Chuyện chàng chém gió gặp nàng chém thơ


Chuyện chàng chém gió gặp nàng chém thơ

Anh đẹp trai tán ai cũng đổ.
Em xinh gái ai gặp cũng yêu.
Anh đại gia tiền lắm của nhiều.
Em phú nữ tiền tiêu chẳng hết.
Anh hào hoa, thông minh, hóm hỉnh.
Em xinh xắn, tinh nghịch, đáng yêu.
Anh học cao, hiểu rộng, biết nhiều.
Em gái ngoan, biết điều, sâu sắc.
Anh cao to, thân hình rắn chắc
Em duyên dáng, ăn mặc dễ thương
Anh lễ phép, trên kính dưới nhường
Em thiện lương, người người yêu mến.
Em chém gió cả năm có mệt ?
Anh nói khoác hỏi biết ngượng mồm?
Chém phải em anh cũng quỳ luôn
Xin nhận của anh đây một lạy.
Hà Nội
20/7/2013
Hadidu
Bài thơ xin lỗi cha mẹ

Con xin lỗi

Nhà mình nghèo, mẹ lo con đói khổ.
Đôi vai gầy, cha vất vả nuôi con.
Cả đời mẹ, không biết đến miếng ngon.
Điều tốt đẹp, mẹ dành cho con hết.
Cả đời cha, làm việc không biết mệt
Lưng cha còng, theo năm tháng dần qua.


Con học xa, mẹ ở nhà vất vả.
Nuôi con học, cha tất tả ngược xuôi.

Đứa con hư, đã không biết nghe lời.
Không biết nghĩ, mải chơi, không chịu học.


Giờ đi lính, con nhớ về quá khứ.
Lòng hoang mang, khi nghĩ đến tương lai.
Con nhận ra mình sai khi đã muộn.
Bài thơ buồn, con xin lỗi mẹ cha.

.
Bạch Long Vĩ
22/4/2015
Hadidu
Thơ về Tuổi 24

Tuổi 24


Hai tư tuổi vẫn nhọc lòng bố mẹ.
Vẫn loay hoay không kiếm nổi một đồng.
Vẫn mơ về những mong ước viển vông.
Nói thì hay mà làm thì chẳng được.

Rồi những lúc gian nan muốn bỏ cuộc.
Cảm thấy mình vô dụng nhất trên đời.
Nghĩ tương lai, lo lắng mãi không thôi.
Đã đôi lần, muốn buông xuôi tất cả.

Nhưng mẹ ơi, con đâu thể gục ngã.
Nhìn cha mẹ vất vả thấy đau lòng.
Dẫu gian lao con cũng phải thành công.
Con sẽ vượt mọi khó khăn, thử thách.
3 Nguyên nhân khiến bạn sợ giao tiếp và cách khắc phục
khac-phuc-noi-so-giao-tiep


1. Không dám bắt chuyện

Đa số những người giao tiếp kém Du gặp thường là những người nhút nhát, rụt rè và ví dụ điển hình nhất chính là Du.

Không phải họ không thể nói chuyện mà đơn giản vì họ nhát quá không dám bắt chuyện.

Khi gặp người lạ thì cậy miệng cũng không hé răng nửa lời, nhưng gặp người quen thì nói chuyện cứ bô bô như cái máy.

Mặc dù trong lớp có thể chém như thánh phán nhưng ra khỏi trường thậm chí chỉ cần sang lớp bên cạnh là lại im re không hé răng một câu.

Cứ gặp người lạ là Du lại bỗng nhiên cảm thấy ngại ngùng không dám bắt chuyện nên luôn luôn chỉ biết "câm nín nghe tiếng em khóc". Nhất là đứng trước mặt gái thì tay chân run lẩy bầy không bỏ chạy là còn may chứ làm gì mà dám nói chuyện.

Mỗi lần nhìn lũ bạn thân nô đùa cùng mấy bạn nữ trong lớp Du chỉ biết nhìn hâm mộ, tối về lại khóc ướt hết cả gối. Mẹ hỏi sao vậy thì bảo tại con nằm mơ thấy ma.
(Người đâu mà đáng yêu dễ sợ. Thế mà hồi đi học cũng có bạn gái chủ động nhắn tin với Du mới lạ, không biết Du nên phục mình hay phục bạn đó nữa.)

 Tuy nhiên, sau một thời gian dài bị lũ bạn xát muối vào tim, Du đã quyết tâm phải thay đổi. Du không muốn nhìn nữa, Du cũng muốn được ấy ấy.
(ấy ấy là nô đùa, nói chuyện, các bạn đừng nghĩ vớ vẩn không tốt cho não)

Sau khi đọc đủ các loại bí kíp về giao tiếp cho người rụt rè, nhút nhát như chém gió chân kinh hay nói nhiều đại pháp Du đã ngộ ra một điều là muốn giỏi thì phải tập luyện. Càng sợ thì càng phải nói, nói cho đến khi hết sợ mới thôi.

Tuy nhiên bây giờ mà bắt Du cứ gặp người lạ nào cũng bắt chuyện làm quen là điều không thể, có cho kẹo Du cũng chẳng dám. Thế là Du nghĩ ra một cách dễ dàng hơn, đăng kí một nick zalo mới và bắt đầu quét, quét mỗi ngày.

Trên Zalo gái xấu, gái xinh lẫn lộn nhưng Du chỉ gửi kết bạn với gái xấu và những người không để avatar thôi. Vì gái xinh nó ít khi đồng ý với cả gái càng xinh, Du càng run không nói được.

Thằng bạn thân có hôm nhìn thấy danh sách bạn của Du toàn mấy em cá sấu chúa nên ngạc nhiên hỏi: Dạo này chắc mày học nhiều nên mắt bị mờ, đã đi đo kính chưa.

Du hiểu ý nói muốn nói gì liền giải thích ngay: Bây giờ mấy đứa xinh toàn là ảnh mạng thôi, mấy em này xấu nhưng được cái chân thật.

Thằng bạn thân nghe xong choáng không nói được câu gì. Mãi một lúc sau nó mới lẩm bẩm trong miệng, mặc dù rất nhỏ nhưng Du vẫn nghe thấy: Thằng này không những có vấn đề về mắt mà còn có vấn đề về thần kinh nữa.

Hôm đầu Du kết bạn được 17 người lận toàn mấy em 95, 96.

Vào cái là Du chào em, chào chị rồi hỏi tên, hỏi tuổi búa xua xong hết chuyện để nói là lấy cớ off ngay. Sau đó lại quét và nói chuyện với em khác.

Du nhận ra rằng cứ 10 em thì may ra được 3 em nói nhiều còn 7 em còn lại nói ít nhắn tin toàn vâng với dạ làm Du chả biết nói gì, cứ nói được mấy câu mà không biết nói gì là lại anh có việc bận nói chuyện sau nhé. Xong là xóa bạn luôn vì lần sau không còn cớ bắt chuyện.

Và Du phát hiện ra một điều là càng những chị lớn tuổi thì lại càng dễ nói chuyện.

Sau một tuần miệt mài Du đã kết bạn được hơn chục em nói nhiều và lập tức thôi quét, vì nói chuyện với nhiều người quá toàn lẫn không nhớ được hết thông tin, cứ một lúc lại phải mở tin nhắn cũ đọc lại.

Chỉ sau một tuần nói chuyện qua Zalo mà Du thấy bản thân tiến bộ một cách đáng kể. Ban đầu chỉ dám nhắn tin thôi, em nào mà gọi điện là lấy lý do này nọ không nghe nhưng sau đó ai gọi đến là Du bắt máy tiếp chuyện hết mặc dù cũng vẫn hơi run.

Và sau một tháng, Du tự tin nói chuyện điện thoại như người nhớn với các em và quyết định nâng tầm độ khó bằng cách tập nói chuyện qua azar. (hồi đó chưa có mô-cha)

Đa số những người nhút nhát đều do tự ti về một vấn đề gì đó, với những người tự ti về hình dáng như Du (từ bé đã có tướng làm quan, bụng to) thì phải vừa nhìn mặt, vừa nói chuyện quả thực là mang tính khiêu chiến rất cao.

Lần đầu tiên sử dụng aza, Du phải lấy hết can đảm mới dám đưa tay vuốt màn hình, lúc đợi nó load có mấy giây mà Du cứ ngỡ dài như vô tận, tim đập như một cái máy. Lúc màn hình hiện lên một thằng con trai lại còn cởi trần Du xuýt tức ói máu. Thế là lại phải lấy hết can đảm vuốt lần 2.

Phải toát mồ hôi 5, 6 lần, Du mới gặp được một chị 90 ở Nam Định đang học điều dưỡng ở Hải Dương. Ban đầu cũng lo sợ, ấp úng nhưng sau một lúc nói chuyện Du cảm thấy nó rất bình thường chứ không đáng sợ như Du nghĩ.

Thế là Du sướng quá xóa luôn zalo về sau toàn lên azar nói chuyện, tán phét.

Mọi người cứ bảo là không biết bắt chuyện làm sao nhưng thực ra đó chỉ là do bạn sợ mà thôi, khi đã hết sợ thì việc bắt chuyện hết sức bình thường. Khi không biết gì về họ thì cứ xin chào rồi hỏi thăm nghề nghiệp, sở thích. Đó chính là cách bắt chuyện, nhất là nếu bạn đẹp trai thì không cần bắt chuyện cũng có gái xán vào hỏi thăm.

Đâu được 2 tháng là Du cũng xóa luôn azar vì lúc đấy cảm thấy hết sợ giao tiếp rồi, đi đường gặp mấy em gái đã có thể nói chuyện bình thường mà không tông xe vào cột điện như trước đây nữa. Tuy không được nhanh mồm như mấy bạn khác nhưng cũng đã hoàn toàn làm chủ được mình khi giao tiếp với người lạ, kể cả là với bạn gái trừ khi em đó quá xinh.

Và Du bỗng hiểu ra lý do vì sao Du có thể dễ dàng nói chuyện với mấy bạn nữ trên azar mà không quá run sợ như ban đầu Du vẫn lo nghĩ. Bởi vì khi bạn chỉ muốn nói chuyện bình thường chứ không có ý định tán tỉnh hay làm quen thì bạn chẳng có lý do gì để sợ gái cả.

Vì vậy nếu bạn không làm những việc sai trái hay có những suy nghĩ đen tối trong đầu thì đừng ngại khi định bắt chuyện với người lạ. Còn nếu bạn đọc xong bài viết này của Du mà vẫn không dám nói chuyện với con gái thì có lẽ thứ gì đó của bạn hơi đen  quá rồi đấy.

Ps. Mặc dù đã học xong 2 quyển chân kinh nhưng sau đó Du vẫn phải tiếp tục kiếp sống ôm gối khóc suốt năm lớp 12 do vẫn không dám nô đùa với mấy bạn nữ vì sợ lũ bạn trêu.
(Thật muốn đập cho lũ bạn khốn nạn đó một trận, làm Du đến tận bây giờ vẫn chưa biết cầm tay gái là cái chi chi)

noi-so-giao-tiep

2. Sợ bị người khác chê cười, phản đối

Nguyên nhân thứ 2 khiến bạn sợ giao tiếp là do nỗi sợ bị người khác chê cười, phản đối.

Hễ bạn nói gì là mọi người lại cười ầm lên khiến bạn cảm giác mình như thằng ngốc và điều tất nhiên là bạn sẽ trở lên sợ giao tiếp.

Hay khi bạn phát biểu mà mọi người đều chê ý kiến đó là ngu ngốc thì chắc chắn lần sau bạn sẽ không dám phát biểu.

Tuy nhiên những trường hợp như vậy rất hiếm xảy ra trừ khi đó là một nhóm người thiếu văn hóa đang cố ý trêu trọc bạn.

Còn đa số các bạn đều bị nỗi sợ tưởng tượng của mình làm cho sợ hãi. Bạn sợ mình sẽ nói ra những điều ngớ ngẩn và sẽ bị mọi người cười hay chê bai nhưng Du nói các bạn đừng buồn chứ các bạn toàn lo vớ lo vẩn.

Mồm mọc trên người bạn, ngoài những lúc ăn ra thì nó chỉ dùng để nói, bạn thích nói gì là quyền của bạn, ngớ ngẩn hay không không phải một người nói là được.

Mà cho dù có ngớ ngẩn thật thì cũng chẳng sao cả, lần đầu không biết nói sai, lần sau sẽ nhớ để không nói sai nữa. Giao tiếp càng nhiều, kinh nghiệm càng nhiều bạn sẽ biết được điều gì nên nói, điều gì không. Chứ cứ lo lắng thì chẳng bao giờ bạn dám nói ra.

Có hai loại người rất khó nắm bắt cơ hội. Thứ nhất là những người cầu toàn và thứ hai là những kẻ nhút nhát. Khi muốn làm một việc gì họ đều luôn phải lo lắng, nghĩ trước, nghĩ sau và đến khi cơ hội trôi qua mới ngồi than tiếc. 

Khi muốn làm việc gì bạn cũng phải quyết tâm làm trước đã, cứ làm trước rồi tính sau. Bạn mà cứ ngồi nghĩ với lo lắng thì có đến tết Công-Gô cũng chẳng dám làm (Chỉ dành cho những bạn nhút nhát, chống chỉ định cho mấy bạn hấp tấp). Mặc dù điều này không phải lúc nào cũng đúng nhưng ít ra cũng hơn sau này về già bạn phải ân hận vì trước đây không làm điều này, điều nọ.

Giao tiếp cũng vậy, ai mà chẳng có lúc nói sai, lần 1 nói sai lần 2 sửa, sửa đến khi hết nói sai thì bạn  sẽ thành công. Vì vậy điều quan trọng là bạn phải dám nói đã. Nghĩ cái gì thì nói cái đấy không hấp tấp nhưng cũng đừng chỉ ủ mưu trong đầu.

Bạn chưa chắc đã nói sai mà dù có nói sai mọi người chưa chắc cũng đã cười mà mọi người cười cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.

Nếu những câu nói của bạn khiến mọi người luôn cười nghiêng ngả thì điều đó thật ra cũng rất tốt bởi vì để chọc cười người khác không hề đơn giản.

Chỉ cần bạn tự tin, không tỏ ra bối rối vì đã nói sai mọi người sẽ nghĩ rằng bạn là một người rất có khiếu hài hước.

Chính sự  thiếu tự tin vào bản thân và mọi người rồi cư xử một cách tự ti mới khiến mọi người  nghĩ bạn là thằng ngốc chứ không phải những câu nói kia.

Vì vậy đừng ngại giao tiếp hay nói chuyện, bất cứ khi nào nói sai bạn hãy nghĩ rằng là mình đang cố chọc cười mọi người và dù đối phương không cười bạn cũng chỉ bị quê một chút vì không khiến mọi người cười mà không phải xấu hổ vì nói sai.

Tuy nhiên muốn làm được như Du nói cũng không hề đơn giản. Nhưng muốn thay đổi thì bạn phải thật quyết tâm để vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu. Chỉ cần vượt qua vài ba lần đầu tiên khó khăn nhất ,chắc chắn bạn sẽ quen dần và thành công và chỉ cần một hai lần thực hiện thành công bạn sẽ hết ngượng ngùng và tự tin hơn rất nhiều khi giao tiếp.

Sau đó bạn thậm chí sẽ thường xuyên cố tình nói sai để chọc cười mọi người nữa ấy chứ. Rất đơn giản phải không nào.

3. Không biết nói gì.

Nguyên nhân thứ 3 khiến bạn sợ giao tiếp là do bạn không biết nói gì.

Khi ra mắt mẹ chồng, bạn không biết phải nói gì nên sợ không dám đi, khi công ty tổ chức đi ăn nhậu, bạn không biết chúc rượu sếp phải nói như thế nào nên cũng thấy sợ không dám đi... Có rất nhiều trường hợp vì  không biết nói gì mà bạn sợ không dám gặp mặt người khác hay nói chuyện với họ.

Và nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc bạn không biết nói gì do sự thiếu hiểu biết về mọi người xung quanh và những việc xảy ra xung quanh bạn.

1. Thiếu hiểu biết về mọi người xung quanh.

Bạn không biết gì về họ thì bạn biết nói về vấn đề gì, thậm chí để bắt chuyện cũng là một điều khó khăn. Bởi vì hai người đã quen từ trước, bạn không thể bắt chuyện bằng cách hỏi tên tuổi hay nghề nghiệp như mấy người mới gặp lần đầu được và bạn sợ nếu nói gì đó sai thì đối phương sẽ tức giận.

Mà sự thiếu hiểu biết này là do sự thờ ơ, vô tâm của bạn với mọi người.

Càng vô tâm thì bạn lại càng giao tiếp tệ vì ai làm gì, quan tâm gì, có khó khăn gì bạn cũng không biết.

Vì vậy muốn có chuyện để nói thì bạn phải học cách quan tâm người khác, đặc biệt những người thân của bạn và hãy nhớ kỹ những điều quan trọng về họ.
Khi gặp ai bạn cũng phải tự hỏi liệu người đó đang cần gì, họ quan tâm đến vấn đề gì, họ đang vui hay đang buồn...
Chỉ sau một vài tháng, bệnh không biết nói gì sẽ được giải quyết vì bạn đã biết đối phương quan tâm đến vấn đề gì hay tình trạng gần đây của họ ra sao và bạn sẽ có cả một đống chuyện để nói.

Đó cũng là lý do vì sao bạn có thể nói rất nhiều với người quen mà không biết nói gì với người lạ, bởi vì bạn không biết gì về họ nên không có gì để nói.

2. Thiếu hiểu biết về mọi việc xung quanh

Nguyên nhân thứ hai dẫn đến việc bạn không biết nói gì là do bạn hoàn toàn không hiểu hay thậm chí chưa bao giờ nghe tới những việc mà mọi người xung quanh đang nói hay đang làm.

Nếu bạn chưa từng đi nhậu bao giờ thì chắc chắn bạn sẽ không biết cách chúc rượu người lớn như thế nào. Và tất nhiên khi mọi người rủ đi bạn sẽ sợ mà không dám đi hoặc dù có đi nhưng do không biết nói gì nên cũng không chúc rượu người khác.

Vấn đề này bạn phải đi nhiều, học nhiều thì mới biết chứ cứ ru rú ở nhà như Du thì nghe cái gì cũng thấy lạ hết và chắc chắn là không thể xen vào cuộc nói chuyện của người khác được.

Còn nếu nhóm người đó toàn nói về chuyên môn trong lĩnh vực của họ thì cách giải quyết duy nhất là bạn phải học. Khi xác định phải tiếp xúc và giao tiếp với những người như thế thì trước đó bạn hãy học một số thuật ngữ chuyên ngành của họ hay một số vấn đề nóng đang diễn ra trong ngành đó. Chỉ cần một vài câu hỏi đúng chuyên môn là bạn có thể bắt chuyện và hòa mình vào nhóm của họ, sau đó bọn họ sẽ rất vui vẻ để giải thích cặn kẽ cho bạn tất cả những điều còn lại nếu bạn muốn nghe.

DMCA.com for Blogger blogs
Rảnh rỗi cũng là một loại bệnh


1. Nguyên nhân rảnh rỗi

Rảnh rỗi là một khoảng thời gian trống mà chúng ta có thể tùy ý sử dụng cho mục đích mà mình thích. Đó là khi chúng ta không phải làm việc, không phải lo lắng, bân bịu kiếm tiền mà có thể thoải mái ngồi đọc sách báo, xem ti vi.

Theo Du có hai nguyên nhân chính khiến chúng ta rảnh rỗi.

Nguyên nhân thứ nhất  là sau khi trải qua một thời gian dài công tác cật lực chúng ta đã hoàn thành hết các công việc của mình và có thời gian rảnh rỗi.

Mãi mới bán hết được đống hàng tồn, cuối tuần phải nghỉ ngơi xả ga mới được

Lúc này rảnh rỗi chính là phần thưởng cho sự nỗ lực làm việc của chính bạn, bạn có thể yên tâm mà sử dụng nó cho đến khi phải quay lại với công việc.

Còn nguyên nhân thứ hai khiến bạn rảnh rỗi vì bạn không biết mình phải làm gì, bạn đang sở hữu một lượng thời gian khổng lồ mà không biết làm cách nào để sử dụng nó một cách có ích. Bạn đang rảnh rỗi một cách bị động.

Mỗi người đều có công việc, cuộc sống của riêng mình, dù chưa có gia đình bạn cũng phải làm việc, kiếm tiền nuôi sống chính bản thân hay chuẩn bị cho những lo lắng khác trong tương lai.

Học sinh phải đến trường, cô giáo phải dạy học, bác sĩ thì chữa bệnh mỗi người đều có công việc, chức trách của riêng mình, chúng ta sống vì chúng ta lao động, vì chúng ta làm việc, sẽ không có ai muốn rảnh rỗi bị động như vậy cả.

Rảnh rỗi bị động chỉ thường xuất hiện khi bạn đang trong giai đoạn chuyển giao công việc như  sinh viên vừa mới ra trường chưa tìm được việc làm hay công nhân nghỉ việc đang tìm công việc mới... khi các bạn chưa đình hình được công việc sắp tới của mình

Nghỉ hè 3 tháng chán quá chẳng biết làm gì.
Nộp hồ sơ mấy tuần rồi mà chưa thấy công ty nào gọi.

2. Bệnh Rảnh rỗi

Rảnh rỗi thì chẳng có gì sai, nhưng nếu rảnh rỗi tiếp diễn trong thời gian dài thì nó sẽ trở thành bệnh và trở lên vô cùng nguy hiểm.

 Bạn đang sống trong nghèo khó và bỗng gặp một vận may nào đó khiến bạn thành công.

Cuộc sống của bạn bỗng trở lên an nhàn, sung sướng và bạn sẽ rất nhanh để thích nghi với nó.

Nhưng sau một thời gian, một biến cố khác lại xảy ra khiến bạn phải quay trở lại cuộc sống khó khăn lúc trước lúc đó bạn chắc chắn sẽ không chịu nổi.

Từ nghèo khó trở lên giàu có thì vô cùng dễ thích ứng nhưng từ giàu có mà trở thành nghèo khó thì mọi người sẽ rất khó chấp nhận. Bởi vì sướng quen rồi, khổ không chịu được.

Rảnh rỗi cũng giống như vậy, ban đầu khi bạn đang ngày ngày đi làm, giờ giờ đi học bạn cảm thấy rất bình thường vì bạn vẫn luôn làm như vậy nhưng khi đã ngồi chơi thành thói quen, bạn sẽ không chấp nhận được cuộc sống như vậy nữa.

Rảnh rỗi trong thời gian dài sẽ khiến bạn trở lên " Ì " , khi tính ì càng lớn bạn sẽ không muốn làm gì cả và lúc này chúng ta sẽ gọi là bệnh rảnh rỗi.

Và thế là thay vì nỗ lực làm việc, bạn sẽ nỗ lực tìm cái gì đó giải trí để giết thời gian. Đó có thể là xem phim, nghe nhạc, chơi game... tùy theo sở thích của mỗi người.

Dần dần bạn sẽ nghiện rảnh rỗi mà không thể thoát ra, những mục tiêu cao cả, những lý tưởng tươi đẹp ban đầu sẽ dần biến mất mà thay vào đó là xem phim, nghe nhạc, lướt face. Đơn giản bởi vì bạn đã rảnh rỗi thành thói quen nên không hề có ý định hay quyết tâm muốn làm việc

Sẽ có những lúc khi ánh sáng chợt lóe lên, bạn cảm thấy những việc mình làm thật vô nghĩa và muốn thay đổi nhưng nếu bạn còn rảnh rỗi bạn sẽ chẳng thể bỏ được nó bởi vì bạn luôn nghĩ đến nó và bạn luôn có thời gian để làm nó.

Vì vậy rảnh rỗi không những là một loại bệnh mà nó còn sẽ gây nghiện.

Mà đã nói là bệnh thì chắc chắn phải có tác hại, vậy tác hại của bệnh rảnh rỗi là gì.

Mọi người vẫn thường nói "nhàn cư vi bất thiện" hay 'rảnh rỗi sinh nông nổi" để ám chỉ khi rảnh rỗi bạn rất dễ phạm sai lầm hay nguồn gốc của các vấn đề là do rảnh rỗi mà ra. Bởi vì rảnh rỗi bạn mới có thời than suy nghĩ vớ vẫn, làm những việc vớ vẩn.

Có người rảnh rỗi ngủ nướng, có người rảnh rỗi chơi game, nhưng có người rảnh rỗi ăn trộm, ăn cắp...

Khi rảnh rỗi đã thành thói quen, bạn sẽ trở nên buông thả, lười biếng không muốn động tay vào bất cứ việc gì. Thế là mọi giấc mơ, lý tưởng của bạn sẽ đều tan thành mây khói.

Hãy cẩn thận ! An nhàn sẽ khiến bạn mất đi nỗ lực, rảnh rỗi trong thời gian dài sẽ xóa nhòa mọi quyết tâm của bạn

3. Làm gì khi rảnh rỗi

Người ta thường bảo "phòng" tốt hơn "chữa", trước khi bạn nghiện rảnh rỗi thì tốt nhất đừng để cho nó xảy ra.

Trừ những lúc nghỉ ngơi thì bất cứ khi nào bạn cảm thấy mình rảnh rỗi thì hãy kiếm ngay một việc gì đó để làm đừng để lãng phí thời gian một cách vô ích.

Hãy đặt ra cho mình một mục tiêu thật cao cả và lên kế hoạch thực hiện thật chi tiết để luôn biết mình phải làm gì và luôn có việc để làm.

Mình phải làm một người viết blog nổi tiếng nhất thế giới, mỗi ngày mình phải viết 3000 chữ.

Những khi mục tiêu gặp vấn đề, bạn hoang mang không biết làm gì, hãy tạm bỏ nó qua một bên và làm những việc bạn cho rằng có ích mà không để bản thân có thời gian rảnh rỗi bởi rãnh rỗi sẽ ăn mòn quyết tâm và động lực của bạn.

Đơn giản nhất, bạn hãy học thêm một ngoại ngữ mới hoặc làm một việc gì đó mới lạ mà trước đây bạn chưa từng làm. Những điều mới mẻ sẽ khiến bạn luôn cảm thấy có sức sống và động lực để bước tiếp.

Nghĩ mãi mà không biết nên viết về cái gì, nản quá. Thôi đi bán xổ số kiếm tí tiền tiêu tết

Sau một thời gian khi quay lại với công việc, bạn sẽ thấy có những ý tưởng hay ho mà trước đây bạn chưa hề nghĩ tới.

Đúng rồi mình sẽ viết bài hướng dẫn cách mua sổ xố để trở thành tỉ phủ, 365 bí kíp 3 càng đại pháp, đánh đề chân kinh...

Sinh viên vừa ra trường chưa tìm được việc làm có thể làm thêm ở một công ty nhỏ tích lũy kinh nghiệm hay lên mạng học thêm tiếng anh, kĩ năng sống,... có thể chưa có ích ngay nhưng miễn bạn cho rằng nó tốt là được

Nếu bạn để rảnh rỗi thành thói quen và "nghiện" cảm giác rảnh rỗi thì muốn thay đổi sẽ vô cùng khó.

Cai nghiện luôn luôn là một công việc khó khăn cho dù bạn nghiện bất cứ cái gì.

Bởi vì khi đó tính ì của bạn rất lớn và chẳng muốn làm điều gì, thậm chí khi đã ngồi ở nhà quen bạn còn ngại chẳng muốn vác đơn đi nộp hồ sơ xin việc nữa.

Giống như khi đã thói quen với nửa buổi học, nửa buổi ở nhà chơi bạn sẽ chẳng thể chấp nhận việc cô giáo bắt đi học cả ngày.

Hay khi đã quen với việc trốn tiết ngồi net bạn sẽ chẳng thể ngồi yên được khi phải ngồi nghe giảng cả buổi.
.
Mặc dù lúc này bạn muốn thay đổi, làm những việc có ích nhưng bạn vẫn luôn bị hấp dẫn bởi cảm giác thoải mái nghỉ ngơi khi rảnh rỗi, khi việc bạn đang làm gặp khó khăn bạn sẽ ngay lập tức nghĩ đến bỏ cuộc.

Trời mưa thế này đi học ngại quá

Bây giờ mà được ở nhà chơi game thì tuyệt phải biết

Dù đã rất quyết tâm phải làm việc bạn cho là rất có ích đó thì thỉnh thoảng khi bản năng chiến thắng lí trí, bạn sẽ lại lao đầu vào những thú vui hấp dẫn mà quên mất những mục tiêu cao cả mình đang hướng tới.

Ừ, hay mình nghỉ một buổi, dù sao bài hôm nay cũng không quan trọng

Bạn sẽ lại nghiện cảm giác thoải mái khi rảnh rỗi và phải bắt đầu lại từ đầu.

Hôm nay mình đau đầu quá chắc phải nghỉ học thôi, cuối mùa rồi phải cố cày lên rank vàng để nhận quà mới được

Tuy nhiên "nghiện"  không có nghĩa là vô phương cứu chữa

Nghiện ma túy mình còn cai phát một, nghiện rảnh rồi làm gì có tuổi gì

Nếu bạn có một ý chí cao tuyệt hoặc một sự kiên định tuyệt đối bạn hoàn toàn có thể thoát khỏi nó một cách nhẹ nhàng mặc dù những người như thế thì chẳng bao giờ nghiện.

Còn nếu không thì tốt nhất ban đầu bạn nên tìm một việc mà mình thích, đam mê để quên đi sự hấp dẫn của việc rảnh rỗi và tất nhiên nó phải có ích dù chỉ chút ít chứ không phải vô bổ như chơi game hay đọc truyện.

Giống như Du đọc truyện để quên chơi game rồi lại phải chơi game để cai nghiện truyện thì mãi cũng không thoát ra được.

Oa, mình viết blog hay quá, quả này thì khối thằng phải ngước mắt nhìn, viết tiếp 3000 chữ cho chúng nó sợ

Bạn có đam mê thì bạn mới có thể kiên trì đến cùng, và kiên trì sẽ đưa bạn đến thành công.

Nếu bạn đang rảnh rỗi quá  và không chắc mình có thể tự chủ được bản thân giống như Du thì hãy nhờ người khác giúp đỡ bằng cách đặt ra mục tiêu và nhờ bạn bè, người thân giám sát.

-Ê bọn chó, tao sẽ trở thành blogger nổi tiếng nhất thế giới.

-Ôi chết cười tao mất, thằng Du nó đòi thành blogger chúng mày ạ

-Chúng mày cứ chờ đó rồi xem, sau này đừng có mà xúm vào xin chữ kí

Hoặc nếu bạn muốn triệt để hơn có thể suy nghĩ nhập ngũ mặc dù không phải ai vào bộ đội cũng tốt ra, tuy nhiên nếu bạn muốn, tác phong quân đội sẽ giúp bạn lấy lại duệ khí như lúc ban đầu.

5 Nguyên tắc giao tiếp cơ bản

5-nguyen-tac-gia-tiep-co-ban


1. Lịch Sự

Khi giao tiếp với bất cứ ai, dù người lạ hay người quen thì nguyên tắc đầu tiên luôn là lịch sự. Bởi vì không ai muốn gặp mặt hay nói chuyện với một người thô lỗ cả. Lịch sự chính là cách tốt nhất để bắt đầu một cuộc nói chuyện.

Ấn tượng ban đầu về một người là rất quan trọng và khó thay đổi vì vậy chỉ cần một hành động sai lầm cũng có thể phá vỡ mọi nỗ lực của bạn trong buổi nói chuyện.

Ngoài các phép lịch sự thông thường như chào hỏi, ăn uống thì điều quan trọng nhất mà bạn cần ghi nhớ trong giao tiếp đó là tôn trọng mọi người và cái tôi của họ.

  • Là một người lịch sự, bạn luôn phải biết cách kiềm chế cảm xúc của mình, không to tiếng hay nổi nóng với bất cứ ai kể cả khi có tranh luận xảy ra. Ở mọi trường hợp bạn luôn phải nói chuyện một cách nhẹ nhàng và cư xử thật đúng mực.
  • Khi nói chuyện bạn phải luôn dành cho người khác những khoảng không nhất định, không hỏi những câu hỏi mang tính riêng tư, tế nhị và không được trêu đùa bất kì ai đó một cách thái quá dù đó là người vô cùng thân thiết đối với bạn.
  • Không chê bai, chỉ trích, đánh giá hay phán xét người khác, nhất là ở nơi đông người
  • Và một điều cũng quan trọng không kém đó là luôn chăm chú lắng nghe và không ngắt lời người khác khi họ đang nói chuyện.

Còn rất nhiều điều bạn phải thực hiện mà Du không thể kể hết ra nhưng theo Du đây là những điều quan trọng nhất. Khi đã đáp ứng được tất cả các điều đó, bạn sẽ là một người lịch sự trong mắt mọi người và tất nhiên bạn sẽ nhận được sự kính trọng từ phía mọi người xung quanh.

Đó chính là khởi đầu tốt đẹp cho mọi cuộc nói chuyện.

Khi một người có ấn tượng tốt về bạn, họ sẽ thường thiên vị, dễ dàng hơn với những sai lầm về bạn.
Dù bạn có mắc phải một vài lỗi nhỏ nhưng nếu có ấn tượng tốt, họ sẽ luôn dễ dàng bỏ qua.


Nguyên tắc 1: Luôn tôn trọng người khác và cái tôi của họ.

2. Bao Dung

Để cuộc nói chuyện sẽ được diễn ra trong vui vẻ thì nguyên tắc thứ 2 chính là bao dung. Bạn phải học cách đứng ở vị trí đối phương để xem xét vấn đề và học cách lắng nghe quan điểm của người khác.

Mỗi sự việc đều có nhiều mặt và khi nhìn ở những góc độ khác nhau bạn sẽ thấy những kết quả khác nhau. Vì vậy ở góc nhìn của bạn, bạn thấy bạn đúng nhưng ở góc nhìn của đối phương thì họ lại thấy rằng họ đúng.

Buồn cười là chúng ta lại thường luôn coi mình là trung tâm và có xu hướng phủ nhận tất cả các ý kiến khác với bản thân, thằng nào khác với tao là sai hết.

Đáng buồn hơn là bạn lại thường không nhận ra điều đó mà lại trách tại sao mọi người không chịu hiểu mình. Bạn luôn nghĩ là bạn đúng, có sai cũng là người khác sai. Bạn có hiểu họ đâu mà bắt người khác phải hiểu họ.

Khi hai đối tác lúc nào cũng nhất trí với nhau, thì chỉ cần ý của một bên là đủ. Chính sự khác biệt mới đem lại tiến bộ.

Đằng này ai làm khác tao là sai hết. Nhất là mấy bác lãnh đạo, ai làm khác tao là tao đuổi hết.

Nhìn thấy người ta mặc cái áo thì xúm vào chê ỷ chê ôi, nhưng trong mắt họ bạn trông chẳng khác gì con điên xổng chuồng.

Nếu bạn luôn chuyên quyền, độc đoán làm theo ý mình thì sẽ chẳng có ai muốn giao tiếp với bạn.

 Để giao tiếp tốt hơn, bạn phải học cách tôn trọng suy nghĩ, cách nhìn của người khác và biết cách tiếp thu ý kiến của mọi người.

Nhu cầu thứ 3 của một người khi giao tiếp là nhu cầu được tôn trọng, công nhận. Chỉ cần bạn hiểu họ, tôn trọng và công nhận tài năng của họ thì họ có thể sẵn sàng chết vì bạn.

Đằng này bạn lại luôn lấy cái nhìn chủ quan của mình để áp đặt cho người khác thì điều duy nhất họ muốn làm là chém bạn.

Trong khi đó nếu bạn bao dung hơn, sẵn sàng chấp nhận mình sai thì mọi người sẽ cảm thấy vô cùng thỏa mái, dễ chịu khi nói chuyện  với bạn và cho rằng bạn là một người rất biết điều. Ai lại không thích nói chuyện với một người bao dung, biết lắng nghe người khác.


Nguyên tắc 2: Luôn khách quan xem xét mọi vấn đề và lắng nghe ý kiến người khác.

3. Đáng tin

Nguyên tắc thứ 3 trong giao tiếp mà Du muốn nói ở đây là sự đáng tin trong giao tiếp.

Để hai người có thể thỏa mái tâm sự, chia sẻ với nhau thì cần có một sự đáng tin nhất định giữa hai người. Không ai muốn nói chuyện với một người luôn nói dối hay luôn hứa mà không chịu thực hiện cả. Bởi vì họ làm chúng ta mất niềm tin và cảm thấy không an toàn khi nói chuyện.

Có những việc bạn không muốn nói với người này nhưng lại có thể sẵn sàng nói với người khác, đơn giản chỉ bởi vì bạn cảm thấy họ đáng tin. Chỉ khi mọi người cảm thấy bạn là người đáng tin, họ mới dám tâm sự, nói chuyện với bạn một cách thỏa mái mà không cần e ngại hay giấu diếm.

Vậy phải làm gì để trở nên đáng tin nhất là với người mới gặp lần đầu.

Niềm tin là một thứ cần có thời gian dài để bồi dưỡng vì vậy muốn chiếm được niềm tin của một người là rất khó.  Nhưng nếu chỉ để tạo ấn tượng là một người đáng tin với người mới gặp thì dễ hơn nhiều.

  • Đầu tiên khi nói chuyện bạn phải to rõ, mạch lạc và thể hiện sự hiểu biết về những điều mình đang nói.
  • Thái độ phải tự tin, không được bồn chồn, lo lắng hay làm những hành động kì lạ khi nói chuyện. Dù ngứa cũng không được gãi bởi vì đó là biểu hiện của sự không đáng tin.
  • Không ba hoa, lẻo mép, khoác lác hay chém gió và luôn thành thật với những câu trả lời của bản thân, khi không muốn nói thì hãy im lặng
  • Khi đã đáp ứng một chuyện bất kì thì bạn nhất định phải hoàn thành nó vì vậy đừng tùy tiện thề hay hứa điều gì mà mình khôn thể làm được.

Nguyên tắc 3: Luôn tỏ ra đáng tin.

4. Quan Tâm

Quan tâm là nhu cầu xếp thứ 4 trong 5 nhu cầu  cơ bản và quan trọng nhất khi giao tiếp của một người chỉ sau nhu cầu được mở lòng, chia sẻ bí mật. Mọi người luôn mong muốn được người bên cạnh quan tâm và sẽ vô cùng hạnh phúc vì điều đó.

Vì vậy muốn chiếm được sự yêu mến của người khác thì bạn phải thực hiện nguyên tắc thứ 4 là nói về những điều người khác quan tâm
"Muốn có tài ăn nói thì phải biết chăm chú lắng nghe. 
Muốn được người khác quan tâm, bạn nên quan tâm đến người khác: hỏi những câu mà họ thích trả lời, khuyến khích họ nói về chính họ và thành tích của họ. 
Bởi vì sự cảm thông chia sẻ mạnh hơn lời nói, và niềm vui cùng với sự chân thành sẽ thật sự bền vững khi bạn biết quan tâm đến người khác như đã từng quan tâm đến bản thân mình.
 Xin hãy nhớ rằng, những người bạn đang trò chuyện đều quan tâm đến chính họ, ước muốn của họ, những vấn đề của họ gấp trăm lần việc quan tâm đến bạn và những vấn đề của bạn. Hãy nhớ điều đó mỗi khi bắt đầu một cuộc trò chuyện."  {Đắc Nhân Tâm - Dale Carnegie}
Khi bạn nói về những vấn đề họ quan tâm cũng đồng nghĩa với việc bạn thể hiện rằng mình đang quan tâm đến họ. Và khi được quan tâm thì tất nhiên tâm trạng của đối phương sẽ rất tốt bởi vì ai cũng mong có người quan tâm mình.

Vì vậy trước khi định nói chuyện hay đàm phán với một người lạ, bạn nên tìm hiểu trước một số thông tin về họ để biết được công việc, sở thích hay tình trạng gia đình của họ. Hay học một chút thuật ngữ chuyên ngành và một số vấn đề nóng trong ngành nghề của họ .

Đó sẽ là những tư liệu quý giá để bạn bắt chuyện với đối phương hay hâm nóng buổi nói chuyện khi đối phương đã mất đi sự hứng thú. Bởi vì khi bạn nói về những điều họ quan tâm thì đương nhiên họ sẽ vô cùng thích thú để tiếp tục câu chuyện với bạn. Và tất nhiên khi càng nói nhiều họ sẽ càng yêu quý bạn bởi vì bạn đang làm cho họ thỏa mái.

Còn ngược lại khi bạn nói về những điều họ không quan tâm thì họ sẽ chẳng muốn nghe.

Khi bạn kể về thành tích một cuộc thi chạy của mình với một người khuyết tật thì dù bạn có kể hay đến mấy, đối phương cũng không quan tâm thậm chí chán ghét bạn.

Chỉ có những vấn đề họ quan tâm thì họ mới cảm thấy thú vị.


Nguyên tắc 4: Luôn nói về vấn đề người khác quan tâm.
Khi bạn đáp ứng được 4 nguyên tắc trên thì trình độ giao tiếp của bạn đã đạt mức khá nhưng muốn đạt mức giỏi hay xuất sắc thì vẫn chưa thể. Muốn đạt được điều đó thì bạn phải đáp ứng được nguyên tắc cuối sau đây.

5. Tinh tế 

Điều cuối cùng trong 5 nguyên tắc giao tiếp đó chính là sự tinh tế.
Khi đáp ứng được nguyên tắc này thì bạn sẽ là một người giao tiếp vô cùng xuất sắc.

Khi đang nói chuyện mà thấyđối phương ậm ừ, nhăn mặt hay lơ đãng thì có nghĩa là họ không thích câu chuyện của bạn và bạn phải lập tức nói sang vấn đề khác.

Hay khi đối phương vừa đưa ra một ý tưởng mới và đúng đắn, bạn sẽ khiến họ vô cùng hạnh phúc nếu lập tức khen ngợi đó thật là một ý tưởng tuyệt vời.

Đó chính là sự tinh tế. Tinh tế thì rất khó nhưng không phải là không thể học được.

Một người tinh tế là một người giỏi nắm bắt cảm xúc của người khác và Tinh tế trong giao tiếp có nghĩa là bạn phải thỏa mãn được cảm xúc của người đối diện.

Có những lúc đúng, sai không quan trọng, yêu với ghét mới quan trọng và bạn phải nhận ra được điều đó.

Bạn không cần là một người kể chuyện giỏi với những câu chuyện thú vị và hài hước.

Chỉ cần bạn khiến đối phương vui sướng, thỏa mãn thì họ sẽ muốn nghe bạn nói hay nói chuyện với bạn.

Dĩ nhiên kể chuyện giỏi là cách giúp bạn tăng thêm sự hấp dẫn cho câu chuyện nhưng điều quan trọng nhất để trở thành một người xuất sắc trong giao tiếp đó là câu chuyện của bạn phải thỏa mãn được cảm xúc của đối phương.

Khi cảm xúc được thỏa mãn họ sẽ trở lên dễ dàng hơn với với những yêu cầu về bạn và cả chính mình.

Vì vậy khi cần đàm phán hay có việc cần giúp đỡ thì điều bạn cần làm là cố gắng thỏa mãn cảm xúc đối phương.


Nguyên tắc 5: Luôn luôn quan sát và tìm cách thỏa mãn cảm xúc đối phương.

Chúng ta hãy cùng tổng kết lại 5 nguyên tắc một lần nữa
  • Để tạo ấn tượng tốt ngay lúc bắt đầu nói chuyện thì bạn cần lịch sự.
  • Để cuộc trò chuyện trở sẽ luôn vui vẻ thì bạn cần bao dung.
  • Để cả hai có thể mở lòng, tâm sự với nhau thì bạn cần đáng tin.
  • Để được đối phương yêu mến thì bạn cần quan tâm
  • Và cuối cùng để mọi cuộc giao tiếp đều diễn ra tốt đẹp thì bạn cần tinh tế.
Quan điểm về người giàu


Các bạn có ai đã từng tự hỏi Người giàu tại sao lại giàu chưa? (đương nhiên là không tính mấy bạn con ông cháu cha nhé).
Phải chăng do họ làm ra nhiều hàng hóa hơn người nghèo?
Du nghĩ Điều đó không hoàn toàn đúng.
Theo lý giải của Du thì những người giàu, họ giàu bởi vì trong quá trình làm giàu họ đã "bóc lột" thành quả lao động của rất nhiều người nghèo. Họ không trực tiếp tham gia sản xuất nhưng họ lại kiếm được rất nhiều tiền trong quá trình sản xuất ấy.
(Cái này là Mác nói nè, còn các bạn không biết Các-Mác là ai thì Du cũng chịu)

Tất nhiên nói là  bóc lột không có nghĩa là họ lấy không của chúng ta một thứ gì đó, bởi vì đó là thành quả cho việc họ dùng trí tuệ của mình để đem lại việc làm cho chúng ta.
Mong mỏi của đa số sinh viên ngày nay là ra trường có đủ năng lực để người giàu bóc lột
Một số bạn chắc sẽ thắc mắc tại sao sinh viên ra trường lại muốn bị bóc lột.
Điều này thật ra rất đơn giản.
Bởi vì người giàu là những người có kiến thức và hiểu biết hơn người nghèo, họ biết nắm bắt và tạo ra các cơ hội, các ý tưởng kinh doanh mới và quan trọng là họ dám khởi nghiệp, dám đối mặt thất bại.
Trong khi người nghèo do thiếu thông tin, kiến thức, các mối quan hệ sẽ bỏ lỡ các cơ hội hoặc đơn giản là họ không đủ can đảm để đối mặt với rủi ro, thất bại nên chấp nhận làm công cho người giàu bóc lột.

Giống như việc xuất khẩu nông nghiệp ra nước ngoài, cùng một kí thanh long nhưng nông dân chỉ bán được 5 nghìn một cân, thương lái bán 15 nghìn trong khi doanh nghiệp xuất khẩu giá 150 nghìn một cân.

Chênh lệch về kiến thức dẫn đến sự chênh lệch về giá mặc dù cùng một sản phẩm.

Lúc này bạn muốn làm nông dân tự mình làm chủ hay làm công nhân cho doanh nghiệp xuất khẩu kia để họ bóc lột.

Nguyên tắc bóc lột của người giàu là khi bóc lột họ phải mang lại giá trị lớn hơn so với người nghèo tự sản xuất. Có như vậy sản xuất mới có thể bền vững, không xảy ra chuyện công nhân đình công hay nghỉ việc.

Trước kia khi công nghiệp chưa phát triển, việc làm rất khan hiếm nên dù bị bóc lột vô cùng thậm tệ nhưng những người công nhân vẫn cắn răng chấp nhận làm việc cho những nhà tư bản mặc cho họ bóc lột. Bởi vì họ không có tư liệu sản xuất, không thể tự mình sản xuất, tạo ra hàng hóa để nuôi sống bản thân và gia đình.

Nhưng ngày nay khi số nhà tư bản ngày càng nhiều, những người công nhân có thêm nhiều lựa chọn hơn, những nhà tư bản bóc lột, chiếm lấy giá trị thặng dư quá nhiều sẽ không có công nhân làm việc và khi không có ai để bóc lột thì họ sẽ không thể sống được.

Chính vì vậy họ phải điều chỉnh lại cán cân lợi ích về phía công nhân, họ chia cho công nhân nhiều lợi ích hơn và làm cho những người nghèo dù bị bóc lột vẫn phải cảm ơn họ bởi vì họ cung cấp việc làm, cuộc sống ổn định cho người nghèo.

Những người càng giỏi thì họ sẽ đãi ngộ càng cao và dùng mọi cách có thể để có thể giữ chân, đảm bảo những công nhân đó sẽ không tự mình đứng ra sản xuất cạnh tranh với chính họ. 
Điều này giúp những người nghèo có trình độ sẽ không phải phân vân tiếp tục chịu bóc lột hay bỏ việc tự mình khởi nghiệp.

Các bạn có thể thấy những người giàu rất thành công trong việc này là ông chủ các doanh nghiệp, công ty nước ngoài tại Việt Nam, họ bóc lột tinh vi đến mức chúng ta dù bị bóc lột nhưng vẫn cám ơn họ và mong ước được bóc lột.

Những doanh nghiệp nước ngoài sau khi vào việt Nam thì thu mua nguyên liệu của người Việt, thuê công nhân người Việt để sản xuất, rồi bán chính sản phẩm đó cho người Việt.

Số tiền lãi bán sản phẩm đó họ sẽ trích một phần để trả công cho người Việt, phần lớn còn lại sẽ để mở rộng sản xuất hoặc chuyển về nước.

Họ kiếm tiền từ chúng ta nhưng chúng ta vẫn phải cảm ơn họ vì nhờ có họ mà chúng ta 
mới có việc làm, cơ hội bị bóc lột.

Hơn nữa so với các nhà tư bản trong nước thì họ bóc lột vẫn còn nhân từ hơn rất nhiều.
Nếu không có họ thì nguyên liệu vẫn chỉ là nguyên liệu và sẽ có rất nhiều người sẽ bị thất nghiệp, đó là lí do khiến chúng ta biết mà vẫn vui vẻ để họ bóc lột.

Các bạn hay nghe tin tức nếu để ý sẽ thấy các nước giàu thường viện trợ ODA không hoàn lại cho các nước nghèo.

Các bạn có bao giờ hỏi tại sao họ lại tốt bụng như vậy không?

Thật ra họ không hề tốt như bạn tưởng tượng đâu, so với số tiền viện trợ ít ỏi thì các doanh nghiệp của họ đã kiếm được rất nhiều tiền từ nước nghèo và số tiền đó còn nhiều hơn nữa trong tương lai.
Nếu kinh tế nước nghèo sụp đổ thì họ sẽ mất đi một mỏ vàng lớn, đó là điều họ không hề mong muốn. Điều họ muốn là khiến kinh tế nước nghèo phải phụ thuộc, chịu sự điều khiển họ, những nước giàu.
( Đó cũng là lý do những nước lớn thường khuyến khích, cho chúng ta vay tiền với lãi xuất thấp, thậm chí không lãi để làm cầu đường, bệnh viện...)
Muốn bóc lột lâu dài thì nền kinh tế nước nghèo phải luôn ổn định cũng như nhiệm vụ của người giàu là phải tạo việc làm, thu nhập ổn định cho người nghèo để người nghèo luôn an phận và có tiền cho người giàu bóc lột.

Nếu người nghèo không có tiền thì chắc chắn người giàu cũng không sống khá giả được vì họ mất đi thị trường tiêu thụ sản phẩm.
Đối với các nhà tư bản thì người nghèo chính là một nguồn tài sản quý giá của xã hội. Những người sẵn sàng bị bóc lột để có một công việc ổn định nuôi sống bản thân và gia đình.
Các nhà đầu tư nước ngoài nhìn ra điều đó nên rất coi trọng việc đầu tư Việt Nam cụ thể: Việt Nam xếp ở vị trí thứ 6 trong 141 nền kinh tế được khảo sát về triển vọng thu hút đầu tư nước ngoài, sau Trung Quốc (52%), Ấn Độ (41%), Mỹ (36%), Nga (22%) và Brazil (12%).  
Theo Báo cáo Đầu tư thế giới (WIR) 2007 do Diễn đàn Liên Hợp Quốc về thương mại và phát triển (UNCTAD) công bố.

Một mặt những người giàu bóc lột thành quả lao động của người nghèo nhưng mặt khác chính họ là người tạo ra công ăn, việc làm cho người nghèo.

Không có người nghèo thì sẽ không có người giàu còn không có người giàu thì người nghèo sẽ không có công việc, không thể nuôi sống bản thân và gia đình.

Người giàu và người nghèo có mối quan hệ chặt chẽ với nhau. Quan trọng bạn muốn làm người giàu hay người nghèo, ông chủ hay công nhân.

Nếu làm công nhân bạn phải chấp nhận bị bóc lột sức lao động còn nếu muốn làm ông chủ thì bạn phải đối mặt với rủi ro, nguy cơ phá sản.
Không có lựa chọn nào là hoàn mĩ cả..
5 Nhu cầu cơ bản và quan trọng nhất trong giao tiếp
thoa-man-5-nhu-cau-giao-tiep




1. Nhu cầu được lắng nghe, rãi bày tâm sự.

 Nhu cầu đầu tiên của mỗi người khi giao tiếp là nhu cầu được lắng nghe, rãi bày tâm sự hay nói đơn giản hơn là nhu cầu được nói và có người nghe mình nói. 

Các thầy cô giáo vẫn thường xuyên dạy chúng ta rằng kẻ nói phải có người nghe. Bạn hãy tưởng tượng khi bạn đang nói chuyện mà cứ có kẻ nhảy ra chặn họng thì bạn sẽ cảm thấy như thế nào.

Vì vậy để giao tiếp tốt hơn thì việc đầu tiên bạn cần làm là học cách thỏa mãn nhu cầu được nói và được lắng nghe của đối phương.

Hãy bắt đầu bằng những câu hỏi kiểu: "bạn vừa mới đi du lịch về à?" hay "trận bóng hôm nay hay thật!"  để gợi chuyện cho họ nói và bắt đầu tập trung lắng nghe đối phương. 


Ở đây, điều quan trọng nhất khi lắng nghe người khác là đừng bao giờ ngắt lời một người khi họ đang nói chuyện, đặc biệt là khi đối phương đang hưng phấn hay câu chuyện của họ đang đến khúc cao trào.


Lúc này họ giống như những chiếc diều đang bay lên cao, nếu bạn cắt dây diều, họ sẽ mất đi thăng bằng, chao đảo và rơi xuống đất.

Không có gì tồi tệ hơn việc kéo tụt cảm xúc của một người khi họ đang hưng phấn. Và đương nhiên bạn có thể sẽ phải trả giá đắt vì hành động của mình.



 Điều bạn cần làm là học cách lắng nghe, lắng nghe một cách chăm chú. Luôn nhìn vào mắt họ và thỉnh thoảng phát ra những âm thanh "ừ", "à" hay "đúng vậy" cần thiết để thể hiện rằng bạn rất đồng tình với họ.


 Nhưng khi đối phương đột nhiên đưa ra một ý tưởng mới hay câu chuyện họ kể đột nhiên chuyển hướng khác thì đừng ừ  à nữa mà hãy nói "Tôi hiểu ý cậu là gì?" hay "Đó là một ý kiến thật tuyệt". Điều đó sẽ gây ấn tượng mạnh với đối phương và khuyến khích họ tiếp tục bày tỏ suy nghĩ của mình.



     Những khi bạn không hiểu hay cảm thấy đối phương đang dần mất sự nhiệt huyết trong câu chuyện, bạn có thể nhắc lại những từ, câu cuối trong câu nói của họ để nhấn mạnh bạn đang thực sự quan tâm đến câu chuyện của họ và họ sẽ hưng phấn kể chi tiết về những gì họ vừa nhắc tới.
    Tôi vừa đi du lịch ở Paris - Paris ư? Tôi được thưởng tết 3 triệu! - 3 triệu?
    Và hãy nhớ phải tỏ ra ngạc nhiên hay hứng thú mỗi khi nhắc lại như vậy.


    Cũng không quá khó phải không các bạn, nhưng sự thật là để làm được như Du nói cũng chẳng hề đơn giản một chút nào. Bởi có những người nói chuyện rất nhàm chán, chán đến mức khiến bạn chẳng muốn nghe bởi vì họ nói chuyện rất vô duyên. 
    Còn thể  loại khác cũng đáng sợ không kém đó là vô lý, đã ngang còn thích nói nhiều. Những điều họ nói luôn khiêu khích khả năng logic của chúng ta và phải khó khăn lắm bạn mới không phản bác lại họ vì vậy việc lắng nghe ở đây gần như không thể.
    Nhưng có khó chúng ta mới phải tập, phải rèn luyện. Nếu ai cũng làm được thì Du biết viết cái gì.
    Làm một người thực sự biết lắng nghe cũng thật đau khổ. Chỉ có nghe mà khó có thể nói. { Dưa Hấu } 

    2. Nhu cầu được thấu hiểu, đồng cảm.

    Khi bạn đáp ứng được nhu cầu thứ nhất là cho họ nói và lắng nghe họ thì tất nhiên là họ sẽ nhân dịp đó để trải lòng với bạn. Đâu phải lúc nào cũng có một người thân thiện, biết lắng nghe như bạn ngồi nghe họ nói hơn nữa còn là miễn phí lúc này không nói thì còn đợi lúc nào.

    Lúc này họ sẽ rất dễ dàng để tâm sự, chia sẻ với bạn những câu chuyện, kỉ niệm mà lẽ ra chỉ dành riêng cho người thân, bạn bè của họ và việc bạn phải làm là lắng nghe, thấu hiểu và đồng cảm với những sự việc họ đã trải qua.

    Lắng nghe là điều tất nhiên rồi, muốn tạo ấn tượng tốt với ai thì bạn phải biết khuyến khích họ nói và lắng nghe câu chuyện của họ. Nhưng đây chỉ là dừng ở mức xã giao nếu bạn muốn quan hệ hai người trở lên tốt hơn nữa thì bạn phải tiếp tục nâng tầm yêu cầu của mình lên. Lắng nghe thôi chưa đủ bạn còn phải thấu hiểu và đồng cảm với họ.

    Khi họ kể về một kỉ niệm buồn tất nhiên là muốn được bạn an ủi và việc bạn cần làm là tỏ ra đồng tình với cảnh ngộ của họ và an ủi để họ vượt qua nỗi buồn đó.

    Tuy nhiên bởi vì lúc này hai người vẫn chưa thân thiết lắm lên việc bạn nhiệt tình an ủi họ rất dễ khiến họ nghi ngờ và đề phòng vì vậy giai đoạn này tốt nhất chúng ta sẽ chỉ chia sẻ những kỉ niệm vui thôi còn kỉ niệm buồn hãy để phần sau.

    Vậy làm sao để chia sẻ niềm vui cùng họ.


    Đầu tiên hãy lắng nghe từng lời của người nói chuyện để tìm ra những đầu mối dẫn đến chủ đề yêu thích của họ.

    Mỗi người thường có một chủ đề yêu thích khác nhau và họ sẽ thường nhắc đến nó một cách vô thức và bạn phải tìm ra nó.

    Hôm nay trời đẹp quá rất tuyệt cho việc đi bơi hay bộ phim này xem chán chết biết thế tao ở nhà chơi game còn hơn.

    Rất dễ để nhận ra sở thích của hai người trong hai câu nói trên phải không nào, hãy kiên nhẫn và bạn tìm thấy. Mọi người sẽ không vô duyên vô cớ nhắc đến một vấn đề, hãy đọc thật kĩ ẩn ý trong lời nói của họ.

      Sau khi đã biết được chủ đề yêu thích của họ hãy dùng những câu hỏi cố gắng dẫn dắt họ nói nhiều hơn về chủ đề mà họ yêu thích, những kỷ niệm khiến họ vui vẻ, tất nhiên bạn cũng cần tỏ ra hứng thú với chủ để đó.

      Ồ tôi cũng rất thích bơi lội, không biết gần đây có bể bơi nào tốt không nhỉ hay.

      Và khi bạn đã dẫn họ vào chủ đề mà họ say mê thì một điều tất yếu là họ sẽ nói nhiều hơn, nói một cách liên tục mà chính họ không hề nhận ra. 


      Khi họ tâm sự, chia sẻ càng nhiều có nghĩa là hai người đang trở lên thân thiết hơn. Thay vì tôi và bạn, hãy dùng chúng ta để xích gần hơn quan hệ hai người và lúc này hãy cố gắng để tạo sự đồng điệu giữa hai người.
      Hãy lắng nghe cách lựa chọn danh từ, động từ, giới từ, tính từ rất riêng của đối tượng giao tiếp ‒ và lặp lại những từ đó. Khi họ nghe những từ họ vẫn thường dùng từ chính bạn thì có lẽ một mối liên hệ vô hình đã được tạo ra giữa bạn và họ. Nó làm họ cảm thấy bạn và họ có chung chân giá trị, chung thái độ, sở thích và những trải nghiệm trong cuộc sống.{ Nghệ thuật giao tiếp để thành công-Leil Lowndes }

      Hãy học cách dùng từ của đối phương và thường xuyên sử dụng những từ ngữ quen thuộc trong thế giới của họ mà không phải thế giới của bạn.

      Nếu là một người đầu bếp, bạn hãy miêu tả mọi thứ bằng hình dạng các loại bánh hay mùi vị của chúng.

      Nếu là một người họa sĩ, bạn hãy nói thật nhiều đến màu sắc, chất liệu của các đồ vật.

      Thế là một cách vô thức, bạn trở lên thật thân thiết và thú vị trong mắt họ. Đối phương sẽ phải thốt lên rằng tại sao lại có người nói chuyện hợp gu với mình đến vậy.

      3. Nhu cầu được tôn trọng, công nhận

      Sau khi lắng nghe và đồng cảm thì nhu cầu thứ 3 mà Du muốn nói tới ở đây là nhu cầu được tôn trọng, công nhân.

      Ai cũng có cái tôi, cũng muốn chứng minh khả năng của mình để được người khác tôn trọng và công nhận.

      “Động cơ thúc đẩy sâu sắc nhất trong bản chất con người là sự khao khát được thể hiện mình" 
      {John Dewey}

      Chỉ cần có một người hiểu bạn, công nhận và tôn trọng tài năng của bạn thì bạn sẽ coi họ như tri kỉ và sẵn sàng làm mọi việc vì họ kể cả cái chết.

      Vì vậy mới có các câu chuyện kẻ sĩ có thể vì tri kỉ mà chết, hay các danh tướng thời xưa đều vì ơn tri ngộ mà sẵn sàng làm việc, bán mạng cho chủ.


      Bạn có thể thấy được nhu cầu được tôn trọng, công nhận của một người mạnh mẽ đến nhường nào.


      Nhưng tại sao Du chỉ xếp nó thứ 3 trong khi nó quan trọng như vây. Thật ra đó là vì đây là nhu cầu cuối trong 3 nhu cầu giao tiếp với người lạ.

      Còn 2 nhu cầu sau chỉ áp dụng đối với những người thân của bạn hay ít nhất cũng phải quen biết từ trước.

      Vậy bạn phải làm sao để thể hiện sự tôn trọng, công nhận tài năng của một người trong giao tiếp.

      Cách dễ nhất mà chúng ta có thể nghĩ tới đương nhiên là khen ngợi, khi bạn khen một người họ sẽ rất vui mừng và cảm nhận được sự công nhận của bạn.

      Tuy nhiên khen một người cũng không hề dễ vì nếu bạn khen không đúng cách rất có thể sẽ còn phản tác dụng.

      Để khen đúng cách là cả một nghệ thuật nhưng Du sẽ nói ở bài khác vì bài viết quá dài dễ gây mất tập trung cho các bạn.

      Tuy nhiên ngoài khen, chúng ta vẫn còn những mẹo nhỏ trong giao tiếp để thể hiện sự tôn trọng công nhận với người khác.

      1. Hãy bắt đầu bằng từ bạn mỗi khi nói chuyện với đối phương nếu có thể

      Thay vì "tôi nấu cho bạn cái gì đó để ăn nhé?" thì hãy nói "bạn có muốn ăn gì không để mình đi nấu?".
      Cùng một ý nghĩa nhưng thái độ thể hiện lại hoàn toàn khác nhau.

      2. Tỏ ra hạnh phúc mỗi khi gặp và nói chuyện với họ

      "Ồ, Nam, là bạn đó à" hay "Luân à, lâu lắm mới được gặp lại cậu"
      và khi kết thúc hay ra về thì hãy để lại một ấn tượng tốt với họ bằng cách để lại một lời khen nhẹ nhàng kiểu " được nói chuyện với cậu thật thú vị, Dũng ạ!"

      3. Hãy cố gắng gọi tên họ vì nhắc tên cũng là một cách thể hiện sự tôn trọng, tên thường gắn niềm kiêu hãnh với nhiều người.

      4. Hãy yêu cầu họ kể lại một câu chuyện hoặc một thành tựu thú vị mà họ đạt được hơn nữa là trước đám đông nếu có thể bằng một chất giọng đầy háo hức.

      Họ sẽ vô cùng kiêu hãnh và hạnh phúc để kể lại câu chuyện và lúc này bạn chính là một tri kỉ trong lòng họ.

      4. Nhu cầu được quan tâm, chú ý

      Sau khi đáp ứng được 3 nhu cầu:

      •  Nhu cầu được lắng nghe, rãi bày tâm sự.
      • Nhu cầu được thấu hiểu, đồng cảm
      •  Nhu cầu được tôn trọng, công nhận


      Thì Du hoàn toàn có thể nói rằng bạn là một người rất giỏi trong giao tiếp. Bạn có thể tạo ấn tượng tốt và lấy được cảm tình của bất cứ người nào khi nói chuyện với họ nhưng đó chỉ giới hạn trong việc giao tiếp xã giao với người lạ. 

      Còn đối với những người thân quen thì yêu cầu của bạn lại phải cao hơn thế.

      Bởi vì hai người là bạn nên lắng nghe, thấu hiểu và tôn trọng là ba nhu cầu bắt buộc bạn phải đáp ứng được và yêu cầu thứ tư bạn cũng bắt buộc phải đáp ứng đó là nhu cầu được quan tâm, chú ý.

      Nếu hai người không quan tâm lẫn nhau thì đó chắc chắn không phải là bạn bè mà chỉ là bạn xã giao mà thôi. 

      Mọi người luôn có những giây phút yếu lòng và đó là những lúc họ cần đến sự quan tâm của bạn nhất. Thậm chí nhiều đứa trẻ còn giả bệnh để được bố mẹ quan tâm.


      Vào lúc đói bụng, một gói mì thôi cũng có thể khiến bạn cảm thấy thoả mãn.Vào lúc mệt mỏi, chỉ một câu “ổn không” cũng có thể khiến bạn trở nên yếu đuối vô cùng.[ Written by Yusakumi Kudo ]

      Khi họ kể về những câu chuyện, kỉ niệm buồn, đừng động viên những câu sáo rỗng mà ai cũng nói kiểu:  mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn hay thằng đấy rồi thế nào cũng bị con kia đá cho mà xem.


      Bởi đó là những từ lập tức hiện ra trong đầu bạn và nó nói lên rằng bạn chẳng hề muốn phải suy nghĩ điều gì vì đối phương cả.


      Hãy quan tâm một cách thật lòng và tìm phương án giúp họ giải quyết vấn đề cho dù nó đã qua.



       Khi cô ấy kể về chuyện mình bị ốm hãy chọc cười cô ấy bằng cách: nếu mình mà ở đấy lúc đó, mình sẽ nấu một nồi cháo to thiệt là to rồi bắt cậu ăn bằng hết mới thôi. Nếu không ăn hết là mình sẽ giận 3 ngày 3 đêm và ăn hết quà bánh của cậu.
      Cô ấy sẽ cảm thấy hạnh phúc vì câu nói của bạn vì cô ấy biết rằng nếu trong hoàn cảnh đó, bạn sẽ thực sự làm như vậy.

       Hay khi cô ấy kể về chuyện thất tình hãy chọc cười bằng cách nói: Thôi đừng buồn, biết thế mình đã giới thiệu cho cậu một thằng còn đẹp trai hơn nó gấp trăm lần. Hay bây giờ mình giới thiệu cho cậu luôn nhé, vô cùng đẹp trai lại còn biết quan tâm, săn sóc người chỉ có mỗi cái tật nhỏ là hay chém gió thôi.
      Cô ấy sẽ thật hạnh phúc khi có người bạn biết quan tâm như vậy.

       Và thỉnh thoảng hãy nhắc tên họ khi có thể, nhất là khi 2 người đang nói chuyện qua điện thoại: "Du, cậu sẽ làm được mà!" hay "nói chuyện với cậu thật thú vị, Dũng ạ!". Điều đó có ích hơn nhiều so với việc cố nói những lời sáo rỗng, vô vị. Chỉ cần gọi tên và họ sẽ cảm nhận được sự quan tâm của bạn.

      Du rất ấn tượng với những ai khi nói chuyện lại thỉnh thoảng gọi tên mình, dù có đang rất buồn, hồn vía trên mây nhưng khi có ai gọi tên Du cũng lập tức tập trung trở lại.

      Và điều quan trọng nhất là phải nhớ rõ sở thích, thói quen những điều quan trọng về họ
      Hãy theo dõi toàn bộ các chi tiết nhỏ nhất trong cuộc sống của người đang nói chuyện với bạn. Liên hệ chúng trong cuộc trò chuyện như một câu chuyện thời sự chính. Nó tạo nên cảm giác vô cùng gần gũi. Khi bạn dẫn ra sự kiện lớn hay nhỏ trong lần gặp cuối cùng trong cuộc sống của bất kỳ ai, nó chứng tỏ đầy thuyết phục rằng anh/cô ấy là một nhân vật quan trọng trong số những người trên quả đất này. Và mọi người sẽ yêu mến bạn vì bạn nhận ra một minh tinh trong họ.{ Nghệ thuật giao tiếp để thành công-Leil Lowndes }
      Hãy thử tưởng tượng có ai đó vẫn nhớ rõ đồ uống yêu thích của bạn sau 10 năm gặp lại, bạn sẽ biết cảm giác được quan tâm, chú ý hạnh phúc như thế nào.

      5. Nhu cầu được chia sẻ bí mật, sống thật với bản thân.

      Sau khi đáp ứng được hết 4 nhu cầu trên thì bạn đã là một người giao tiếp vô cùng xuất sắc. Tuy nhiên vẫn còn một mục tiêu để bạn phấn đấu đó là chiếm trọn niềm tin của người khác.

      Mỗi người đều có những lớp mặt lạ cho riêng mình và chỉ khi nào ở bên cạnh những người thân cận nhất của mình họ mới sống thật với bản thân.

      Có những người họ có thể chết vì bạn nhưng lại chẳng thể chia sẻ những bí mật lớn nhất của họ với bạn.

      Trong một bộ phim truyền hình mà Du xem có một người vợ có thể sẵn sàng chết vì chồng nhưng lại không dám nói ra quá khứ của mình với anh ấy chỉ vì cô ấy sợ, sợ một ngày chồng cô biết sự thật sẽ không còn yêu cô nữa.

      Khi không còn gì giấu giếm, cũng có nghĩa là không còn gì để tự bảo vệ. Khi ta bộc lộ mình rõ nhất, thật nhất, trần trụi nhất, ấy là khi ta trở nên dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Điều đó đúng cho cả nam và nữ. 
      Khi ta sẵn sàng ở vào trạng thái dễ bị tổn thương với ai đó, là bởi ta tin vào mối quan hệ sâu đậm.
      Khi ta trút hết lòng mình, cũng như khi ta trút hết xiêm y vậy, là bởi vì ta tin.{ Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi - Nếu biết trăm năm là hữu hạn }

      Chẳng ai muốn giữ trong tim mình những bí mật bởi vì họ luôn phải sống trong lỗi lo sợ bí mật kia một ngày sẽ bị bật mí và có thể gây ảnh hưởng đến họ hoặc người khác.


      Một người mắc bệnh ung thư sẽ thường không dám nói với người nhà vì sợ mọi người lo lắng, nhưng trong sâu thẳm họ cũng muốn được mọi người quan tâm, an ủi.

      Nhưng chỉ khi đối phương tin tưởng bạn tuyệt đối thì họ mới có thể mở lòng, chia sẻ những bí mật lớn nhất của họ với bạn.

      Họ chia sẻ bí mật với bạn vì mong muốn nhận được sự giúp đỡ từ bạn hay ít nhất cũng là vì tin bạn có thể giữ bí mật.


      Và để đạt được điều này thì bạn cần một quá trình rất dài, không đến nỗi là vô tận nhưng cũng đủ xa để bạn không thể nhìn thấy phía cuối con đường.


      • Điều bạn cần làm là hãy trở nên đáng tin trong mắt mọi người, chú ý là tất cả mọi người. Vì một người đáng tin sẽ không thể nào chỉ đáng tin đối với một số người, còn trong mắt người khác lại trở lên giảo hoạt. Như vậy cuối cùng sẽ chẳng còn ai tin bạn.
      • Khi nói chuyện với bất cứ ai đừng tỏ ra lo lắng, bồn chồn hay làm những hành động kì quặc vì điều đó là biểu hiện cho sự không đáng tin.
      • Và vì bạn là người đáng tin nên khi đối phương gặp vấn đề gì họ sẽ gọi cho bạn đầu tiên. Và cũng vì bạn là người đáng tin nên bạn phải giải quyết được vấn đề của họ. Hãy thật tỉnh táo vì cơ hội của bạn chỉ có một, bởi chỉ cần một lần thất bại, bạn cũng đánh mất niềm tin của đối phương.
      • Và tất nhiên bạn sẽ không bao giờ được nói dối hay làm những việc mà một người đáng tin không làm.

      Bạn thấy có mệt không nào, nhưng muốn chiếm trọn lòng tin của một người thì bạn phải làm được như vậy đấy.


      DMCA.com for Blogger blogs