy nhất cho những ai có chí hay không?

Có chí khởi nghiệp đương nhiên là rất tốt, nhưng muốn khởi nghiệp thành công lại vô cùng khó khăn và các bạn thường bỏ qua điều đó.

Các bạn chỉ nghĩ đến cứ cố gắng là sẽ thành công bởi vì có rất nhiều chuyên gia, doanh nhân khởi nghiệp cũng dạy bạn như thế. Nhưng bạn có từng nghĩ  rằng phải có hàng trăm, hàng nghìn người khởi nghiệp thất bại thì mới có một người thành công được như họ.

Cố gắng chỉ là một điều kiện cần để bạn khởi nghiệp thành công mà thôi, nếu cứ cố gắng, nỗ lực là sẽ thành công thì đất nước ta đã có vô số triệu phú, tỉ phú mà không còn lạc hậu như bây giờ. Ông cha ta ngày xưa thiếu gì những người có quyết tâm và nỗ lực.

Du nói như vậy không phải muốn khuyên các bạn không nên khởi nghiệp nhưng trước khi quyết định khởi nghiệp các bạn hãy nghĩ kĩ lại xem mình có thật sự muốn và cần khởi nghiệp hay không, các bạn đã sẵn sàng để vượt qua mọi khó khăn, thử thách hay chưa?

Khi nghe các chuyên gia nói về thành công, nói về khởi nghiệp Du cũng rất hào hứng và ước ao trở thành một doanh nhân khởi nghiệp với vô số ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè và người thân.

Nhưng sau đó một thời gian khi hưng phấn qua đi, Du nhận ra rằng mình khởi nghiệp chẳng để làm gì cả.

Chưa nói đến việc có thể thành công hay không nhưng đam mê của Du là viết blog, mục tiêu là muốn trở thành một blogger, một nhà diễn thuyết, muốn khởi nghiệp tất nhiên Du phải mở một công ty về phát triển bản thân.

Không nói đến Du có năng khiếu hay tài năng để quản lý và phát triển công ty hay không nhưng muốn thành lập công ty rồi phát triển nó là một việc vô cùng khó khăn và vất vả. Chắc chắn, Du sẽ phải cố gắng 200% sức lực và trí tuệ của mình để có thể đạt được mục tiêu đó.

Vậy là thay vì tập trung sức lực cho việc viết lách, hoàn thiện bản thân, Du lại lãng phí hết tuổi trẻ của mình vào việc lo lắng, tìm cách khởi nghiệp.

Sau đó mặc dù thành công Du cũng sẽ không vui vì nó hoàn toàn không phù hợp với đam mê và lý tưởng của Du.

Lý tưởng của Du là hoàn thiện bản thân và tạo động lực cho mọi người xung quanh. Trong khi muốn khởi nghiệp thì điều đầu tiên bạn phải nghĩ đến đó là lợi nhuận, nếu không có lợi nhuận thì sẽ không có công ty nào có thể tồn tại và phát triển được.

Có bạn sẽ bảo rằng sau khi công ty phát triển, Du sẽ giúp đỡ được nhiều người hơn nhưng đam mê của Du là viết blog, hoàn thiện bản thân mà không phải là kinh doanh, khởi nghiệp.

Cùng một lý tưởng nhưng mỗi người lại có những cách theo đuổi khác nhau và Du chọn cách trở thành blogger để thực hiện lý tưởng của mình.

Đam mê của các bạn là gì, lý tưởng của bạn là gì? Khởi nghiệp có thật sự tốt cho đam mê hay lý tưởng của bạn hay không. Nếu bạn khởi nghiệp chỉ để chứng tỏ bản thân, khiến mọi người phải nhìn bạn với ánh mắt ngưỡng mộ thì tốt nhất là không nên.

Không phải bạn không thể thành công mà cho dù thành công sau này bạn cũng sẽ hối hận vì đã không theo đuổi đam mê, lý tưởng của mình.

Lý tưởng của bạn là một bác sĩ tài hoa, một nhà giáo đáng kính mà bạn lại đi tốn thời gian để suy nghĩ, mở công ty buôn bán bất động sản liệu có được không.

Nếu bạn nghĩ rằng sau khi khởi nghiệp thành công, bạn sẽ có rất nhiều tiền, được mọi người ngưỡng mộ và sau đó lại tiếp tục theo đuổi đam mê.

Theo Du điều này rất khó có thể xảy ra. Như Du đã nói ở trên thì muốn khởi nghiệp thành công sẽ rất khó, bạn phải dồn toàn bộ sức lực của mình vào đó. Nếu không phải lĩnh vực bạn đam mê và tài năng thì bạn sẽ rất khó thành công. Và dù bạn đã khởi nghiệp thành công nhưng công ty của bạn vẫn có thể phá sản bất cứ lúc nào.

Đa số các công ty khởi nghiệp đều không vượt được qua 2 năm đầu, vì vậy sau khi khởi nghiệp thành công bạn lại càng phải tốn hao sức lực và trí tuệ để tìm cách duy trì và phát triển công ty. Như vậy bạn lấy đâu ra thời gian để theo đuổi đam mê. Ban đầu bạn đã không bỏ được thì khi công ty càng phát triển bạn lại càng khó buông bỏ.

Vì vậy trước khi khởi nghiệp bạn phải xác định được đam mê của mình là gì, lý tưởng của mình là gì? Liệu bạn có nên khởi nghiệp hay không và nếu bạn thật sự muốn khởi nghiệp thì nó phải liên quan trực tiếp đến đam mê và lý tưởng của chính bạn.

Khởi nghiệp không phải cách duy nhất để bạn thực hiện lý tưởng của mình.

Vậy nếu không khởi nghiệp thì chúng ta có thể làm gì?

Nếu bạn là một kĩ sư tài năng và yêu thích công việc của mình thì việc đơn giản là bạn cứ tiếp tục học tâp, rèn luyện để phát triển và hoàn thiện tài năng của mình. Nếu bạn thật sự có tài năng thì sẽ có rất nhiều công ty mong muốn được mời bạn về làm. Hãy cứ làm công việc mình yêu thích còn những việc đau đầu khác hãy cứ để người khác lo.

Tiền lúc này chắc chắn không phải là vấn đề với bạn, nhiều tiền hơn nữa cũng chẳng để làm gì cả nếu bạn không hạnh phúc.

Nếu bạn có nhiều tham vọng, muốn chứng tỏ bản thân thì bạn cũng có thể cố gắng phấn đấu để được tăng lương, thăng chức trở thành một người quan trọng trong công ty. Và tất nhiên, để đánh đổi bạn sẽ phải quan tâm thêm nhiều việc khác nữa chứ không thể chỉ tập trung vào mỗi đam mê của mình như lúc đầu được.

Còn nếu đam mê của bạn là một công việc không kiếm được tiền hoặc bạn vẫn chưa tích lũy đủ tài năng để kiếm tiền được với đam mê của mình thì bạn lại càng không nên khởi nghiệp bởi vì tỉ lệ bạn khởi nghiệp thất bại sẽ rất lớn và khi đó bạn sẽ mất luôn cơ hội để theo đuổi đam mê của mình.

Nếu được bạn nên làm những công việc liên quan, phục vụ cho đam mê của mình còn không bạn có thể mở quán kinh doanh nhỏ hoặc làm bất cứ việc gì bạn thấy có ích cho bản thân. Miễn là bạn kiếm được đủ tiền để nuôi sống gia đình mà vẫn có thể theo đuổi đam mê là được.

Để chứng tỏ bản thân, bạn không nhất thiết phải khởi nghiệp và khởi nghiệp cũng không phải là cách duy nhất để bạn thực hiện lý tưởng của mình. Vì vậy hãy suy nghĩ thật kĩ về đam mê, về lý tưởng của mình trước khi quyết định buông tay khởi nghiệp.
Hãy sống để không hối tiếc
song-khong-hoi-tiec

Chúng ta thường cố gắng tranh thủ kết quả tốt nhất trong mỗi thương vụ trao đổi hay mua bán nhưng thật đáng buồn là chúng ta lại đều vô tâm với thương vụ quan trọng nhất cuộc đời mình: thương vụ cuộc sống.

Ngay lúc này, bạn hãy ngồi nhớ lại quá khứ và tổng kết xem từ trước đến giờ mình đã đạt được những thành tựu gì, đã làm được những gì cho gia đình và xã hội. Liệu ngày mai phải chết thì bạn có thể nhắm mắt một cách nhẹ nhàng không hay trong đầu chỉ toàn tiếc nuối và hối hận.

Khi đang học nghề, Du rất muốn học tiếng anh để cải thiện bản thân nhưng cứ mỗi lần định mở youtube để học là Du lại không cưỡng được mở video liên minh ra xem. Cuối cùng sau gần hai năm cũng chưa học thêm được chữ nào.

Đến bây giờ Du thậm chí còn không có động lực để học và trong đầu lúc nào cũng nghĩ mình bị mất gốc tiếng anh từ nhỏ, bây giờ có học cũng không vào. Thế là Du lại nghĩ giá như ngày xưa mình học tiếng anh chăm hơn thì bây giờ có phải khác không.

Nhưng đời không chấp nhận hai chữ giá như các bạn ạ, có nuối tiếc cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.

Chúng ta thường hay tiếc nuối về những việc chúng ta chưa làm, giá mà lúc trước tôi thế này, tôi thế nọ.

Nhưng tại sao cứ phải đến khi không thể làm lại, bạn mới bắt đầu tiếc nuối còn lúc vẫn làm được thì bạn lại không hề quan tâm đến vấn đề này.

Điều cần làm là bạn phải cố gắng ngay từ bây giờ nếu không mọi điều bạn nói chỉ là vô nghĩa.

Giá như có thể quay trở lại 5 năm trước, chắc chắn em sẽ không hành động như vậy nữa.

Đó là vì bạn phải trả một cái giá quá đắt cho hành động của mình mà thôi nếu không cho bạn quay lại thêm chục lần bạn vẫn hành động như thế.

Những người hút thuốc lá phải đến khi nhận được giấy báo ung thư phổi thì họ mới có quyết tâm để bỏ còn nếu không: "bố cấm mày hút thuốc nghe chưa, hút thuốc lá rất có hại cho sức khỏe, bố mà được quay trở lại ngày xưa chắc chắn bố sẽ không hút" trong khi miệng vẫn phì phèo khói thuốc.
Có cho anh ta quay trở lại chục lần anh ta cũng sẽ chẳng bỏ được.

Nếu có thể quay lại ngày xưa anh sẽ không hút, vậy tại sao bây giờ anh không bỏ luôn đi, đó là do anh vẫn chưa cầm được giấy báo của bệnh viện trên tay. Đến lúc cầm được giấy báo ung thư phổi anh lại bắt đầu ân hận giá như ngày đó mình bỏ thuốc lá.

Chúng ta ai cũng vậy, cứ phải đợi khi kết quả rõ ràng không thể thay đổi được nữa thì mới biết sai, ân hận còn nếu không thì vẫn nhởn nhơ.

Cứ phải đến khi đi làm cửu vạn suốt ngày phải dầm mưa dãi nắng, vất vả, khổ cực để kiếm đồng tiền nuôi gia đình trong khi lũ bạn toàn nhà đẹp, xe ngon thì bạn mới thấy hối tiếc, ân hận vì ngày xưa không chịu học, không chịu cố gắng chứ lúc mới thi trượt đại học bạn vẫn còn vô tư lắm, làm gì đã biết hối hận là gì đâu.

Bạn không học cũng không chết đói nhưng học là con đường dễ dàng nhất để đưa bạn đến với thành công. Cho dù những người bỏ học kinh doanh họ cũng phải học một ít về kinh doanh, về ngành của họ chứ cứ ngu ngơ không biết gì mà dám kinh doanh thì có bao nhiêu nhà, bao nhiêu đất cũng sẽ bán hết.

Bây giờ bạn vẫn còn có sức khỏe thì hãy đứng dậy theo đuổi đam mê, làm những điều mình mong muốn. Cái gì tốt cho mình dù khó khăn cũng phải làm còn những thói quen xấu dù gian nan cũng phải bỏ.

Du muốn học tiếng anh và sẽ học ngay lúc này. Bạn muốn làm hacker hãy bắt đầu ngồi học lập trình hay bạn khác muốn làm tỉ phú thì hãy bắt đầu tập kinh doanh bán hàng.
Những gì bạn đang hối tiếc vì trước đây không thực hiện thì bây giờ hãy bắt tay vào thực hiện đi.

Có thể sau này kết quả không được tuyệt vời như bạn vẫn mong đợi nhưng so với việc bạn không làm gì thì đó quả là một thành công to lớn.

Chúng ta được sinh ra trên đời đã là một đặc ân lớn nhất của tạo hóa vậy nên xin bạn đừng lãng phí nó một cách vô ích.

Đừng để đến lúc già vẫn phải ngồi tiếc nuối, đến lúc chết vẫn phải ân hận vì ngày xưa đã không làm cái này, không theo đuổi cái kia.

Chuyện chàng chém gió gặp nàng chém thơ


Chuyện chàng chém gió gặp nàng chém thơ

Anh đẹp trai tán ai cũng đổ.
Em xinh gái ai gặp cũng yêu.
Anh đại gia tiền lắm của nhiều.
Em phú nữ tiền tiêu chẳng hết.
Anh hào hoa, thông minh, hóm hỉnh.
Em xinh xắn, tinh nghịch, đáng yêu.
Anh học cao, hiểu rộng, biết nhiều.
Em gái ngoan, biết điều, sâu sắc.
Anh cao to, thân hình rắn chắc
Em duyên dáng, ăn mặc dễ thương
Anh lễ phép, trên kính dưới nhường
Em thiện lương, người người yêu mến.
Em chém gió cả năm có mệt ?
Anh nói khoác hỏi biết ngượng mồm?
Chém phải em anh cũng quỳ luôn
Xin nhận của anh đây một lạy.
Hà Nội
20/7/2013
Hadidu
Bài thơ xin lỗi cha mẹ

Con xin lỗi

Nhà mình nghèo, mẹ lo con đói khổ.
Đôi vai gầy, cha vất vả nuôi con.
Cả đời mẹ, không biết đến miếng ngon.
Điều tốt đẹp, mẹ dành cho con hết.
Cả đời cha, làm việc không biết mệt
Lưng cha còng, theo năm tháng dần qua.


Con học xa, mẹ ở nhà vất vả.
Nuôi con học, cha tất tả ngược xuôi.

Đứa con hư, đã không biết nghe lời.
Không biết nghĩ, mải chơi, không chịu học.


Giờ đi lính, con nhớ về quá khứ.
Lòng hoang mang, khi nghĩ đến tương lai.
Con nhận ra mình sai khi đã muộn.
Bài thơ buồn, con xin lỗi mẹ cha.

.
Bạch Long Vĩ
22/4/2015
Hadidu
Thơ về Tuổi 24

Tuổi 24


Hai tư tuổi vẫn nhọc lòng bố mẹ.
Vẫn loay hoay không kiếm nổi một đồng.
Vẫn mơ về những mong ước viển vông.
Nói thì hay mà làm thì chẳng được.

Rồi những lúc gian nan muốn bỏ cuộc.
Cảm thấy mình vô dụng nhất trên đời.
Nghĩ tương lai, lo lắng mãi không thôi.
Đã đôi lần, muốn buông xuôi tất cả.

Nhưng mẹ ơi, con đâu thể gục ngã.
Nhìn cha mẹ vất vả thấy đau lòng.
Dẫu gian lao con cũng phải thành công.
Con sẽ vượt mọi khó khăn, thử thách.
3 Nguyên nhân khiến bạn sợ giao tiếp và cách khắc phục
khac-phuc-noi-so-giao-tiep


1. Không dám bắt chuyện

Đa số những người giao tiếp kém Du gặp thường là những người nhút nhát, rụt rè và ví dụ điển hình nhất chính là Du.

Không phải họ không thể nói chuyện mà đơn giản vì họ nhát quá không dám bắt chuyện.

Khi gặp người lạ thì cậy miệng cũng không hé răng nửa lời, nhưng gặp người quen thì nói chuyện cứ bô bô như cái máy.

Mặc dù trong lớp có thể chém như thánh phán nhưng ra khỏi trường thậm chí chỉ cần sang lớp bên cạnh là lại im re không hé răng một câu.

Cứ gặp người lạ là Du lại bỗng nhiên cảm thấy ngại ngùng không dám bắt chuyện nên luôn luôn chỉ biết "câm nín nghe tiếng em khóc". Nhất là đứng trước mặt gái thì tay chân run lẩy bầy không bỏ chạy là còn may chứ làm gì mà dám nói chuyện.

Mỗi lần nhìn lũ bạn thân nô đùa cùng mấy bạn nữ trong lớp Du chỉ biết nhìn hâm mộ, tối về lại khóc ướt hết cả gối. Mẹ hỏi sao vậy thì bảo tại con nằm mơ thấy ma.
(Người đâu mà đáng yêu dễ sợ. Thế mà hồi đi học cũng có bạn gái chủ động nhắn tin với Du mới lạ, không biết Du nên phục mình hay phục bạn đó nữa.)

 Tuy nhiên, sau một thời gian dài bị lũ bạn xát muối vào tim, Du đã quyết tâm phải thay đổi. Du không muốn nhìn nữa, Du cũng muốn được ấy ấy.
(ấy ấy là nô đùa, nói chuyện, các bạn đừng nghĩ vớ vẩn không tốt cho não)

Sau khi đọc đủ các loại bí kíp về giao tiếp cho người rụt rè, nhút nhát như chém gió chân kinh hay nói nhiều đại pháp Du đã ngộ ra một điều là muốn giỏi thì phải tập luyện. Càng sợ thì càng phải nói, nói cho đến khi hết sợ mới thôi.

Tuy nhiên bây giờ mà bắt Du cứ gặp người lạ nào cũng bắt chuyện làm quen là điều không thể, có cho kẹo Du cũng chẳng dám. Thế là Du nghĩ ra một cách dễ dàng hơn, đăng kí một nick zalo mới và bắt đầu quét, quét mỗi ngày.

Trên Zalo gái xấu, gái xinh lẫn lộn nhưng Du chỉ gửi kết bạn với gái xấu và những người không để avatar thôi. Vì gái xinh nó ít khi đồng ý với cả gái càng xinh, Du càng run không nói được.

Thằng bạn thân có hôm nhìn thấy danh sách bạn của Du toàn mấy em cá sấu chúa nên ngạc nhiên hỏi: Dạo này chắc mày học nhiều nên mắt bị mờ, đã đi đo kính chưa.

Du hiểu ý nói muốn nói gì liền giải thích ngay: Bây giờ mấy đứa xinh toàn là ảnh mạng thôi, mấy em này xấu nhưng được cái chân thật.

Thằng bạn thân nghe xong choáng không nói được câu gì. Mãi một lúc sau nó mới lẩm bẩm trong miệng, mặc dù rất nhỏ nhưng Du vẫn nghe thấy: Thằng này không những có vấn đề về mắt mà còn có vấn đề về thần kinh nữa.

Hôm đầu Du kết bạn được 17 người lận toàn mấy em 95, 96.

Vào cái là Du chào em, chào chị rồi hỏi tên, hỏi tuổi búa xua xong hết chuyện để nói là lấy cớ off ngay. Sau đó lại quét và nói chuyện với em khác.

Du nhận ra rằng cứ 10 em thì may ra được 3 em nói nhiều còn 7 em còn lại nói ít nhắn tin toàn vâng với dạ làm Du chả biết nói gì, cứ nói được mấy câu mà không biết nói gì là lại anh có việc bận nói chuyện sau nhé. Xong là xóa bạn luôn vì lần sau không còn cớ bắt chuyện.

Và Du phát hiện ra một điều là càng những chị lớn tuổi thì lại càng dễ nói chuyện.

Sau một tuần miệt mài Du đã kết bạn được hơn chục em nói nhiều và lập tức thôi quét, vì nói chuyện với nhiều người quá toàn lẫn không nhớ được hết thông tin, cứ một lúc lại phải mở tin nhắn cũ đọc lại.

Chỉ sau một tuần nói chuyện qua Zalo mà Du thấy bản thân tiến bộ một cách đáng kể. Ban đầu chỉ dám nhắn tin thôi, em nào mà gọi điện là lấy lý do này nọ không nghe nhưng sau đó ai gọi đến là Du bắt máy tiếp chuyện hết mặc dù cũng vẫn hơi run.

Và sau một tháng, Du tự tin nói chuyện điện thoại như người nhớn với các em và quyết định nâng tầm độ khó bằng cách tập nói chuyện qua azar. (hồi đó chưa có mô-cha)

Đa số những người nhút nhát đều do tự ti về một vấn đề gì đó, với những người tự ti về hình dáng như Du (từ bé đã có tướng làm quan, bụng to) thì phải vừa nhìn mặt, vừa nói chuyện quả thực là mang tính khiêu chiến rất cao.

Lần đầu tiên sử dụng aza, Du phải lấy hết can đảm mới dám đưa tay vuốt màn hình, lúc đợi nó load có mấy giây mà Du cứ ngỡ dài như vô tận, tim đập như một cái máy. Lúc màn hình hiện lên một thằng con trai lại còn cởi trần Du xuýt tức ói máu. Thế là lại phải lấy hết can đảm vuốt lần 2.

Phải toát mồ hôi 5, 6 lần, Du mới gặp được một chị 90 ở Nam Định đang học điều dưỡng ở Hải Dương. Ban đầu cũng lo sợ, ấp úng nhưng sau một lúc nói chuyện Du cảm thấy nó rất bình thường chứ không đáng sợ như Du nghĩ.

Thế là Du sướng quá xóa luôn zalo về sau toàn lên azar nói chuyện, tán phét.

Mọi người cứ bảo là không biết bắt chuyện làm sao nhưng thực ra đó chỉ là do bạn sợ mà thôi, khi đã hết sợ thì việc bắt chuyện hết sức bình thường. Khi không biết gì về họ thì cứ xin chào rồi hỏi thăm nghề nghiệp, sở thích. Đó chính là cách bắt chuyện, nhất là nếu bạn đẹp trai thì không cần bắt chuyện cũng có gái xán vào hỏi thăm.

Đâu được 2 tháng là Du cũng xóa luôn azar vì lúc đấy cảm thấy hết sợ giao tiếp rồi, đi đường gặp mấy em gái đã có thể nói chuyện bình thường mà không tông xe vào cột điện như trước đây nữa. Tuy không được nhanh mồm như mấy bạn khác nhưng cũng đã hoàn toàn làm chủ được mình khi giao tiếp với người lạ, kể cả là với bạn gái trừ khi em đó quá xinh.

Và Du bỗng hiểu ra lý do vì sao Du có thể dễ dàng nói chuyện với mấy bạn nữ trên azar mà không quá run sợ như ban đầu Du vẫn lo nghĩ. Bởi vì khi bạn chỉ muốn nói chuyện bình thường chứ không có ý định tán tỉnh hay làm quen thì bạn chẳng có lý do gì để sợ gái cả.

Vì vậy nếu bạn không làm những việc sai trái hay có những suy nghĩ đen tối trong đầu thì đừng ngại khi định bắt chuyện với người lạ. Còn nếu bạn đọc xong bài viết này của Du mà vẫn không dám nói chuyện với con gái thì có lẽ thứ gì đó của bạn hơi đen  quá rồi đấy.

Ps. Mặc dù đã học xong 2 quyển chân kinh nhưng sau đó Du vẫn phải tiếp tục kiếp sống ôm gối khóc suốt năm lớp 12 do vẫn không dám nô đùa với mấy bạn nữ vì sợ lũ bạn trêu.
(Thật muốn đập cho lũ bạn khốn nạn đó một trận, làm Du đến tận bây giờ vẫn chưa biết cầm tay gái là cái chi chi)

noi-so-giao-tiep

2. Sợ bị người khác chê cười, phản đối

Nguyên nhân thứ 2 khiến bạn sợ giao tiếp là do nỗi sợ bị người khác chê cười, phản đối.

Hễ bạn nói gì là mọi người lại cười ầm lên khiến bạn cảm giác mình như thằng ngốc và điều tất nhiên là bạn sẽ trở lên sợ giao tiếp.

Hay khi bạn phát biểu mà mọi người đều chê ý kiến đó là ngu ngốc thì chắc chắn lần sau bạn sẽ không dám phát biểu.

Tuy nhiên những trường hợp như vậy rất hiếm xảy ra trừ khi đó là một nhóm người thiếu văn hóa đang cố ý trêu trọc bạn.

Còn đa số các bạn đều bị nỗi sợ tưởng tượng của mình làm cho sợ hãi. Bạn sợ mình sẽ nói ra những điều ngớ ngẩn và sẽ bị mọi người cười hay chê bai nhưng Du nói các bạn đừng buồn chứ các bạn toàn lo vớ lo vẩn.

Mồm mọc trên người bạn, ngoài những lúc ăn ra thì nó chỉ dùng để nói, bạn thích nói gì là quyền của bạn, ngớ ngẩn hay không không phải một người nói là được.

Mà cho dù có ngớ ngẩn thật thì cũng chẳng sao cả, lần đầu không biết nói sai, lần sau sẽ nhớ để không nói sai nữa. Giao tiếp càng nhiều, kinh nghiệm càng nhiều bạn sẽ biết được điều gì nên nói, điều gì không. Chứ cứ lo lắng thì chẳng bao giờ bạn dám nói ra.

Có hai loại người rất khó nắm bắt cơ hội. Thứ nhất là những người cầu toàn và thứ hai là những kẻ nhút nhát. Khi muốn làm một việc gì họ đều luôn phải lo lắng, nghĩ trước, nghĩ sau và đến khi cơ hội trôi qua mới ngồi than tiếc. 

Khi muốn làm việc gì bạn cũng phải quyết tâm làm trước đã, cứ làm trước rồi tính sau. Bạn mà cứ ngồi nghĩ với lo lắng thì có đến tết Công-Gô cũng chẳng dám làm (Chỉ dành cho những bạn nhút nhát, chống chỉ định cho mấy bạn hấp tấp). Mặc dù điều này không phải lúc nào cũng đúng nhưng ít ra cũng hơn sau này về già bạn phải ân hận vì trước đây không làm điều này, điều nọ.

Giao tiếp cũng vậy, ai mà chẳng có lúc nói sai, lần 1 nói sai lần 2 sửa, sửa đến khi hết nói sai thì bạn  sẽ thành công. Vì vậy điều quan trọng là bạn phải dám nói đã. Nghĩ cái gì thì nói cái đấy không hấp tấp nhưng cũng đừng chỉ ủ mưu trong đầu.

Bạn chưa chắc đã nói sai mà dù có nói sai mọi người chưa chắc cũng đã cười mà mọi người cười cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.

Nếu những câu nói của bạn khiến mọi người luôn cười nghiêng ngả thì điều đó thật ra cũng rất tốt bởi vì để chọc cười người khác không hề đơn giản.

Chỉ cần bạn tự tin, không tỏ ra bối rối vì đã nói sai mọi người sẽ nghĩ rằng bạn là một người rất có khiếu hài hước.

Chính sự  thiếu tự tin vào bản thân và mọi người rồi cư xử một cách tự ti mới khiến mọi người  nghĩ bạn là thằng ngốc chứ không phải những câu nói kia.

Vì vậy đừng ngại giao tiếp hay nói chuyện, bất cứ khi nào nói sai bạn hãy nghĩ rằng là mình đang cố chọc cười mọi người và dù đối phương không cười bạn cũng chỉ bị quê một chút vì không khiến mọi người cười mà không phải xấu hổ vì nói sai.

Tuy nhiên muốn làm được như Du nói cũng không hề đơn giản. Nhưng muốn thay đổi thì bạn phải thật quyết tâm để vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu. Chỉ cần vượt qua vài ba lần đầu tiên khó khăn nhất ,chắc chắn bạn sẽ quen dần và thành công và chỉ cần một hai lần thực hiện thành công bạn sẽ hết ngượng ngùng và tự tin hơn rất nhiều khi giao tiếp.

Sau đó bạn thậm chí sẽ thường xuyên cố tình nói sai để chọc cười mọi người nữa ấy chứ. Rất đơn giản phải không nào.

3. Không biết nói gì.

Nguyên nhân thứ 3 khiến bạn sợ giao tiếp là do bạn không biết nói gì.

Khi ra mắt mẹ chồng, bạn không biết phải nói gì nên sợ không dám đi, khi công ty tổ chức đi ăn nhậu, bạn không biết chúc rượu sếp phải nói như thế nào nên cũng thấy sợ không dám đi... Có rất nhiều trường hợp vì  không biết nói gì mà bạn sợ không dám gặp mặt người khác hay nói chuyện với họ.

Và nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc bạn không biết nói gì do sự thiếu hiểu biết về mọi người xung quanh và những việc xảy ra xung quanh bạn.

1. Thiếu hiểu biết về mọi người xung quanh.

Bạn không biết gì về họ thì bạn biết nói về vấn đề gì, thậm chí để bắt chuyện cũng là một điều khó khăn. Bởi vì hai người đã quen từ trước, bạn không thể bắt chuyện bằng cách hỏi tên tuổi hay nghề nghiệp như mấy người mới gặp lần đầu được và bạn sợ nếu nói gì đó sai thì đối phương sẽ tức giận.

Mà sự thiếu hiểu biết này là do sự thờ ơ, vô tâm của bạn với mọi người.

Càng vô tâm thì bạn lại càng giao tiếp tệ vì ai làm gì, quan tâm gì, có khó khăn gì bạn cũng không biết.

Vì vậy muốn có chuyện để nói thì bạn phải học cách quan tâm người khác, đặc biệt những người thân của bạn và hãy nhớ kỹ những điều quan trọng về họ.
Khi gặp ai bạn cũng phải tự hỏi liệu người đó đang cần gì, họ quan tâm đến vấn đề gì, họ đang vui hay đang buồn...
Chỉ sau một vài tháng, bệnh không biết nói gì sẽ được giải quyết vì bạn đã biết đối phương quan tâm đến vấn đề gì hay tình trạng gần đây của họ ra sao và bạn sẽ có cả một đống chuyện để nói.

Đó cũng là lý do vì sao bạn có thể nói rất nhiều với người quen mà không biết nói gì với người lạ, bởi vì bạn không biết gì về họ nên không có gì để nói.

2. Thiếu hiểu biết về mọi việc xung quanh

Nguyên nhân thứ hai dẫn đến việc bạn không biết nói gì là do bạn hoàn toàn không hiểu hay thậm chí chưa bao giờ nghe tới những việc mà mọi người xung quanh đang nói hay đang làm.

Nếu bạn chưa từng đi nhậu bao giờ thì chắc chắn bạn sẽ không biết cách chúc rượu người lớn như thế nào. Và tất nhiên khi mọi người rủ đi bạn sẽ sợ mà không dám đi hoặc dù có đi nhưng do không biết nói gì nên cũng không chúc rượu người khác.

Vấn đề này bạn phải đi nhiều, học nhiều thì mới biết chứ cứ ru rú ở nhà như Du thì nghe cái gì cũng thấy lạ hết và chắc chắn là không thể xen vào cuộc nói chuyện của người khác được.

Còn nếu nhóm người đó toàn nói về chuyên môn trong lĩnh vực của họ thì cách giải quyết duy nhất là bạn phải học. Khi xác định phải tiếp xúc và giao tiếp với những người như thế thì trước đó bạn hãy học một số thuật ngữ chuyên ngành của họ hay một số vấn đề nóng đang diễn ra trong ngành đó. Chỉ cần một vài câu hỏi đúng chuyên môn là bạn có thể bắt chuyện và hòa mình vào nhóm của họ, sau đó bọn họ sẽ rất vui vẻ để giải thích cặn kẽ cho bạn tất cả những điều còn lại nếu bạn muốn nghe.

DMCA.com for Blogger blogs
Rảnh rỗi cũng là một loại bệnh


1. Nguyên nhân rảnh rỗi

Rảnh rỗi là một khoảng thời gian trống mà chúng ta có thể tùy ý sử dụng cho mục đích mà mình thích. Đó là khi chúng ta không phải làm việc, không phải lo lắng, bân bịu kiếm tiền mà có thể thoải mái ngồi đọc sách báo, xem ti vi.

Theo Du có hai nguyên nhân chính khiến chúng ta rảnh rỗi.

Nguyên nhân thứ nhất  là sau khi trải qua một thời gian dài công tác cật lực chúng ta đã hoàn thành hết các công việc của mình và có thời gian rảnh rỗi.

Mãi mới bán hết được đống hàng tồn, cuối tuần phải nghỉ ngơi xả ga mới được

Lúc này rảnh rỗi chính là phần thưởng cho sự nỗ lực làm việc của chính bạn, bạn có thể yên tâm mà sử dụng nó cho đến khi phải quay lại với công việc.

Còn nguyên nhân thứ hai khiến bạn rảnh rỗi vì bạn không biết mình phải làm gì, bạn đang sở hữu một lượng thời gian khổng lồ mà không biết làm cách nào để sử dụng nó một cách có ích. Bạn đang rảnh rỗi một cách bị động.

Mỗi người đều có công việc, cuộc sống của riêng mình, dù chưa có gia đình bạn cũng phải làm việc, kiếm tiền nuôi sống chính bản thân hay chuẩn bị cho những lo lắng khác trong tương lai.

Học sinh phải đến trường, cô giáo phải dạy học, bác sĩ thì chữa bệnh mỗi người đều có công việc, chức trách của riêng mình, chúng ta sống vì chúng ta lao động, vì chúng ta làm việc, sẽ không có ai muốn rảnh rỗi bị động như vậy cả.

Rảnh rỗi bị động chỉ thường xuất hiện khi bạn đang trong giai đoạn chuyển giao công việc như  sinh viên vừa mới ra trường chưa tìm được việc làm hay công nhân nghỉ việc đang tìm công việc mới... khi các bạn chưa đình hình được công việc sắp tới của mình

Nghỉ hè 3 tháng chán quá chẳng biết làm gì.
Nộp hồ sơ mấy tuần rồi mà chưa thấy công ty nào gọi.

2. Bệnh Rảnh rỗi

Rảnh rỗi thì chẳng có gì sai, nhưng nếu rảnh rỗi tiếp diễn trong thời gian dài thì nó sẽ trở thành bệnh và trở lên vô cùng nguy hiểm.

 Bạn đang sống trong nghèo khó và bỗng gặp một vận may nào đó khiến bạn thành công.

Cuộc sống của bạn bỗng trở lên an nhàn, sung sướng và bạn sẽ rất nhanh để thích nghi với nó.

Nhưng sau một thời gian, một biến cố khác lại xảy ra khiến bạn phải quay trở lại cuộc sống khó khăn lúc trước lúc đó bạn chắc chắn sẽ không chịu nổi.

Từ nghèo khó trở lên giàu có thì vô cùng dễ thích ứng nhưng từ giàu có mà trở thành nghèo khó thì mọi người sẽ rất khó chấp nhận. Bởi vì sướng quen rồi, khổ không chịu được.

Rảnh rỗi cũng giống như vậy, ban đầu khi bạn đang ngày ngày đi làm, giờ giờ đi học bạn cảm thấy rất bình thường vì bạn vẫn luôn làm như vậy nhưng khi đã ngồi chơi thành thói quen, bạn sẽ không chấp nhận được cuộc sống như vậy nữa.

Rảnh rỗi trong thời gian dài sẽ khiến bạn trở lên " Ì " , khi tính ì càng lớn bạn sẽ không muốn làm gì cả và lúc này chúng ta sẽ gọi là bệnh rảnh rỗi.

Và thế là thay vì nỗ lực làm việc, bạn sẽ nỗ lực tìm cái gì đó giải trí để giết thời gian. Đó có thể là xem phim, nghe nhạc, chơi game... tùy theo sở thích của mỗi người.

Dần dần bạn sẽ nghiện rảnh rỗi mà không thể thoát ra, những mục tiêu cao cả, những lý tưởng tươi đẹp ban đầu sẽ dần biến mất mà thay vào đó là xem phim, nghe nhạc, lướt face. Đơn giản bởi vì bạn đã rảnh rỗi thành thói quen nên không hề có ý định hay quyết tâm muốn làm việc

Sẽ có những lúc khi ánh sáng chợt lóe lên, bạn cảm thấy những việc mình làm thật vô nghĩa và muốn thay đổi nhưng nếu bạn còn rảnh rỗi bạn sẽ chẳng thể bỏ được nó bởi vì bạn luôn nghĩ đến nó và bạn luôn có thời gian để làm nó.

Vì vậy rảnh rỗi không những là một loại bệnh mà nó còn sẽ gây nghiện.

Mà đã nói là bệnh thì chắc chắn phải có tác hại, vậy tác hại của bệnh rảnh rỗi là gì.

Mọi người vẫn thường nói "nhàn cư vi bất thiện" hay 'rảnh rỗi sinh nông nổi" để ám chỉ khi rảnh rỗi bạn rất dễ phạm sai lầm hay nguồn gốc của các vấn đề là do rảnh rỗi mà ra. Bởi vì rảnh rỗi bạn mới có thời than suy nghĩ vớ vẫn, làm những việc vớ vẩn.

Có người rảnh rỗi ngủ nướng, có người rảnh rỗi chơi game, nhưng có người rảnh rỗi ăn trộm, ăn cắp...

Khi rảnh rỗi đã thành thói quen, bạn sẽ trở nên buông thả, lười biếng không muốn động tay vào bất cứ việc gì. Thế là mọi giấc mơ, lý tưởng của bạn sẽ đều tan thành mây khói.

Hãy cẩn thận ! An nhàn sẽ khiến bạn mất đi nỗ lực, rảnh rỗi trong thời gian dài sẽ xóa nhòa mọi quyết tâm của bạn

3. Làm gì khi rảnh rỗi

Người ta thường bảo "phòng" tốt hơn "chữa", trước khi bạn nghiện rảnh rỗi thì tốt nhất đừng để cho nó xảy ra.

Trừ những lúc nghỉ ngơi thì bất cứ khi nào bạn cảm thấy mình rảnh rỗi thì hãy kiếm ngay một việc gì đó để làm đừng để lãng phí thời gian một cách vô ích.

Hãy đặt ra cho mình một mục tiêu thật cao cả và lên kế hoạch thực hiện thật chi tiết để luôn biết mình phải làm gì và luôn có việc để làm.

Mình phải làm một người viết blog nổi tiếng nhất thế giới, mỗi ngày mình phải viết 3000 chữ.

Những khi mục tiêu gặp vấn đề, bạn hoang mang không biết làm gì, hãy tạm bỏ nó qua một bên và làm những việc bạn cho rằng có ích mà không để bản thân có thời gian rảnh rỗi bởi rãnh rỗi sẽ ăn mòn quyết tâm và động lực của bạn.

Đơn giản nhất, bạn hãy học thêm một ngoại ngữ mới hoặc làm một việc gì đó mới lạ mà trước đây bạn chưa từng làm. Những điều mới mẻ sẽ khiến bạn luôn cảm thấy có sức sống và động lực để bước tiếp.

Nghĩ mãi mà không biết nên viết về cái gì, nản quá. Thôi đi bán xổ số kiếm tí tiền tiêu tết

Sau một thời gian khi quay lại với công việc, bạn sẽ thấy có những ý tưởng hay ho mà trước đây bạn chưa hề nghĩ tới.

Đúng rồi mình sẽ viết bài hướng dẫn cách mua sổ xố để trở thành tỉ phủ, 365 bí kíp 3 càng đại pháp, đánh đề chân kinh...

Sinh viên vừa ra trường chưa tìm được việc làm có thể làm thêm ở một công ty nhỏ tích lũy kinh nghiệm hay lên mạng học thêm tiếng anh, kĩ năng sống,... có thể chưa có ích ngay nhưng miễn bạn cho rằng nó tốt là được

Nếu bạn để rảnh rỗi thành thói quen và "nghiện" cảm giác rảnh rỗi thì muốn thay đổi sẽ vô cùng khó.

Cai nghiện luôn luôn là một công việc khó khăn cho dù bạn nghiện bất cứ cái gì.

Bởi vì khi đó tính ì của bạn rất lớn và chẳng muốn làm điều gì, thậm chí khi đã ngồi ở nhà quen bạn còn ngại chẳng muốn vác đơn đi nộp hồ sơ xin việc nữa.

Giống như khi đã thói quen với nửa buổi học, nửa buổi ở nhà chơi bạn sẽ chẳng thể chấp nhận việc cô giáo bắt đi học cả ngày.

Hay khi đã quen với việc trốn tiết ngồi net bạn sẽ chẳng thể ngồi yên được khi phải ngồi nghe giảng cả buổi.
.
Mặc dù lúc này bạn muốn thay đổi, làm những việc có ích nhưng bạn vẫn luôn bị hấp dẫn bởi cảm giác thoải mái nghỉ ngơi khi rảnh rỗi, khi việc bạn đang làm gặp khó khăn bạn sẽ ngay lập tức nghĩ đến bỏ cuộc.

Trời mưa thế này đi học ngại quá

Bây giờ mà được ở nhà chơi game thì tuyệt phải biết

Dù đã rất quyết tâm phải làm việc bạn cho là rất có ích đó thì thỉnh thoảng khi bản năng chiến thắng lí trí, bạn sẽ lại lao đầu vào những thú vui hấp dẫn mà quên mất những mục tiêu cao cả mình đang hướng tới.

Ừ, hay mình nghỉ một buổi, dù sao bài hôm nay cũng không quan trọng

Bạn sẽ lại nghiện cảm giác thoải mái khi rảnh rỗi và phải bắt đầu lại từ đầu.

Hôm nay mình đau đầu quá chắc phải nghỉ học thôi, cuối mùa rồi phải cố cày lên rank vàng để nhận quà mới được

Tuy nhiên "nghiện"  không có nghĩa là vô phương cứu chữa

Nghiện ma túy mình còn cai phát một, nghiện rảnh rồi làm gì có tuổi gì

Nếu bạn có một ý chí cao tuyệt hoặc một sự kiên định tuyệt đối bạn hoàn toàn có thể thoát khỏi nó một cách nhẹ nhàng mặc dù những người như thế thì chẳng bao giờ nghiện.

Còn nếu không thì tốt nhất ban đầu bạn nên tìm một việc mà mình thích, đam mê để quên đi sự hấp dẫn của việc rảnh rỗi và tất nhiên nó phải có ích dù chỉ chút ít chứ không phải vô bổ như chơi game hay đọc truyện.

Giống như Du đọc truyện để quên chơi game rồi lại phải chơi game để cai nghiện truyện thì mãi cũng không thoát ra được.

Oa, mình viết blog hay quá, quả này thì khối thằng phải ngước mắt nhìn, viết tiếp 3000 chữ cho chúng nó sợ

Bạn có đam mê thì bạn mới có thể kiên trì đến cùng, và kiên trì sẽ đưa bạn đến thành công.

Nếu bạn đang rảnh rỗi quá  và không chắc mình có thể tự chủ được bản thân giống như Du thì hãy nhờ người khác giúp đỡ bằng cách đặt ra mục tiêu và nhờ bạn bè, người thân giám sát.

-Ê bọn chó, tao sẽ trở thành blogger nổi tiếng nhất thế giới.

-Ôi chết cười tao mất, thằng Du nó đòi thành blogger chúng mày ạ

-Chúng mày cứ chờ đó rồi xem, sau này đừng có mà xúm vào xin chữ kí

Hoặc nếu bạn muốn triệt để hơn có thể suy nghĩ nhập ngũ mặc dù không phải ai vào bộ đội cũng tốt ra, tuy nhiên nếu bạn muốn, tác phong quân đội sẽ giúp bạn lấy lại duệ khí như lúc ban đầu.