Làm Gì Để Có Năng Lực? TS. Lê Thẩm Dương
Mình chép lại Bài giảng TS.Lê Thẩm Dương cho những người thích đọc giống như mình.
Phần đầu chỉ là dạo đầu mọi người có thể bỏ qua. 

Chúng ta nằm trong nền kinh tế phẳng, kinh tế phẳng là gì? là FTA, là thương mại tự do..

Chúng không có khái niệm biên giới, biên giới chỉ dành cho quốc gia thôi vì vậy nó buộc chúng ta theo đa phương TPP, AFC.

Vì vậy để tồn tại thì chúng ta phải theo chuẩn thế giới,. ăn mặc cũng phải chuẩn. bắt tay cũng phải chuẩn.

Vậy theo các bạn khi bắt tay nam đưa tay ra trước hay nữ

Đấy hội trường lại cãi lộn (=> không chuẩn)

Nữ đưa tay ra thì nam mới được bắt nó là quy định của 7 tỷ người trên hành tinh này chứ không ai được mặc kệ hết á

Trong bảng xếp hạng trẻ nít với người già đứng thứ 1

Phụ nữ là thứ hai còn chó là số 3 và đàn ông sau chó.

Nữ người ta đưa tay ra nam mới được bắt tay mà đã bắt rồi phải trân trọng người ta, là bắt từ 5 đầu ngón tay này trở ra thôi.

Các MC trên truyền hình họ bắt rất chuẩn xác vì họ được đào tạo rất là kĩ rồi
Còn mấy ông sinh viên nhà mình uống rượu xong có cái thói lắc tay rồi ngụy biện cho văn hóa nhà em, vứt ngay.

Cho nên bây giờ tôi giả sử thế này nhé

Có thằng tây nó sang việt nam, nó thấy một chị tiếp tân nó ra nó ôm hôn xã giao, nếu bạn ở địa vị cô gái đó mà thằng tây nó ôm hôn bạn có cho không?

Không chơi đại khái, không chơi nói chung, nói riêng nói 1 lần thôi có hay không?

Có vậy nếu có thì hôn vào đâu

Hôn vào má lấy cái gì hôn vào má.

Cho nên kĩ năng mềm của các bạn yếu xìu

Hôn vào má đúng rồi nhưng phải lấy má cơ, cho nên tôi nói bạn nữ kia nên để tôi hôn mẫu nhá

Phải chuẩn hóa hết các bạn ạ, hôn vào trán là người trên, hôn vào má là tình bạn

Hôn vào tay đấy là gì ạ?
Sự kính trọng!

Còn hôn vào mỏ là không được đâu nhá cái đấy là tình yêu chỉ một thằng được hôn thôi đấy.

Còn hôn vào tóc, vào cổ nó biểu hiện của dục vọng.
Còn mọi chỗ khác không nên hôn, không có khái niệm.

Đằng này yêu nhau hôn búa xua.

Con người chúng ta sinh ra không ai đứng trên ai cả , mọi sự đều do sự học mà ra còn không thì bạn thua, xong

1. Năng lực là gì?


Một bạn khi ra khỏi trường thì bạn phải có năng lực.

"Căn cứ vào năng lực, bộ quyết định đề bạt ông..." ai cũng muốn người đó là mình nhưng khổ nỗi có năng lực đâu mà người ta đề bạt.

Năng lực là một thuật ngữ có 3 thành phần

Một là kiến thức

Đó là thứ bạn phải nắm chắc chắn và phải biết học hỏi thêm mỗi ngày để nâng kiến thức của mình lên.

Ai hỏi có nghề gì thì trả lời em có nghề tài chính, nghĩa là nghề không học không làm được.

Và kiên thức nó có 2 mảng.

 Một là kiến thức chuyên môn hẹp đó là tài chính, chứng khoán.. những chuyên môn khác nhau mà bạn học ở trường.
Thứ hai là kiến thức ngoài chuyên môn, chúng ta thường gọi là kiến thức xã hội, trong đó có giao tiếp nó nằm ở đây và cái này nó quyết định đến 85% cuộc đời các bạn.

Vào công ty gặp sếp láo như ranh không chào hỏi gì cả, sếp người ta cũng chẳng chấp làm gì nhưng 20 năm chú không ngóc đầu lên được. cái đó là kiến thức xã hội quá kém.

Thứ 2 là kỹ năng


Bây giờ sinh viên ra trường bảo viết thư mời không viết được, bảo tiếp khách không tiếp được.

Thế mà ra trường cứ neo nẻo cái mồm nói rằng cái xã hội này khốn nạn, mẹ cử nhân không nhận lại nhận trung cấp.

Hai quý đầu năm, 178.000 lao động thất nghiệp trong đó toàn cử nhân và cao học .

Trong đó kỹ năng nghề, trường dạy nghề không thất nghiệp ông nào và cao đẳng thất nghiệp 30%

Tôi nói thẳng xu hướng người ta tuyển trung cấp đấy, tuyển nhân viên kế toán tuyển cao học làm gì cho nó mệt.

Thứ nhất nếu tuyển trung cấp, lương người ta phải trả thấp hay cao.

Thứ hai tụi nó làm rành hơn nhiều còn bọn đại học chỉ biết tại sao mà đếch biết thế nào. Nói cứ như thánh, mắt kính thì lồi ra.

Thứ ba là bọn này nó trẻ hay nó già, thời gian bóc lột được dài hay ngắn mà bọn này nó đẹp hay nó xấu.

Và yêu cầu thứ 3 là yêu cầu thái độ


Thái độ được hiểu là phẩm chất cá nhân, thái độ được nói nôm na là đạo đức, mà cái này trường không dạy được.

Đó là ý chí, đó là chăm chỉ, đó là phương pháp lao động, đó là kỹ năng tương tác với người khác, làm việc nhóm ấy, đó là trung thành, đó là trung thực, đó là độ chuyên nghiệp..


Những cái này là nguyên tử , nếu các bạn thiếu 1 trong 3 cái này mà người ta nhận tôi chết liền vì người ta nhận vào để người ta bóc lột.

Chú có cái gì để bóc lột, chú có 3 cái này thì anh sẽ bóc lột chú.

Và đào tạo việt nam toàn hướng đến kiến thức thôi, hiện nay chủ trương của đảng bắt đầu thay đổi đang đào tạo hướng đến năng lực mà các bạn thì chưa bao giờ tiếp xúc qua cái này.

Trong một giờ giảng chỉ 30 % là kiến thức còn lại là về kĩ năng, thái độ, học sinh mồm méo như thạch.

Các bạn phải đặc biệt chú ý đến vấn đề thái độ.

Như vậy từ kinh tế phẳng nó đòi bạn 3 cái này, bạn thiếu 3 cái này không thể nào có của tồn tại được

Đẳng cấp

Còn các bạn sau khi có năng lực mà lại muốn cao hơn người khác thì bạn phải có thêm một yếu tố nữa đó là yếu tố cái tầm, đẳng cấp á

Và đẳng cấp theo thang đo của nước Mỹ được chia làm 6 đẳng cấp cho những người ngồi ở hội trường này.

Một là em có năng lực nhưng chỉ dừng lại ở mức biết thôi.(Biết)

Cao hơn biết là em vừa biết em còn hiểu nữa cơ (Hiểu)

Em hiểu xong rồi em còn làm được nữa cơ (Làm)

Làm xong rồi em phải phân tích em làm chứ em không chơi kiểu trâu húc mả (Phân Tích)

Mà em làm được nhưng em đếch làm, cái đấy mới là cao thủ (Tổng Hợp)

Các bạn ra trường vào làm trong một công ty, thấy gái đẹp thế là các bạn nhào ngay vào thì thằng đấy quá kém, khả năng phân tích rất tốt nhưng khả năng tổng hợp là không có.

Chú nên nhớ rằng chú thấy đẹp thì người khác lẽ nào lại không thấy.
Chú mới ra trường chú vẫn còn non lắm, chỉ có mấy thằng mới vào công ty mới thích gái đẹp
Bởi vì mấy đứa con gái đẹp thường là đồ cúng của xếp, mà ăn cái gì chứ ăn đồ cúng thì mày chết.

Ăn cũng được nhưng phải đợi nhang nó tàn đã, mà thường thì mấy xếp đều thắp nhang điện (không bao giờ tàn)

Và đẳng cấp cao nhất thuộc về trí sáng tạo, nghĩa là người ta vượt ra khỏi xã hội, nghĩa là cái chú làm anh không làm mà cái chú không làm anh làm.

Và thế là nó ra  hàng loạt các đời xe hơi, điện thoại từ ip 4 đến ip 6 sức sáng tạo là vô cùng luôn vì họ tạo ra được khác biệt, khác biệt chứ không phải là dị biệt

Thế thì bây giờ tôi hỏi các bạn đạt cấp mấy?

Và đẳng cấp chỉ được xét sau khi bạn có năng lực.

Và nếu bạn có năng lực thì bạn phải thể hiện ra cho người ta biết chứ.  Đằng này lại đi chửi lãnh đạo: mẹ mình giỏi thế mà thằng xếp nó không biết.

Mày giỏi thì mày phải chứng minh mày giỏi chứ

Điều đó chính là kĩ năng mềm, bạn phải biết tiếp thị năng lực của mình.

Nhiều bạn ngụy biện là bạn đang tạo thế cờ, là do văn hóa Việt Nam..

Thầy nói thế, thằng bạn em nó không có năng lực mà vẫn tiến thân được, thằng đấy nó chỉ giỏi đút lót thôi.

Tôi lậy ông đút lót cũng là một năng lực, cúi xuống mà làm theo người ta chỉ được cái thái độ ngạo man này nọ, nói năng thì rất là giỏi mà làm thì có biết làm đâu.

Thế tại sao mà ông đút người ta không nhận mà nó đút người ta lại nhận vì kĩ năng nó tốt hơn và nó ứng xử thông minh hơn đúng chưa ạ.

Sống Hết Mình
song-het-minh

Muốn thành công thì bạn phải cố gắng


Cuộc sống tấp nập, kẻ thành công, người thất bại, mỗi người đều có một cuộc sống của riêng mình.

Có những người vùi đầu vào làm việc, vắt óc để suy nghĩ, kiếm kế sinh nhai, có những người do thời tuổi trẻ đã làm quá nhiều nên giờ được nghỉ ngơi, thư giãn nhưng cũng không ít người đang lao vào những thú vui, hưởng thụ mặc dù trong tay vẫn chưa có gì.

Con người mà, ai chả muốn thư giãn, ai chả muốn hưởng thụ, nếu có thể ngồi chơi thì ai lại muốn làm việc nhưng áp lực từ gia đình, cuộc sống không cho chúng ta ngồi không hưởng thụ như vậy.

Phải chăng đến cái thời văn minh đỉnh cao mà Mác hướng tới khi mọi người lao động theo sở thích và hưởng thụ theo nhu cầu thì chúng ta có thể yên tâm hưởng thụ mà không phải lo lắng gì cả.

Lý trí buộc chúng ta phải kiềm chế ham muốn của bản thân lại và bắt ta phải làm những điều mà chúng ta cho là tốt với tương lai sau này.

Từ bé, cha mẹ và thầy cô đã luôn dạy chúng ta rằng khổ trước sướng sau, rằng muốn nhận lại trước tiên phải cho đi, phải chăm chỉ học thì sau này mới thành tài.

Chúng ta đều nghe và hiểu nhưng rất ít người làm theo vì chẳng ai trong chúng ta lại muốn chịu khổ cả.

Ai cũng biết càng học giỏi thì sau này càng thành đạt, càng dễ xin việc nhưng không ai muốn học nếu có thể đi chơi, dù biết rằng chăm học sẽ tốt cho tương lai nhưng chúng ta vẫn không thể chống lại những cám dỗ từ thế giới bên ngoài để bỏ học, trốn tiết đi đánh điện tử.

Tương lai thì quá xa xôi và mờ mịt nhưng thú vui hiện tại thì lại đang ở vô cùng gần và rất chân thật.

Chúng ta đâu có nhìn thấy cái tương lai ngọt ngào mà mọi người kể ấy trong khi thú vui hiện tại thì nếu muốn bạn chỉ cần chạm tay là có thể tới được.

Chỉ có những người vô cùng bản lĩnh với ý chí vững vàng mới có thể từ bỏ những thú vui để cố gắng học tập, bởi vì họ biết rằng cuộc sống không hề dễ dàng, để đạt được điều gì thì chúng ta đều phải bỏ ra cái giá tương tự.

Chính vì vậy, họ dùng cả tuổi trẻ của mình để nỗ lực, để bùng cháy và đến khi về già họ sẽ thỏa mãn vì những gì đã làm được mà không phải ngồi hối hận như những người khác.

Đừng muốn hưởng thụ khi bạn vẫn chưa có gì

Nếu bạn vẫn muốn được hưởng thụ ngay từ bây giờ thì hãy cố bỏ chút thời gian để nhìn lại bản thân. Hiện bạn đang có gì trong tay, kiến thức, tiền bạc hay các mối quan hệ

Bạn sở hữu khối tài sản rất lớn trăm tỉ, ngàn tỉ đủ để bạn đập phá cả đời.

Bạn là một thiên tài với tài năng xuất chúng, có thể ngồi nhà mà vẫn có người mang tiền đến cho bạn.

Hay bạn có các mối quan hệ, người thân có thể giúp bạn thực hiện mọi mong muốn của mình mà không phải lo lắng gì cả

Nếu hiện bạn còn chưa có gì trong ba thứ đó thì mong muốn được hưởng thụ ngay từ bây giờ của bạn thật là sa sỉ.

Bạn có thể cho rằng sống là để hưởng thụ, nếu sống mà để chịu khổ thì sống để làm gì. Đúng vậy nếu bạn chỉ có một mình, tất nhiên bạn có thể hưởng thụ bất cứ lúc nào vì bạn sẽ không ảnh hưởng đến ai nhưng bạn còn gia đình, người thân, xã hội.

Bạn phải có trách nhiệm với họ và chính mình trước khi nghĩ đến việc hưởng thụ.

Tất nhiên ý Du không phải là các bạn không được phép hưởng thụ cuộc sống. Nếu công việc là đam mê, bạn có thể vừa hưởng thụ vừa nuôi sống gia đình, mọi chuyện thật ra không hề xung đột.

Hãy sống hết mình-bạn có thể không thành công nhưng bạn phải là người cố gắng

Mỗi người chúng ta đều có những mong muốn khác nhau về cuộc sống của mình có thể là vì danh hay vì lợi. 

Nhiều bạn ước được sinh ra trong gia đình giàu có được ăn chơi đập phá cả ngày không phải lo toan về cuộc sống. Sống như vậy cũng thích thật đấy nhưng bạn có cảm thấy nó quá vô vị không, bạn sinh ra và chết đi một cách yên lặng và không hề để lại một vết tích gì trên đời. 

"Lợi" là dục vọng của chúng ta về mặt vật chất,  còn "Danh" là dục vọng của chúng ta về mặt tinh thần,  hai thứ đó cũng chính là động lực để chúng ta vượt qua khó khăn, cố gắng làm việc.

 Đa số chúng ta đều sống vì lợi nhưng với mức độ khác nhau, có người chỉ mong cơm no, áo ấm
nhưng có người lại muốn ăn ngon mặc đẹp vì vậy động lực và sự cố gắng của họ cũng khác nhau.

Những người sống vì danh thì động lực của họ thường sẽ cao hơn một bậc thậm chí là rất nhiều.

Nhiều người trong họ rất đáng kính nhưng cũng có những người rất đáng sợ tuy nhiên họ đều có một điểm chung là rất cố gắng, rất nỗ lực.

Điều đó là tất nhiên, mong muốn về cuộc sống của chúng ta càng cao thì chúng ta càng phải cố gắng.

Bạn cố gắng chưa chắc đã thành công nhưng nếu bạn không cố gắng chắc chắn sẽ không thể đạt được điều mình mong muốn

Năm nay bạn bao nhiêu tuổi, giả sử bạn sống đến 80 tuổi thì bạn còn bao nhiêu thời gian .

Hãy trừ đi 20 năm tuổi già nghỉ ngơi khi mà bạn không thể làm gì, 20 năm để bạn hưởng thụ cuộc sống và chăm sóc gia đình, bạn sẽ còn bao nhiêu năm để làm việc để đạt được ước mơ của mình

Thời gian trôi qua rất nhanh mà chúng ta thì thường chỉ nhận ra điều đó khi nó đã qua đi. Để khi  nhìn lại quá khứ chúng ta mới nhận ra và cảm thấy mới ngày nào mình còn thế này thế kia

Nhiều bạn sẽ hối hận rằng tại sao lúc đó mình lại như vậy hay giá như có thể làm lại....

Thời gian không thể quay lại, điều duy nhất bạn có thể làm là cố gắng ngay lúc này và nếu bây giờ bạn còn không cố gắng thì cho dù thời gian có quay trở lại thì bạn cũng vẫn làm như trước mà thôi.

Vì vậy đừng để thời gian trôi đi một cách vô ích hay dùng nó vào những việc vô bổ, hãy làm những việc bạn cho là có ích kể cả bây giờ nó chưa đem lại gì cho bạn, hãy sống vì chính bạn và người thân của mình.

Cuộc sống không thiếu những người thành công nhưng càng nhiều là những người thất bại. Bạn nỗ lực, bạn cố gắng không chắc bạn có thể thành công nhưng nếu không làm gì thì chắc chắn bạn là kẻ thất bại.

“Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí. Cho khỏi hổ thẹn về dĩ vãng ti tiện và hèn đốn của mình. Để khi nhắm mắt xuôi tay đôi môi ta có thể nở một nụ cười mãn nguyện..”
{ Thép đã tôi thế đấy-Nikolai A.Ostrovsky. }


DMCA.com for Blogger blogs
Vì Cuộc Sống Vốn Không Công Bằng
vi-cuoc-song-von-khong-cong-bang



Mỗi người sinh ra đều có một số phận khác nhau, người sinh ra trong gia đình giàu có, người sinh ra trong gia đình nghèo khổ, người cao, người thấp, người béo, người lùn. Vậy tại sao chúng ta lại bảo rằng cuộc sống công bằng.

Cuộc sống vốn đã không công bằng và điều bạn có thể làm chỉ là chấp nhận nó. Những người vừa sinh ra đã mất đi đôi chân hay ánh mắt thì họ biết kêu ai.

Chúng ta đều đã rất may mắn khi được sinh ra trong thời bình, được ăn no, mặc ấm lại còn được cắp sách đến trường.

Để chúng ta được sống trong hòa bình, hạnh phúc như ngày hôm nay thì ông cha chúng ta đã phải trải qua biết bao năm tháng đấu tranh gian khổ, phải đánh đổi bằng vô số máu xương và tính mạng.

Nhưng chỉ ít người trong chúng ta nhận ra và cảm thấy hạnh phúc vì điều này.

Các bạn hãy thử tưởng tượng nếu mình sinh ra trong thời phong kiến thì sẽ biết cuộc sống bạn đang sống không hề tồi tệ như bạn vẫn nghĩ đâu.

Thời xưa để có thể kiếm được cái ăn bỏ bụng cũng là cả một vấn đề chứ đừng nghĩ đến ăn ngon, mặc đẹp như bây giờ.

Nếu bạn là con một người nô lệ thì vừa sinh ra bạn đã mang kiếp nô lệ, bạn thậm chí còn không có cơ hội tự do hay học hành.

Ngày nay mọi thứ đã trở lên tốt hơn rất nhiều.

Tất nhiên hoàn cảnh của mỗi người mỗi khác nhưng tất cả chúng ta đều có một thứ quan trọng nhất đó chính là tự do.

Nhờ công lao của các thế hệ đi trước mà chúng ta được sống trong tự do, có cơ hội được vui chơi, được đến trường hay cơ hội được phát triển như ngày hôm nay.

Dù sinh ra trong gia đình nghèo khó nhưng nếu nỗ lực phấn đấu, nắm chắc cơ hội của mình thì bạn vẫn có thể trở lên giàu có, nếu tài năng bạn thậm chí có thể trở thành tỷ phú.

Nếu tìm hiểu kỹ bạn sẽ thấy đa số các tỷ phú ngày nay đều lập nghiệp từ tay trắng mà không cần đến sự giúp đỡ của gia đình.

Hay nếu bạn là con một người nông dân bạn vẫn luôn có cơ hội để trở thành một người lãnh đạo đứng đầu mà không phải "con vua rồi lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa" như thời phong kiến nữa.

Nhưng thay vì biết ơn vì những gì đang có, bạn lại chỉ biết ngồi than vãn cuộc đời bất công, than trời trách đất tại sao mình không được sinh ra trong một gia đình giàu có hơn, tại sao mình không có một khuôn mặt, dáng người đẹp đẽ hơn.

Nhưng bạn chỉ ngồi kêu than như vậy thì có ích lợi gì không?

Cuộc đời đã cho bạn cơ hội rồi mà, tại sao bạn lại không sử dụng nó.

Bạn được sinh ra trên đời, có suy nghĩ và nhận thức của chính mình đã là một hạnh phúc tuyệt vời nhất mà tạo hóa ban cho.

Bạn có tay chân, có sức khỏe tốt nghĩa là bạn đã may mắn hơn rất nhiều người.

Bạn được đi học, được cắp sách đến trường thì bạn cũng đã hạnh phúc hơn rất nhiều người.

Bố mẹ bạn còn khỏe mạnh cũng là một điều vô cùng tuyệt vời bởi có rất nhiều người đến cơ hội gọi bố mẹ cũng không có.

Lẽ ra bạn phải cảm thấy hạnh phúc vì mình đã được sinh ra và được học hành như ngày hôm nay chứ không phải luôn oán trách cuộc đời vì đã không cho bạn một cuộc sống tốt hơn.

Thật ra được sinh ra trong một gia đình giàu có cũng chưa chắc đã tốt như bạn nghĩ. Có những nỗi khổ của người giàu mà bạn không hề biết được.

Những tranh đấu trong gia tộc, sự thiếu thốn trong tình cảm hay sự mất tự do trong hôn nhân...

Người nghèo có nỗi khổ của người nghèo, người giàu cũng có nỗi lo của người giàu.

Bạn nghèo bạn lo đói ăn, bạn giàu bạn lại lo bị cướp giết.

Còn nếu bạn vẫn cảm thấy bất mãn với xã hội, với cuộc đời thì bạn phải thay đổi nó, bạn có cơ hội cơ mà.

Cảm thấy nghèo bạn có thể kinh doanh, cảm thấy hèn bạn có thể thi công chức, bây giờ đến sắc đẹp bản thân chúng ta còn thay đổi được thì cớ sao những điều kiện ngoại cảnh lại làm bạn bất lực.

Hay bạn có cơ hội học mà không chịu học, có cơ hội phát triển mà không cố gắng. Nếu vậy thì bạn đừng than trách cuộc đời bất công, có trách thì hãy trách chính bạn đã không nỗ lực, đã không làm tốt hơn.

Sinh ra trong nghèo khó không phải lỗi tại bạn nhưng chết đi trong nghèo khó chính là lỗi của bạn.

Và nếu không thành công trước 40 tuổi thì bạn sẽ là người có lỗi với bố mẹ và người thân. Đừng để họ phải chịu khổ hay lo lắng vì bạn quá lâu bởi bạn sẽ không còn thời gian để sửa sai và hối hận đâu.

Làm gì khi bị đổ oan
lam-gi-khi-bi-do-oan

1. Đừng cố giải thích khi bị đổ oan

Đã bao giờ bạn bị người khác hiểu lầm hay bị người khác cố vu oan và chỉ muốn hét lên thật to rằng bạn đã không làm vậy.
Bạn đã từng cảm nhận sự bất lực và tức giận khi không ai chịu nghe mình giải thích.
Những lúc như vậy các bạn sẽ làm gì?

Nếu là Du, Du cũng hét ầm lên rằng mình không làm và cố giải thích cho người kia hiểu.

Nhưng quả thật những người điếc nhất trên thế giới chính là những người không muốn nghe.

Dù bạn có cố tìm mọi cách để giải thích và thuyết phục, rất logic, rất dễ hiểu nhưng họ vẫn không nghe và quay ra chỉ trích bạn đang cố biện minh cho hành vi sai trái của mình.

Sau nhiều lần như vậy Du đã rút ra một kinh nghiệm quý báu cho mình là không bao giờ cố thanh minh, hay giải thích cho một người đã không muốn nghe dù cho mình rất là oan.

Tuy nhiên với điều kiện là khi đối phương là một người rất quan trọng với bạn còn nếu người khác thì khi đã có cả nhân chứng lẫn vật chứng đầy đủ thì hãy cứ ấn cổ họ xuống  hét vào tai bắt họ phải nghe. Không nghe táng cho bỏ mẹ ý chứ :))

Khi bạn bị vu oan thì có hai trường hợp xảy ra.

1. Đối phương hiểu lầm bạn về một chuyện gì đó. 

Ví dụ như bạn đi chơi với lũ bạn hồi cấp 3 mà con người yêu lại cứ hét lên rằng bạn đi chơi với gái rồi quay ra giận dỗi với bạn (mặc dù hội bạn của bạn có đến 3 phần con trai chỉ có 7 phần con gái). 

2. Có kẻ vu oan giá họa cho bạn.

Bạn không làm gì mà cứ bị đứa khác đổ tiếng xấu lên đầu bực nhất là bạn còn không có cách nào giải thích.

Đừng vội vàng giải thích mà hãy dành một chút thời gian suy nghĩ xem liệu bạn giải thích họ có tin hay không, nếu không có chứng cứ, lý lẽ thuyết phục việc bạn cố giải thích chỉ càng khiến mâu thuẫn thuẫn gia tăng.

Vậy khi không có chứng cứ chứng minh mình vô tội lúc đó bạn sẽ phải làm gì?

2. Giảm không khí căng thẳng xuống mức thấp nhất có thể.

Đầu tiên bạn phải biết rằng khi một người nghi ngờ hay đổ oan cho bạn có nghĩa họ mất niềm tin với bạn. Hãy xem xét lại bản thân xem lỗi tại mình hay lỗi tại họ.

Trường Hợp 1: Bạn là một người trung thực, thật thà, nhiều người yêu mến mà đối phương vẫn nghi cho bạn thì đó là lỗi tại họ. Cho dù có kẻ cố tình vu oan nhưng nếu không tin mình vẫn là họ sai.

Tuy nhiên vì họ là người quan trọng với chúng ta cho nên vẫn phải cho họ một cơ hội. 

Còn nếu không quan trọng thì đừng cố giải thích làm gì cho mất công.

Bạn chỉ cần nói :"thật thế ư" hoặc "có lẽ vậy" rồi tỏ ra thật bí hiểm và bỏ đi, không cần giải thích thêm gì hết. Họ càng đay nghiến, chỉ trích bạn bao nhiêu thì sau này khi sự thật phơi bày họ lại càng ân hận, đau khổ. 

Lúc này bạn mới đứng ra như một người hùng rồi nói không sao đâu, mình cũng không để bụng chuyện lúc trước đâu mà. Vô số ánh mắt sẽ ngưỡng mộ nhìn về phía bạn, nhận ra bạn là một người thật vĩ đại, cảm giác thật rô-mốt...

Hèm hèm, xin lỗi mọi người, Du tưởng tượng hơi nhiều. Chúng ta tiếp tục quay lại với chuyện giải thích.

Vì đối phương là một người quan trọng với chúng ta nên tất nhiên là chúng ta phải rộng lượng cho họ một cơ hội để nghe bạn giải thích.

Hãy im lặng đợi họ xả hết bực tức rồi mới bắt đầu giải thích: "Bạn có thể bình tĩnh để nghe mình giải thích được chứ?"

Chúng ta thường hay lập tức phản bác khi bị đổ oan nhưng làm vậy là hoàn toàn sai. Nó chỉ khiến đối phương ức chế và tình trạng càng trở lên căng thẳng vì vậy hãy tập giữ im lặng trước mọi trường hợp.

Bởi vì bạn là một người có nhân cách tốt nên sau khi bình tĩnh chắc chắn họ sẽ chịu nghe giải thích.

Lúc này bạn mới dùng các lý lẽ của mình để thuyết phục đối phương.

Nếu đối phương vẫn không chịu tin bạn thì cũng đừng cố tiếp tục giải thích bởi những người thân của bạn thường sẽ không cần nó, và những người ghét bạn thì sẽ chẳng bao giờ tin.

Trường hợp 2: Bạn thường ngày biểu hiện không tốt khiến mọi người nghi ngờ thì đấy là lỗi của bạn không thể trách họ được.

Và trường hợp này bạn rất khó để hi vọng họ sẽ nghe bạn giải thích. Vì không có chứng cứ nên nếu cố giải thích bạn sẽ dính ngay cái mũ ngụy biện lên đầu.

Chắc các bạn đã từng nghe câu: mọi lời giải thích đều chỉ là ngụy biện. Nó hoàn toàn đúng trong trường hợp này.

Vậy lúc này ta phải làm sao, đương nhiên là không thể nhận tội về mình rồi nhưng cũng không nên cố giải thích với họ.


Đầu tiên các bạn phải chấp nhận một sự thật là các bạn giải thích họ có chịu nghe không, và dù bạn khiến họ phải nghe nhưng họ có tin bạn không.

Với những người quyết đoán hay những người hiếu thắng, khi họ đã nhận định một vấn đề thì rất khó để bạn có thể thay đổi nó.

Bạn cho rằng mình đang giải thích nhưng đối với họ đó chỉ là sự ngụy biện, bạn càng giải thích nhiều thì tình hình càng căng thẳng. Và cuối cùng hai người thành ra cãi nhau mà chẳng giải quyết được vấn đề gì.


Vì vậy cách tốt nhất là bạn hãy tạm im lặng để tránh mâu thuẫn leo thang.

Các bạn chắc sẽ thắc mắc là nếu như vậy thì mình phải chịu tiếng oan à.

Tất nhiên là không phải vậy, đơn giản bạn hãy cứ nghĩ rằng mình không thèm giải thích mà thôi.

Nhưng bạn cũng đừng vì giải thích không được mà tức quá giận dỗi nhận tội vào người kiểu: "ừ tao đã làm đó thì đã sao".
Làm vậy chẳng khác nào bạn đang cố phá vỡ mối quan hệ giữa hai người. Nếu thế thà bạn cứ cố tiếp tục giải thích còn hơn.

Tuy nhiên để im lặng trong những lúc như vậy rất khó bởi vì bạn bị oan lên bạn sẽ có xu hướng cố giải thích, các bạn phải tập luyện rất nhiều mới làm được.

Hãy im lặng cho đến khi người kia nói hết quan điểm và sự bực tức của mình, khi họ đã bình tĩnh hơn là lúc chúng ta có thể nói chuyện.

Nếu họ đồng ý nghe chúng ta nói thì hãy giải thích một cách thật nhẹ nhàng còn nếu không thì hãy để thời gian và hành động chứng minh con người bạn.

Còn nếu có một kẻ bên cạnh cứ liên tục vu oan cho bạn hay đổ thêm dầu vào lửa thì hãy nói với họ rằng: bạn đã nói xong chưa? .

Hãy tỏ ra thật nhã nhặn và lịch sự bởi có những người không đáng cho chúng ta chấp nhặt.

Để chấm dứt mọi tranh cãi
tranh-cai

Đừng bao giờ cố tranh cãi chỉ để giành chiến thắng”
Điều đó sẽ thật vô nghĩa so với việc đối phương sẽ có ấn tượng xấu với bạn.

1. Tranh luận và tranh cãi.

Trong giao tiếp, việc xuất hiện bất đồng ý kiến giữa hai người là điều rất bình thường và không thể tránh khỏi.

Điều đó dẫn đến việc chúng ta sẽ phải tranh luận với nhau để xem ý kiến của ai mới là đúng nhất hay tốt nhất cho công việc và thuyết phục đối phương nghe theo ý mình.


Trong một đội bóng, chủ tịch muốn mua cầu thủ A nhưng huấn luyện viên lại muốn mua cầu thủ B, tất nhiên hai người sẽ phải tranh luận, tìm cách giải thích để thuyết phục đối phương mua cầu thủ mình muốn và ai cũng lý lẽ riêng của mình.


Chủ tịch muốn mua cầu thủ A vì anh ta rất nổi tiếng ở trong nước vì vậy có thể bán được nhiều áo đấu và đội bóng sẽ có tiền để chiêu mộ thêm các cầu thủ khác.

Huấn luyện viên muốn mua cầu thủ B vì anh ta rất phù hợp với lối chơi của mình giúp đội bóng thắng được những giải bóng lớn.

Lúc này hai người vẫn đang tranh luận bởi vì họ cùng hướng đến việc đem lại lợi ích cho đội bóng chỉ là cách thức khác nhau.


Nhưng vì ngân sách có hạn chỉ mua được một cầu thủ nên tất nhiên hai người sẽ cố gắng bảo vệ quan điểm của mình và thuyết phục đối phương.

Dần dần một cách vô thức, họ chuyển từ tranh luận việc mua cầu thủ nào sẽ có ích hơn cho đội bóng sang việc tranh luận xem ai mới là người đúng.

Mặc dù về mặt nội dung thì không khác nhau nhưng ý nghĩa và thái độ đã khác hoàn toàn. Lúc này thì họ đang tranh cãi.
Và khi đang tranh cãi, họ sẽ dùng mọi cách để chiến thắng đối phương bắt đối phương phải nghe theo ý kiến của mình như đe dọa hay thậm chí dùng cả vũ lực.

Huấn luyện viên dọa sẽ từ chức nếu chủ tịch không mua cầu thủ mình muốn còn Chủ tịch cũng sẵn sàng đuổi việc huấn luyện viên nếu ông không chịu nghe lời.

Và tất nhiên hai người sẽ trở lên bất hòa, đó là hệ quả tất yếu của việc tranh cãi.

Lúc này dù ai chiến thắng trong cuộc tranh cãi thì cả hai cũng đều thất bại bởi vì họ đã làm tổn thương cái tôi, lòng tự trọng của đối phương.
Nếu chủ tịch thắng, ông sẽ chuẩn bị tìm huấn luyện viên mới đi là vừa, vì ông đã xúc phạm lòng tự trọng của người huấn luyện viên kia.


Nếu huấn luyện viên thắng, chủ tịch vẫn sẽ mua cầu thủ theo ý ông nhưng các thương vụ cầu thủ sau đó thì ông đừng hi vọng. Và khi vị chủ tịch kia tìm được người thay thế, ông sẽ bị sa thải nhanh nhất khi có thể.

Chúng ta có thể thấy được khi tranh luận không phải vì hướng đến lợi ích mà hướng đến việc đúng sai thì đó chính là tranh cãi. Và dù có là tranh cãi nhỏ nhất cũng gây tổn thương tình cảm hai bên.


Tác hại của việc vãi nhau.

Tranh luận giúp hai người cải thiện bản thân và tìm ra phương hướng đúng để giải quyết vấn đề. Qua góc nhìn của đối phương, bạn có thể nhìn thấy những điểm hạn chế trong ý kiến của mình để thay đổi và tiến bộ.

Nhưng trong quá trình tranh luận, lòng hiếu thắng của chúng ta thường bị gợi lên và điều dĩ nhiên thì ai cũng muốn thắng cả. 


Nếu bạn chịu thua hay chấp nhận ý kiến của mình là sai thì điều đó đồng nghĩa với việc bạn thừa nhận không giỏi bằng đối phương, điều này thì chỉ có những người vô cùng khiêm tốn và bao dung mới làm được.

Còn những người bình thường như chúng ta, nhất là những bạn có cái tôi lớn chắc chắn sẽ không chấp nhận việc ý kiến của mình là sai.

Và khi đã bị tâm lý thắng thua chi phối, bạn trở nên vô cùng cố chấp và vô lý, mọi lý lẽ đối phương đưa ra đều là vô nghĩa và đối phương cũng giống hệt như bạn.

Vì vậy khi hai người tranh cãi thì càng nói càng lớn tiếng, càng nói càng cãi nhau to.

Lúc này đúng sai cũng không còn quan trọng, điều quan trọng nhất với bạn lúc này là phải thắng. Bạn trở lên vô cùng xấu xí trong mắt những người xung quanh.

Bạn có thể dùng mọi lý do vô lý để có thể chiến thắng đối phương. (cãi cùn)

Thậm chí dù có nhận ra mình sai, bạn cũng phải cố cãi để thắng cho bằng được. (cãi chày, cãi cối)


Và tất nhiên nếu không ai chịu xuống nước thì mối quan hệ giữa hai người sẽ bị đổ vỡ. Và khi gương đã vỡ thì bạn có cố hàn gắn cũng không thể trở lại như lúc đầu.


Còn trong mắt những người xung quanh thì hai người giống như hai mụ đàn bà chanh chua cãi nhau ngoài chợ. Còn nếu là đàn ông thì còn tệ hơn nữa, đã số những cuộc cãi vã của cánh đàn ông sẽ kết thúc bằng nắm đấm.

Khi ngôn ngữ bất lực thì bạo lực sẽ lên ngôi, bạn tỏ ra quá kém bản lĩnh, trở thành một kẻ vũ phu trong mắt mọi người và ấn tượng xấu này tất nhiên sẽ in sâu trong lòng họ rất khó để bạn có thể thay đổi.

2. Để không xảy ra Tranh cãi

Tranh cãi là chuyện của hai phía nên để không xảy ra tranh cãi thì đầu tiên bạn phải làm tốt phần mình đã.

1. Tôn trọng cái tôi của mọi người

Khi Du đang làm bài mà có người nói Du làm sai, phải làm thế này, phải làm thế kia là Du sẽ lập tức phản bác lại ngay. Nếu người kia còn định nói tiếp thì tất nhiên hai người sẽ cãi nhau.

Cho dù biết mình sai, Du cũng sẽ cãi lại cho đối phương tức chết mới thôi. Bởi vì người đó làm tổn thương lòng tự trọng của Du.

Chúng ta có xu hướng tự bảo vệ rất mạnh vì vậy chỉ cần ai đó tổn hại cái tôi của bản thân thì không biết là đúng hay sai, bạn cũng ngay lập tức phản bác. Và khi người kia cố chứng minh mình đúng thì hai người tất nhiên sẽ cãi nhau.

Vì vậy bạn hãy nhớ để không xảy ra cãi nhau thì đừng chỉ trích, đánh giá, phán xét hay làm những việc tổn thương lòng tự trọng của người khác, nhất là ở nơi đông người. Bạn có thể gặp những hậu quả còn kinh khủng hơn việc cãi nhau rất nhiều.

Và để làm được như vậy thì điều đầu tiên là bạn phải học cách tôn trọng người khác và cái tôi của họ.

( Nguyên tắc thứ 1 trong 5 nguyên tắc giao tiếp cơ bản)

2. Tôn trọng suy nghĩ, góc nhìn của người khác.

Nguyên nhân xảy ra tranh cãi là do hai bên đều cho rằng ý kiến của mình là đúng còn ý kiến của người khác là sai.

Vì vậy để không tranh cãi bạn phải học cách bao dung, tôn trọng suy nghĩ, góc nhìn của người khác.
( Nguyên tắc thứ 2 trong 5 nguyên tắc giao tiếp cơ bản)

Mỗi sự việc đều có nhiều mặt và khi nhìn ở những góc độ khác nhau bạn sẽ thấy những kết quả khác nhau vì vậy ở góc nhìn của bạn, bạn thấy bạn đúng nhưng ở góc nhìn của đối phương thì họ lại thấy rằng họ đúng.

Để chính xác thì bạn phải nhìn sự việc một cách khách quan, dưới nhiều mặt của vấn đề.

Và khi đã khách quan bạn sẽ nhận ra và tiếp thu được những ý tưởng độc đáo dưới con mắt đối phương.

3. Không quan tâm đến việc thắng thua.

Có những người vô cùng hiếu thắng, chỉ cần thấy ai nói gì là họ cũng cố tìm lỗi sai để phản bác, cãi lại họ. Sau đó bạn sẽ tận hưởng cảm giác mãn nguyện khi thấy đối phương không cãi lại được.

Bạn đã từng gặp ai mà hễ bạn vừa mở mồm ra là họ đã cãi mà không cần biết bạn nói cái gì chưa?

Du thì gặp rồi và chỉ muốn nhét cái dép và mồm họ, vậy khi gặp những người như vậy bạn phải làm sao.

Đối với những người như vậy bạn chỉ cần mặc kệ họ đi mà sống, làm những việc mà mình muốn làm.


Khi họ khen hay chê một người bạn có thể im lặng hoặc tỏ ra đồng ý với tất cả quan điểm của họ, không tìm được lý do cãi lại, họ sẽ chán và bỏ đi.


Bạn có bao giờ thấy mấy vị sư trong chùa to tiếng, cãi nhau bao giờ chưa, đó là vì họ không quan tâm thắng thua. Cho dù người khác muốn tìm chuyện để cãi nhau cũng vô ích.

3. Làm gì khi cãi nhau


Cách tốt nhất để chấm dứt mọi trận cãi lộn chính là im lặng, một điều rất đơn giản nhưng không hề dễ làm.

Cãi nhau là chuyện của hai người vì vậy dù hai người đang tranh cãi rất căng thẳng nếu bạn đột nhiên im lặng thì cuộc tranh cãi sẽ lập tức chấm dứt. Không chấm dứt thì chả lẽ họ có thể tranh cãi một mình.

Nhưng nói thì dễ chứ để làm thì không hề đơn giản bởi vì khi đang cãi nhau có nghĩa lúc đó bạn đã mất kiểm soát, bị tâm hơn thua chi phối.

Mặc dù bạn đã đọc bài này của Du, biết rằng phải im lặng để chấm dứt các cuộc tranh cãi nhưng nhiều khi tức quá, không nói không chịu được.

Mỗi lúc như vậy, bạn hãy cố gắng hít thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

Nếu vẫn chưa bình tĩnh thì lại hít thêm hơi nữa, không khí là miễn phí cơ mà.
Hãy nghĩ đến ích lợi của việc bạn chiến thắng cuộc tranh luận rồi đem so với những tổn thất bạn sẽ phải nhận khi tranh cãi với đối phương.


Bạn cãi thắng thì cũng có được gì không?
Và rất nhanh, các bạn sẽ nhận ra rằng tranh cãi sẽ chỉ đem lại cho bạn bất lợi, và làm sứt mẻ tình cảm của hai người.

Cho nên TS. Lê Thẩm Dương đã nói rồi: đúng sai không quan trọng, yêu ghét mới quan trọng.

Tuy nhiên, khi đang nóng nảy thì chắc chắn bạn sẽ không nghĩ được nhiều thế đâu, bạn không dùng vũ lực để thay cho lời nói là đã may lắm rồi.


Vì vậy, bạn phải tập thói quen im lặng mỗi khi cảm thấy bực tức hay nóng nảy, điều này vô cùng có ích vì mọi việc bạn làm khi đó đều thiếu lý trí và thường để lại hậu quả.

Im lặng là vàng


Bất cứ lúc nào cảm thấy mất kiểm soát, bạn chỉ cần nhớ rằng mình không nói, không làm bất cứ việc gì. Nếu được cứ đọc nhẩm trong đầu từ 1 đến 100 đến khi bạn lấy lại bình tĩnh mới thôi.

Nhiều người thường dùng lời nói kích động, dẫn dắt suy nghĩ của bạn để khiến bạn làm những việc có ích cho họ. Đến khi về nhà nghĩ lại hối hận thì cũng đã muộn. Bạn biết Du đang nói đến ai chứ?

Vì vậy bất cứ khi nào cảm thấy kích động, bạn cũng phải giữ im lặng, im lặng một cách tuyệt đối.


Cho dù bạn vừa xem xong một bài diễn thuyết của các chuyên gia cảm thấy trên người tràn đầy động lực cũng đừng hành động ngay lúc đó, hãy dùng ít nhất một ngày để suy nghĩ trước khi đưa ra những quyết định quan trọng.


Chứ bạn nghe xong về cắm sổ đỏ, bán nhà để khởi nghiệp là bạn chết ngay.
Phải chết bao nhiêu người thì mới có một người thành công như họ.

Hình như Du đang lạc đề thì phải, thôi lại quay về vấn đề chính.

Bạn phải rèn được thói quen im lặng khi đang kích động vì nó vô cùng có ích cho bạn trong nhiều việc sau này.

Chỉ cần im lặng một vài giây là bạn có thể khiến bầu không khí hạ xuống, giúp hai người có thêm thời gian kiểm soát bản thân.

Khi đã cảm thấy nhẹ nhàng hơn thì hãy tự nói với bản thân rằng: ai đúng ai sai có gì quan trọng đâu nhỉ, mình nói mà nó không muốn nghe thì nói nữa cũng vô dụng.

Sau khi đã nghĩ thông suốt bạn sẽ thấy thoải mái hơn rất nhiều.


Thật ra còn một cách nhanh hơn để lấy lại bình tĩnh cho cả hai là bạn hãy cười một tràng thật to và dài giống các anh hùng trong phim kiếm hiệp ấy.
Nhưng cách này hơi nguy hiểm vì bạn trông như một thằng dở hơi và chẳng may thằng đối diện cũng thuộc dạng dở hơi tưởng mình cười nó, nó lấy gạch nó đập cho thì bỏ mẹ.


Vì vậy tốt nhất vẫn cứ im lặng là vàng.


Chỉ cần bạn làm được như vậy thì bạn đã rất tuyệt vời nhưng bạn có thể làm tuyệt vời hơn nữa. 
Sau khi bạn đã bình tĩnh trở lại hãy quay sang dùng giọng thật chân thành nói với người đối diện: “xin lỗi, anh (bạn, chị, em..) nói đúng!”

Wow, bạn sẽ được chứng kiến đối phương choáng ng
ợp trước hành động của bạn, một hành động xứng đáng nhận điểm 10 cho chất lượng.

Chỉ một câu đơn giản như vậy cùng với thái độ chân thành sẽ lập tức giúp đối phương lấy lại được bình tĩnh. Cho dù những người háo thắng nhất cũng phải dừng lại bởi vì bạn đồng ý với họ thì họ còn lấy gì mà cãi.

Trong thoáng chốc họ sẽ rơi vào cái trạng thái mà chúng ta thường bảo là "ngẩn tò te" và sau khi ngẩn tò te thì chắc chắn họ sẽ bình tĩnh và kiểm soát được cảm xúc của mình.

Nếu là một người bình thường, chắc chắn họ sẽ cảm thấy bạn là một người đáng kính trọng và ân hận vì đã to tiếng với bạn.
Và vì họ đã chiến thắng nên họ có thể nhìn vấn đề một cách khách quan hơn trước. "thực ra bạn nói cũng có chỗ đúng" hay " thực ra ý tưởng của bạn cũng rất thú vị"
Và lần này hai người có thể bàn bạc một cách vui vẻ.

Còn nếu đó là một thành phần hết thuốc chữa lại muốn tìm cách gây chuyện thì đừng quan tâm đến họ, họ sẽ phải tự dừng lại khi phát hiện mình đang nói một mình.


Tuy nhiên điều chắc chắn là các bạn không thể thực hiện như Du nói trong lần đầu tiên đâu, vì những lúc đang hăng máu, chúng ta rất khó để kiểm soát bản thân mình. Hãy cố gắng thay đổi sau mỗi lần thất bại và tập thói quen giữ im lặng khi mất bình tĩnh.

Mỗi lần tiến bộ một tí rồi bạn sẽ thành công, sau 12 lần thất bại Du mới thành công kiểm soát bản thân mình.

“ Người tự xin lỗi sau khi cãi nhau, không phải do người ta sai, mà người ta coi trọng quan hệ với bạn hơn là chuyện đúng/sai kia”. { Tony Buổi Sáng}

Một điều cuối cùng, không bao giờ được tranh luận với bố mẹ, những người bề trên cho dù họ có sai hay đúng.

Bởi vì nó thể hiện bạn là một người vô lễ, thiếu lễ phép.

Hãy im lặng và tìm cách góp ý với họ vào một thời điểm thích hợp.


DMCA.com for Blogger blogs
Chí, Mục tiêu cuộc đời
Du mới phát hiện ra một điều là: Không hề ít những người Du quen, những người mà Du vốn cho rằng vô cùng bình thường nhưng sau khi Du nói chuyện, tiếp xúc lại thấy rằng họ rất có chí, rất khao khát thành công.

Tuy nhiên điều đáng buồn là số người thành công trong họ lại ít vô cùng.
muc-tieu

Du tự hỏi mình là tại sao lại như vậy?
Vì sao họ có chí như vậy nhưng lại không thể thành công.

Chí là mục tiêu phấn đấu của một người và sự kiên trì thực hiện mục tiêu đó.
Một người mong muốn trở thành phi công và phấn đấu nỗ lực để thực hiện nó thì ta bảo anh ấy có chí.

Con người ta hơn nhau ở cái chí.
Người thì chí cao vời vợi muốn cứu cả một đất nước như Bác Hồ.
Người thì chí thấp ngang ngọn cỏ chỉ muốn sống an phận, thủ thường qua ngày mà mọi người thường bảo là không có chí tiến thủ.

Chúng ta đều công nhận rằng những người có chí thì rất ưu tú, được mọi người kính nể nhưng tại sao nhiều người trong họ lại vẫn chưa thành công.

Theo Du có hai nguyên nhân chính dẫn đến hiện tượng trên đó là họ có mục tiêu nhưng mục tiêu của họ không hợp lý hoặc phương pháp họ theo đuổi mục tiêu của họ không chính xác

Chí của bạn hay mục tiêu cuộc đời của bạn, misson of life, phải là điều bạn rất muốn làm, rất muốn hoàn thành trong tương lai. Thứ mà khi đạt được nó bạn phải cảm thấy hạnh phúc tột độ.

Một số người do hoàn cảnh ép buộc, hay sợ hãi, tự ti lo mình sẽ không làm được mà chọn một mục tiêu đến chính bạn cũng cảm thấy không hứng thú.

Khi đó bạn chắc chắn sẽ không có động lực để theo đuổi nó.
Và dù có đạt được mục tiêu đó thì bạn cũng không cảm thấy được niềm vui của sự thành công mà sẽ tự trách tại sao mình đã không đặt mục tiêu cao hơn.

Vì vậy thay vì tự ti, sợ hãi vô căn cứ thì bạn hãy cố gạt bỏ mọi thứ xung quanh, mọi lo âu, sợ hãi, mọi chê bai chỉ trích ra khỏi đầu và nghĩ xem bạn muốn làm gì nhất, làm gì sẽ khiến bạn cảm thấy vui sướng nhất.

Đó chính là mục tiêu cuộc đời của bạn: Misson of life.


Mục tiêu của bạn phải đủ hấp dẫn để khiến bạn đam mê, phải đủ chân thật để khiến bạn có niềm tin và phải đủ cao đẹp để bạn không bất chấp tất cả để thực hiện nó.

Đối với Du thì mục tiêu cuộc đời chính là việc trở thành một diễn giả, một việc là gần như không thể đối với một người thiếu tự tin và giao tiếp kém như Du.

Thậm chí Du còn chẳng dám kể với mọi người mong ước trở thành một nhà diễn giả của mình vì sợ bị mọi người chê cười.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến niềm hạnh phúc tột độ khi nhìn thấy viễn cảnh Du tự tin đứng trên sân khấu diễn thuyết trước sự cổ vũ của hàng nghìn học sinh, sinh viên là Du lại muốn bất chấp tất cả.

Đó là lý do Mục tiêu của bạn phải thật hấp dẫn bởi vì chỉ có thật hấp dẫn thì bạn mới có động lực để kiên trì theo đuổi nó một cách không ngừng nghỉ.

Và để luôn giữ được động lực, sự khát khao như lúc ban đầu thì mục tiêu của bạn phải thật cụ thể.

Cụ thể đến mức bạn có thể hình dung ra được bản thân lúc đó dáng dấp thế nào, quần áo ra sao.

Bạn hãy tưởng tượng về hình ảnh đẹp nhất của mình mà bạn muốn thấy điều đó sẽ gia tăng đáng kể độ hấp dẫn cho mục tiêu của bạn mà càng hấp dẫn thì bạn lại càng có động lực.

Mỗi khi nghĩ đến mục tiêu của mình Du thậm chí còn nghe được cả tiếng cổ vũ, reo hò của mọi người phía dưới.

Hơn nữa sự cụ thể khiến mục tiêu trở lên thật hơn, tạo niềm tin cho bạn khi theo đuổi mục tiêu của mình.



Sau khi đã tìm cho mình một mục tiêu vừa hấp dẫn vừa cụ thể thì điều tiếp theo chúng ta cần làm chính là biến nó thành hiện thực.

Đầu tiên bạn phải xác định rõ thời gian bạn cần để đạt được mục tiêu.

Điều này sẽ giúp bạn có động lực để phấn đấu hơn nữa cũng là cơ sở để chia nhỏ mục tiêu ban đầu thành các mục tiêu nhỏ hơn để bạn thực hiện qua các năm. Sau đó cứ thế chia nhỏ tiếp đến khi chúng ta có thể thực hiện nó một cách dễ dàng mới thôi giống như việc bẻ từng chiếc đũa vậy.

Tất nhiên chúng ta không thể đoán chính xác được ta cần bao nhiêu năm để thành công vì vậy đầu tiên bạn hãy nghĩ thời gian lâu nhất mà bạn chấp nhận được là bao nhiêu năm.

Với Du thì là 15 năm bởi vì bây giờ Du đã 25 tuổi sau 15 năm có nghĩa 40 tuổi thì mục tiêu bây giờ đối với Du đã hết sự hấp dẫn.

Tiếp theo bạn thử nghĩ với khoảng thời gian đó thì bạn có thể thực hiện được mục tiêu của mình không.

Nếu được thì bạn hãy áng chừng và đặt ra con số cho mình với Du thì sẽ là 10 năm.

không nhất định phải chính xác nhưng bạn cần con số cụ thể để có kế hoạch cụ thể cho từng năm một.

Còn nếu bạn nghĩ không thể thực hiện được mục tiêu đó trong số năm mình mong muốn dù có cố hết sức thì hãy giảm độ khó của nó xuống một ít, bớt đi một ít hấp dẫn nhưng mục tiêu của bạn sẽ trở lên thật hơn và bạn sẽ có động lực để theo đuổi.

Sau khi xác định số năm hoàn thành mục tiêu thì bạn phải lập một kế hoạch thật hợp lý và kiên trì thực hiện nó.

Và một điều cuối cùng, muốn thành công, bạn phải tin tưởng tuyệt đối vào mục tiêu của chính mình.

Tin đến mức bạn dám khẳng định rằng mình sẽ thành công, sẽ là ông to, bà lớn trong tương lai.

Dù bây giờ trong tay bạn vẫn không có gì nhưng bạn vẫn phải luôn tự tin khi giao tiếp với mọi người bởi vì sâu trong nội tâm lúc nào bạn cũng nghĩ rằng mình sẽ thành công.

Có niềm tin chưa chắc bạn đã thành công nhưng không có niềm tin thì chắc chắn bạn sẽ thất bại.

Chính bạn còn không tin tưởng mình làm được thì điều đó chắc chắn sẽ không xảy ra.
DMCA.com for Blogger blogs