Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

Giao Tiếp kém, 3 nguyên nhân và cách cải thiện


1. Sợ nói chuyện với người lạ

Đa số những người giao tiếp kém Du gặp thường là những người nhút nhát, rụt rè và ví dụ điển hình là chính Du.
Khi gặp người lạ thì cậy miệng cũng không hé răng nửa lời, nhưng gặp người quen thì nói chuyện cứ bô bô.

Vì nhút nhát nên Du ngại bắt chuyện với người lạ và khi càng ngại giao tiếp thì Du lại càng trở lên nhút nhát, rụt rè.

Mặc dù trong lớp có thể chém như thánh phán nhưng ra khỏi trường thậm chí chỉ cần sang lớp bên cạnh là lại im re không hé răng một câu.

Bởi vì Du cứ gặp người lạ là mất tự tin không dám nói chuyện, và lỡ gặp con gái là cắp dép chạy thẳng một mạch.
(Thế mà hồi đi học cũng có gái chủ động nhắn tin với Du mới lạ, mình cũng phục mình quá.)

Để khắc phục tình trạng này thì chỉ có một cách duy nhất  là luyện tập, cứ nói thật nhiều với người lạ thì tự nhiên sẽ hết sợ.

Tuy nhiên bây giờ bảo Du cứ gặp người lạ nào cũng bắt chuyện làm quen là điều không thể, có cho kẹo Du cũng chẳng dám. Thế là Du nghĩ ra một cách, đăng kí một nick zalo mới và bắt đầu quét, quét mỗi ngày.
Ban đầu chỉ kết bạn với gái xấu thôi vì gái xinh  thì nó không đồng ý với cả Du cũng không dám nói chuyện.

Vào cái là chào em, chào chị rồi hỏi tên, hỏi tuổi búa xua xong hết chuyện để nói là lấy cớ off ngay.

Kết bạn được 10 em thì may ra được 2 em nói nhiều còn 8 em còn lại nói ít Du xóa bạn hết vì cứ nói được mấy câu là lại phải anh có việc bận nói chyện sau nhé, vì em nó toàn vâng với dạ làm Du chả biết nói gì.

Dần dần cũng kết bạn được gần 10 em nói nhiều Du mới thôi quét, vì sợ nhiều quá không nhớ được hết thông tin, hỏi lại mấy ẻm lại giận không nói chuyện là chết.

Chỉ sau một tuần nói chuyện qua Zalo mà Du thấy bản thân tiến bộ một cách đáng kể. Ban đầu chỉ dám nhắn tin thôi, em nào mà gọi điện là lấy lý do này nọ không nghe nhưng chỉ sau một tuần ai gọi đến là Du bắt máy tiếp chuyện ngay mặc dù cũng vẫn hơi run.

Và sau một tháng, Du tự tin nói chuyện điện thoại như người nhớn với các em và quyết định nâng tầm độ khó bằng cách tập nói chuyện qua azar.

Lần đầu tiên sử dụng, Du phải lấy hết can đảm mới dám đưa tay vuốt màn hình, lúc đợi nó load có mấy giây mà Du cứ ngỡ dài như vô tận, tim đập như một cái máy. Lúc màn hình hiện lên một thằng con trai lại còn cởi trần Du xuýt tức ói máu. Thế là lại phải lấy hết can đảm vuốt lần 2.

Phải 5, 6 lần mới gặp được một chị lớn tuổi hơn Du một chút. Ban đầu cũng lo sợ, ấp úng nhưng được một lúc thấy cũng bình thường không đáng sợ như Du nghĩ.

Thế là về sau chán zalo toàn lên azar nói chuyện, tán phét.

Mọi người cứ bảo là không biết bắt chuyện làm sao nhưng thực ra đó chỉ là do bạn sợ mà thôi, khi đã hết sợ thì việc bắt chuyện hết sức bình thường. Khi không biết gì về họ thì xin chào rồi hỏi thăm nghề nghiệp, sở thích..
Đâu được 2 tháng là Du xóa azar vì lúc đấy thấy hết sợ gái rồi, nói chuyện với người lạ cũng đã hoàn toàn bình thường.

Tuy không được nhanh mồm như mấy bạn làm Sale nhưng cũng đã hoàn toàn làm chủ được mình.

Bạn nào sợ giao tiếp với người lạ giống như Du thì cũng có thể thử làm theo.

2. Không biết nói gì.

Sau khi hết sợ giao tiếp Du cứ tưởng mình đã là người giao tiếp tốt rồi nhưng thực tế lại không phải.

Hết sợ giao tiếp hoàn toàn không có nghĩa là bạn có thể giao tiếp tốt ngay được.

Để giao tiếp tốt thì bạn phải có chuyện để nói, 2 người phải có chủ đề chung nếu không chỉ sau 2, 3 câu là cả hai sẽ rơi vào tình trạng im lặng không biết nói gì.

Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc bạn không biết nói gì do sự thiếu hiểu biết về mọi người xung quanh và những việc xung quanh của bạn.

1. Thiếu hiểu biết về mọi người xung quanh.

Bạn không biết gì về họ thì bạn biết nói về vấn đề gì, thậm chí để bắt chuyện cũng là một điều khó khăn.

Đó là một người mà bạn đã quen, bạn không thể bắt chuyện bằng cách hỏi tên tuổi nghề nghiệp như mấy người mới gặp lần đầu được.

Mà sự thiếu hiểu biết này là do sự thờ ơ, vô tâm với mọi người của bạn.

Càng vô tâm thì bạn lại càng giao tiếp tệ vì ai làm gì, quan tâm gì, có khó khăn gì bạn cũng không biết.

Vì vậy điều bạn cần làm là học cách quan tâm mọi người đặc biệt những người thân của bạn và hãy nhớ kỹ những điều quan trọng về họ.
Khi gặp ai bạn cũng phải tự hỏi liệu người đó đang cần gì, họ quan tâm đến vấn đề gì, họ đang vui hay đang buồn...
Chỉ sau một vài tháng, bệnh không biết nói gì sẽ được giải quyết vì bạn đã biết đối phương quan tâm đến vấn đề gì và sẽ có chủ đề để nói.

2. Thiếu hiểu biết về mọi việc xung quanh

Nguyên nhân thứ hai dẫn đến việc bạn không biết nói gì là do bạn hoàn toàn không hiểu và không biết đến những điều mà mọi người xung quanh đang nói hay đang làm.

Cách giải quyết duy nhất là bạn phải học. Khi bạn thường xuyên phải tiếp xúc và giao tiếp với một nhóm người thì bạn phải học một số thuật ngữ chuyên ngành của họ hay một số vấn đề nóng đang diễn ra trong ngành của họ.

Bạn chỉ cần biết một ít để bắt chuyện và hòa mình vào nhóm của họ, sau đó bọn họ sẽ rất vui vẻ để giải thích cặn kẽ cho bạn tất cả những điều còn lại nếu bạn muốn nghe.

3. Thiếu tinh tế

Nguyên nhân thứ 3 khiến bạn giao tiếp kém đó chính là sự thiếu tinh tế.
Bạn nói chuyện chỉ theo ý thích của mình mà không hề quan tâm đến suy nghĩ hay cảm xúc của đối phương.

Họ thường là những người nói mà không suy nghĩ, hễ cứ nghĩ cái gì là nói ngay mà thường thường đó sẽ là những lời nói gây tổn hại hay chọc giận người khác.

Bạn phải biết rằng trong giao tiếp đúng, sai không quan trọng bằng việc yêu ghét của kẻ đối diện.

Mục đích cao nhất của giao tiếp là phải thỏa mãn được cảm xúc của người khác.

Bạn phải làm họ vui bạn mới đạt được mục đích của mình.

Vậy làm sao để thỏa mãn cảm xúc của người khác, trở nên tinh tế.

Việc bạn cần làm là học cách quan sát, quan sát thật kĩ cảm xúc của đối phương, thấy họ có dấu hiệu bất thường là phải nói sang chuyện khác ngay đừng để họ nổi giận.

Trước khi nói một câu gì thì phải suy nghĩ thật kỹ xem nó có tổn thương hay chọc giận đối phương không.

Đừng nói những điều mà họ không muốn nghe vì bạn có nói họ cũng chẳng chịu nghe đâu, và càng nói thì họ lại càng ác cảm với bạn.

Để trở nên tinh tế thì rất khó và tốn thời gian nhưng bạn chỉ cần làm được những điều như Du nói ở trên thì bạn chắc chắn là một người giao tiếp tốt.

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018

Tâm thư của cô gái bị ung thư xương giúp mọi người vượt qua nỗi sợ cái chết

Đây là bài viết rất ý nghĩa Du đọc được trên báo và muốn chia sẻ với mọi người và cũng để cho Du tìm đọc lại dễ hơn.
Holly Butcher, 27 tuổi, đến từ Grafton, New South Wales, Australia mới qua đời vào ngày 4/1 vì căn bệnh ung thư xương. Ở độ tuổi đấy, con người ta bắt đầu mơ ước đến một cuộc sống ổn định cùng với gia đình nhỏ. Nhưng với Holly, còn một khoảng cách rất xa mà có lẽ không bao giờ có thể với tới ước mơ ấy được.
Trước khi qua đời vì căn bệnh ung thư quái ác, Holly Butcher đã viết một lá thư ngỏ để gửi tới tất cả mọi người trong cuộc sống này, để nói về cách sống mãn nguyện mỗi ngày của chính mình khi cô đang trên chặng hành trình cuối cùng đi tới kết thúc. Lá thư đã được gia đình cô gái chia sẻ trên mạng xã hội chỉ vài giờ sau khi cô trút hơi thở cuối cùng.
Cô từng là người đại diện cho bang đi thi đấu bóng quần và khúc côn cầu. Tuy nhiên, trong thời gian chiến đấu với bệnh tật, cô nhận thấy cơ thể mình ngày càng yếu ớt và không thể điều khiển cơ thể như trước được nữa. Bức thư được đăng tải lên tài khoản Facebook của Holly Butcher ngay lập tức đã thu hút sự chú ý của đông đảo cư dân mạng với 64.000 lượt thích, 56.000 lượt chia sẻ và rất nhiều bình luận, những con số vẫn đang tăng lên theo từng giờ.

"Thật sững sờ khi bạn nhận ra và buộc mình phải chấp nhận cái chết khi bạn mới chỉ 26 tuổi. Đó là điều tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới. Từng ngày trôi qua và tôi hi vọng cuộc sống sẽ vẫn tiếp diễn, cho tới khi điều không mong muốn đã xảy ra.
Tôi đã luôn hình dung trong đầu xem mình già đi thì sẽ thế nào, có nếp nhăn này, tóc bạc đi này, tôi sẽ lo toan vất vả vì gia đình với những đứa con, một gia đình mà tôi sẽ gây dựng với người đàn ông của cuộc đời mình. Tôi đã khát khao những điều ấy rất nhiều và giờ đây, mọi sự càng trở nên khó khăn.
Đó chính là cuộc sống. Cuộc sống mong manh, quý giá và khó đoán. Mỗi ngày được sống là một món quà, mà đôi khi chúng ta quên mất phải trân trọng.
Giờ tôi 27 tuổi. Tôi không hề muốn phải ra đi. Tôi yêu cuộc sống của mình. Tôi cảm thấy hạnh phúc. Tôi có nhiều thứ muốn làm cho những người tôi yêu thương. Nhưng đến bây giờ, những điều đó đều nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi.
Tôi không viết lá thư này để mọi người cảm thấy ghê sợ cái chết, tôi thích ý nghĩ rằng chết là điều không thể tránh khỏi, dù chúng ta thường cố tình không chấp nhận sự thật. Tôi muốn nói về cái chết, dù đó là một việc không dễ. Tôi muốn những ai còn được sống khỏe mạnh trong cuộc đời này hãy thôi lo lắng về những điều nhỏ nhặt, vô nghĩa trong cuộc sống.
Đừng quên rằng mỗi chúng ta, ai rồi cũng đều có chung một kết cục, vì thế hãy làm những gì có thể để thời gian của bạn trở nên đáng giá, dù những điều điên rồ, ngớ ngẩn thỉnh thoảng vẫn xảy ra.

Tôi có rất nhiều thời gian để suy nghĩ về cuộc đời trong những ngày tháng cuối cùng này. Có khi giữa đêm khuya, những suy nghĩ mông lung lại xuất hiện trong đầu tôi.
Tôi nhớ lại những khi mình buồn rầu vì những điều mà giờ đây tôi cảm thấy chúng thật hài hước. Vậy nên, những khi bạn như vậy, hãy nghĩ về những người đang thực sự phải đối diện với những vấn đề trầm trọng.
Hãy biết ơn vì bạn chỉ gặp phải những vấn đề nhỏ nhặt và rồi bạn cũng sẽ vượt qua thôi. Những điều bực mình vẫn sẽ xảy ra nhưng xin bạn đừng quá để tâm, đừng cho phép những điều đó khiến bạn gây ảnh hưởng tiêu cực tới những người xung quanh.
Khi đã hiểu ra rồi, hãy bước ra ngoài, hít thở thật sâu, nhìn ngắm bầu trời và những cái cây, bạn sẽ thấy mọi thứ thật đẹp đẽ. Rồi bạn sẽ hiểu ra rằng bản thân may mắn thế này khi vẫn còn làm được một điều thật đơn giản như thế - hít thở.
Bạn có thể bị kẹt xe, có thể bị thiếu ngủ vì chăm con, người thợ cắt tóc bạn ngắn hơn yêu cầu, móng tay vừa sơn đã bị xước, vòng 1 quá nhỏ, da bạn bị rạn, bụng hơi to… Hãy mặc kệ những chuyện nhỏ ấy đi.
Tôi thề rằng bạn sẽ thấy những chuyện đó quá bé nhỏ nếu cuộc sống của bạn bất ngờ gặp biến cố lớn. Những chuyện đó chẳng nhằm nhò gì khi bạn nhìn cuộc sống một cách thoáng hơn.
Tôi đã phải chứng kiến cơ thể mình suy kiệt dần mà không thể làm gì được, tất cả những gì tôi mong muốn chỉ là có thể trải qua thêm một sinh nhật và một Giáng sinh nữa ở bên gia đình, và rồi tôi lại muốn sống thêm một ngày nữa để dành thời gian bên người yêu và chú cún cưng. Tôi chỉ cần thêm một ngày nữa mà thôi.

Tôi nghe người ta hay than phiền về công việc quá chán chường, về việc không có động lực tập thể dục, nhưng họ quên mất phải biết ơn vì cơ thể của họ có đủ khả năng để làm tất cả những điều đó. Lao động, luyện tập mỗi ngày nghe có vẻ là điều quá bình thường, cho tới khi cơ thể của bạn không còn cho phép bạn làm được những điều đó nữa.
Hãy trân trọng sức khỏe và cơ thể của bạn, cho dù đó không phải là vóc dáng lí tưởng bạn mơ ước. Hãy chăm sóc cơ thể, hãy vận động, nuôi dưỡng nó thật tốt, đừng ám ảnh tiêu cực về cơ thể mfinh.
Có sức khỏe tốt quan trọng hơn là có cơ thể đẹp. Ngoài ra, hãy cố gắng tìm ra niềm vui dành cho tinh thần mình. Bằng cách đó, bạn sẽ nhận ra rằng những điều hoàn hảo được thể hiện trên mạng xã hội, vốn luôn khiến bạn bất an khi đem ra so sánh với bản thân mình, chỉ là chuyện rất nhỏ.
Bất cứ tài khoản mạng xã hội nào khiến bạn cảm thấy bất an về bản thân, hãy ẩn tài khoản đó đi. Bạn cần phải mạnh mẽ bảo vệ những cảm nhận tích cực của bạn về chính mình.
Hãy biết trân trọng những ngày bạn khỏe mạnh, và ngay cả những ngày bạn không khỏe vì bị cúm, đau lưng, chệch mắt cá chân… Cũng hãy biết ơn vì đó không phải những bệnh tình trầm trọng và rồi nó sẽ biến mất thôi. Hãy than thở ít hơn nhé, hãy giúp nhau nhiều hơn nữa.
Hãy cho đi, thực sự bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc khi giúp đỡ người khác. Tôi ước gì mình đã giúp đỡ những người xung quanh nhiều hơn nữa. Kể từ khi bị bệnh, tôi đã gặp được rất nhiều người tử tế, nhân hậu, sẵn sàng giúp đỡ tôi, thậm chí có cả những người xa lạ tôi không biết; có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ đền đáp lại được những tấm lòng bao dung ấy. Tôi sẽ không bao giờ quên và sẽ luôn biết ơn những người đó.
Khi bạn sắp ra đi, bạn sẽ không nghĩ tới việc đi ra ngoài mua sắm như bạn vẫn thường làm lúc còn khỏe mạnh. Lúc này, bạn nhận thấy mình thật ngốc nghếch khi đã tiêu quá nhiều tiền vào mua sắm.
Hãy mua quà tặng cho những người thân yêu thay vì chỉ chăm chăm nghĩ xem mình nên mua gì. Thứ nhất, chẳng ai quan tâm nếu bạn mặc một chiếc váy hai lần đâu. Thứ hai, bạn chắc chắn sẽ thấy rất vui nếu mời mọi người đi ăn nhà hàng, đi uống cà phê hoặc dành thời gian nấu nướng ở nhà.
Hãy biết trân trọng thời gian của mọi người. Đừng bắt họ phải chờ đợi mình, hãy luôn đúng giờ. Hãy trân trọng khi bạn bè muốn dành thời gian bên bạn.
Năm nay, gia đình tôi đón một Giáng sinh mà không có quà đặt dưới gốc cây thông, nhưng ai ai cũng cảm thấy hài lòng vì không phải chịu áp lực đi mua sắm trong dịp cuối năm bận rộn này. Chúng tôi dành thời gian để viết những tấm thiệp với những dòng thật chân thành để trao cho nhau. Chúng tôi đã thẳng thắn nhìn nhận rằng mua quà cho tôi lúc này không còn nhiều ý nghĩa.
Thật lạ lùng! Nghe có vẻ buồn, nhưng những tấm thiệp đem lại cho tôi nhiều cảm xúc hơn những món quà tôi từng nhận được.
Hãy sử dụng tiền của bạn vào những trải nghiệm ý nghĩa, hay ít nhất cũng đừng bỏ lỡ những trải nghiệm chỉ vì bạn đã tiêu hết tiền vào mua sắm.
Hãy đắm chìm mình vào thiên nhiên. Hãy tận hưởng và sống trong khoảnh khắc đẹp thay vì mải mê ghi lại mọi thứ qua màn hình điện thoại. Cuộc sống không phải để sống qua màn hình, cũng không phải để có được bức ảnh đẹp một cách hoàn hảo. Hãy tận hưởng thực sự khoảnh khắc đáng nhớ! Đừng cố gắng ghi lại khoảnh khắc để khoe với người khác.

Đôi khi hãy thức dậy sớm để nhìn ngắm thế giới xung quanh. Hãy nghe nhạc, thực sự lắng nghe. Âm nhạc là một liều thuốc tốt. Những bài hát cũ luôn là những bài hát hay nhất.
Hãy ôm lấy chú cúng cưng của bạn. Nói thật, nếu phải đi xa, tôi sẽ nhớ nó lắm.
Hãy trò chuyện với bạn bè, hãy hỏi xem dạo này họ thế nào, đừng chỉ nhớ nhau qua điện thoại.
Hãy đi du lịch nếu đó là đam mê của bạn, còn nếu không phải điều bạn muốn thì không cần phải đi.
Hãy làm việc để sống, đừng sống chỉ để làm việc.
Hãy làm những gì bạn cảm thấy hạnh phúc.
Hãy ăn những gì bạn thích, chẳng việc gì phải từ chối chỉ vì sợ béo.
Hãy mạnh dạn nói "không" với những điều bạn không muốn làm.
Đừng cố sống cuộc đời mà những người khác cho rằng thế mới là hoàn hảo. Có thể bạn chỉ muốn sống một cách bình lặng và như thế mới là ổn nhất cho bạn.
Hãy nói với những người bạn yêu thương rằng bạn yêu họ mỗi khi có cơ hội, và hãy yêu thương họ bằng tất cả những gì bạn có.

Cũng phải nhớ rằng nếu có ai hay điều gì khiến bạn cảm thấy khổ sở, thì bạn hoàn toàn có sức mạnh để thay đổi, dù là trong công việc, tình yêu hay bất cứ điều gì khác. Hãy mạnh mẽ thay đổi. Bạn không biết chắc chắn mình có bao nhiêu thời gian sống trên đời này, vì vậy, đừng lãng phí thời gian vì buồn khổ. Điều này nghe có vẻ sáo rỗng nhưng nó đúng đấy.
Một điều cuối cùng, nếu bạn có thể hãy làm việc tốt cho nhân loại và bản thân mình bằng cách hiến máu thường xuyên. Việc làm này khiến cho bản thân cảm thấy tuyệt vời khi cứu được những sinh mạng khác. Người hiến máu đã giúp tôi sống thêm một năm nữa - một năm mà tôi sẽ mãi mãi biết ơn. Bởi vì tôi được sống trên đời cùng gia đình, bạn bè. Một năm mà tôi đã có những thời gian tuyệt vời nhất trong đời.
Tạm biệt!
Holly."
(Nguồn: Daily Mail)

Thứ Ba, 20 tháng 2, 2018

Bệnh rảnh rỗi

Rảnh rỗi là gì ? Tại sao chúng ta lại rảnh rỗi !

Rảnh rỗi là khi chúng ta không phải làm việc, không phải lo lắng, bân bịu kiếm tiền mà có thể thoải mái ngồi đọc sách báo, xem ti vi. Đó là một khoảng thời gian trống mà chúng ta có thể tùy ý sử dụng cho mục đích mà mình thích.

Theo Du có hai nguyên nhân chính khiến chúng ta rảnh rỗi.

Nguyên nhân thứ nhất  là sau khi trải qua một thời gian dài công tác cật lực chúng ta đã hoàn thành hết các công việc của mình và có thời gian rảnh rỗi.

Mãi mới bán hết được đống hàng tồn, cuối tuần phải nghỉ ngơi xả ga mới được

Lúc này rảnh rỗi chính là phần thưởng cho sự nỗ lực làm việc của chính bạn, bạn có thể yên tâm mà sử dụng nó cho đến khi phải quay lại với công việc.

Còn nguyên nhân thứ hai khiến bạn rảnh rỗi vì bạn không biết mình phải làm gì, bạn đang sở hữu một lượng thời gian khổng lồ mà không biết làm cách nào để sử dụng nó một cách có ích. Bạn đang rảnh rỗi một cách bị động.

Mỗi người đều có công việc, cuộc sống của riêng mình, dù chưa có gia đình bạn cũng phải làm việc, kiếm tiền nuôi sống chính bản thân hay chuẩn bị cho những lo lắng khác trong tương lai.

Học sinh phải đến trường, cô giáo phải dạy học, bác sĩ thì chữa bệnh mỗi người đều có công việc, chức trách của riêng mình, chúng ta sống vì chúng ta lao động, vì chúng ta làm việc, sẽ không có ai muốn rảnh rỗi bị động như vậy cả.

Rảnh rỗi bị động chỉ thường xuất hiện khi bạn đang trong giai đoạn chuyển giao công việc như  sinh viên vừa mới ra trường chưa tìm được việc làm hay công nhân nghỉ việc đang tìm công việc mới... khi các bạn chưa đình hình được công việc sắp tới của mình

Nghỉ hè 3 tháng chán quá chẳng biết làm gì
Nộp hồ sơ mấy thắng mà chưa thấy công ty nào gọi

Bệnh Rảnh rỗi - nguồn gốc của tội lỗi

Rảnh rỗi thì chẳng có gì sai, không ai muốn rảnh rỗi một cách bị động như vậy cả nhưng nếu điều đó tiếp diễn trong thời gian dài và trở thành bệnh thì nó sẽ trở lên vô cùng nguy hiểm.

 Bạn đang sống trong nghèo khó và bỗng gặp một vận may nào đó khiến bạn thành công.
Cuộc sống của bạn bỗng trở lên an nhàn, sung sướng và bạn sẽ rất nhanh để thích nghi với nó
Nhưng sau một thời gian, một biến cố khác lại xảy ra khiến bạn phải quay trở lại cuộc sống khó khăn lúc trước lúc đó bạn chắc chắn sẽ không chịu nổi.

Từ nghèo khó thành giàu có vô cùng dễ nhưng từ giàu có thành nghèo khó thì ít có người có thể chịu được.

Rảnh rỗi cũng giống như vậy, ban đầu khi bạn đang ngày ngày đi làm, giờ giờ đi học bạn cảm thấy rất bình thường vì bạn vẫn luôn làm như vậy nhưng khi đã ngồi chơi thành thói quen, bạn sẽ không chấp nhận được cuộc sống như vậy nữa.

Rảnh rỗi trong thời gian dài sẽ khiến bạn trở lên " Ì " , khi tính ì càng lớn bạn sẽ không muốn làm gì cả và lúc này chúng ta sẽ gọi là bệnh rảnh rỗi.
Và thế là thay vì nỗ lực làm việc bạn sẽ nỗ lực tìm việc gì đó giải trí để giết thời gian.

Tìm mãi mà không thấy bộ phim nào hay để xem

Hãy cẩn thận, An nhàn sẽ khiến bạn mất đi nỗ lực, rảnh rỗi trong thời gian dài sẽ xóa nhòa mọi quyết tâm của bạn

Bệnh rảnh rỗi cũng gây nghiện

Chúng ta thường giết thời gian lúc rảnh rỗi bằng các trò chơi hay sở thích của mỗi người những thứ rất dễ khiến chúng ta bị đắm chìm vào trong đó.

Dần dần bạn sẽ nghiện mà không thể thoát ra, những mục tiêu cao cả, những lý tưởng tươi đẹp ban đầu sẽ dần biến mất mà thay vào đó là game, game và game.

Sẽ có những lúc khi ánh sáng chợt lóe lên bạn cảm thấy những việc mình làm thật vô nghĩa và muốn thay đổi nhưng nếu bạn rảnh rỗi bạn sẽ chẳng thể bỏ được nó bởi vì bạn luôn nghĩ đến nó và bạn luôn có thời gian để làm nó

Vì vậy mọi người thường nói "nhàn cư vi bất thiện" hay 'rảnh rỗi sinh nông nổi" để ám chỉ khi rảnh rỗi bạn rất dễ phạm sai lầm hay nguồn gốc của các vấn đề là do rảnh rỗi mà ra. Bởi vì rảnh rỗi bạn mới có thời than suy nghĩ vớ vẫn, làm những việc vớ vẩn.

Có người rảnh rỗi ngủ nướng, có người rảnh rỗi chơi game, nhưng có người rảnh rỗi ăn trộm, ăn cắp...

Cách chữa bệnh rảnh rỗi

Người ta thường bảo "phòng" tốt hơn "chữa", trước khi bạn nghiện thì tốt nhất bạn đừng để cho nó xảy ra.

Hãy đặt ra cho mình một mục tiêu thật cao cả cho mình để luôn biết mình phải làm gì, luôn có việc để làm.

Mình phải làm một người viết blog nổi tiếng nhất thế giới

Những khi mục tiêu gặp vấn đề bạn hoang mang không biết làm gì, hãy tạm bỏ nó qua một bên và làm những việc bạn cho rằng có ích mà đừng để bản thân có thời gian rảnh rỗi.

Nghĩ mãi mà không biết nên viết về cái gì, nản quá. Thôi đi bán xổ số kiếm tí tiền tiêu tết

Sau một thời gian bạn quay lại với mục tiêu bạn sẽ thấy có những điều mới mẻ mà trước đây bạn không nhận ra

Đúng rồi mình sẽ viết bài hướng dẫn cách mua sổ xố để trở thành tỉ phủ, 365 bí kíp 3 càng đại pháp, đánh đề chân kinh...

Sinh viên vừa ra trường chưa tìm được việc làm có thể làm thêm ở một công ty nhỏ tích lũy kinh nghiệm hay lên mạng học thêm tiếng anh, kĩ năng sống,... có thể chưa có ích ngay nhưng miễn bạn cho rằng nó tốt là được

Nếu bạn để rảnh rỗi thành thói quen khi bạn đã "nghiện" cảm giác rảnh rỗi thì muốn thay đổi sẽ vô cùng khó.

Cai nghiện luôn luôn là một công việc khó khăn cho dù bạn nghiện bất cứ cái gì

Bởi vì khi đó tính ì của bạn rất lớn và chẳng muốn làm điều gì, thậm chí khi đã ngồi ở nhà quen bạn còn ngại chẳng muốn vác đơn đi nộp hồ sơ xin việc nữa.

Giống như khi đã thói quen với nửa buổi học, nửa buổi ở nhà chơi bạn sẽ chẳng thể chấp nhận việc cô giáo bắt đi học cả ngày.

Hay khi đã quen với việc trốn tiết ngồi net bạn sẽ chẳng thể ngồi yên được khi phải ngồi nghe giảng cả buổi.
.
Mặc dù lúc này bạn muốn thay đổi, làm những việc có ích nhưng bạn vẫn luôn bị hấp dẫn bởi cảm giác thoải mái nghỉ ngơi khi rảnh rỗi, khi việc bạn đang làm gặp khó khăn bạn sẽ ngay lập tức nghĩ đến bỏ cuộc.

Trời mưa thế này đi học ngại quá

Bây giờ mà được ở nhà chơi game thì tuyệt phải biết

Dù đã rất quyết tâm phải làm việc bạn cho là rất có ích đó thì thỉnh thoảng khi bản năng chiến thắng lí trí, bạn sẽ lại lao đầu vào những thú vui hấp dẫn mà quên mất những mục tiêu cao cả mình đang hướng tới.

Ừ, hay mình nghỉ một buổi, dù sao bài hôm nay cũng không quan trọng

Bạn sẽ lại nghiện cảm giác thoải mái khi rảnh rỗi và phải bắt đầu lại từ đầu.

Hôm nay mình đau đầu quá chắc phải nghỉ học thôi, cuối mùa rồi phải cố cày lên rank vàng để nhận quà mới được

Tuy nhiên "nghiện"  không có nghĩa là vô phương cứu chữa

Nghiện ma túy mình còn cai phát một, nghiện rảnh rồi làm gì có tuổi gì

Nếu bạn có một ý chí cao tuyệt hoặc một sự kiên định tuyệt đối bạn hoàn toàn có thể thoát khỏi nó một cách nhẹ nhàng mặc dù những người như thế thì chẳng bao giờ nghiện.

Còn nếu không thì tốt nhất ban đầu bạn nên tìm một việc mà mình thích, đam mê để quên đi sự hấp dẫn của việc rảnh rỗi và tất nhiên nó phải có ích dù chỉ chút ít chứ không phải vô bổ như chơi game hay đọc truyện.

Giống như Du đọc truyện để quên chơi game rồi lại phải chơi game để cai nghiện truyện thì mãi cũng không thoát ra được.

Oa, mình viết blog hay quá, quả này thì khối thằng phải ngước mắt nhìn, viết tiếp 3000 chữ cho chúng nó sợ

Bạn có đam mê thì bạn mới có thể kiên trì đến cùng, và kiên trì sẽ đưa bạn đến thành công.

Nếu bạn đang rảnh rỗi quá  và không chắc mình có thể tự chủ được bản thân giống như Du thì hãy nhờ người khác giúp đỡ bằng cách đặt ra mục tiêu và nhờ bạn bè, người thân giám sát.

-Ê bọn chó, tao sẽ trở thành blogger nổi tiếng nhất thế giới.

-Ôi chết cười tao mất, thằng Du nó đòi thành blogger chúng mày ạ

-Chúng mày cứ chờ đó rồi xem, sau này đừng có mà xúm vào xin chữ kí

Hoặc nếu bạn muốn triệt để hơn có thể suy nghĩ nhập ngũ mặc dù không phải ai vào bộ đội cũng tốt ra, tuy nhiên nếu bạn muốn tác phong quân đội sẽ giúp bạn lấy lại duệ khí như lúc ban đầu.

Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

5 Nguyên tắc trong giao tiếp

1. Lịch Sự

Khi giao tiếp với bất cứ ai, dù người lạ hay người quen thì nguyên tắc đầu tiên luôn là lịch sự. Bởi vì không ai muốn gặp mặt hay nói chuyện với một người thô lỗ cả.

Ngoài các phép lịch sự thông thường như chào hỏi, ăn uống thì điều quan trọng nhất mà bạn cần ghi nhớ trong giao tiếp đó là không được to tiếng bởi vì đây dường như là điều mà nhiều người dễ phạm phải nhất.

Là một người lịch sự, bạn luôn phải biết cách kiềm chế cảm xúc của mình, không to tiếng hay nổi nóng với bất cứ ai kể cả khi có tranh luận xảy ra.
Ở mọi trường hợp bạn luôn phải nói chuyện một cách nhẹ nhàng và cư xử thật đúng mực.

Ấn tượng ban đầu về một người là rất quan trọng và khó thay đổi vì vậy chỉ cần một hành động sai lầm cũng có thể phá vỡ mọi nỗ lực của bạn trong buổi nói chuyện.

Hơn thế nữa, khi nói chuyện bạn phải luôn dành cho người khác những khoảng không nhất định, không hỏi những câu hỏi mang tính riêng tư, tế nhị và không được trêu đùa bất kì ai đó một cách thái quá dù đó là người vô cùng thân thiết đối với bạn.

Và một điều cũng quan trọng không kém đó là luôn lắng nghe và không ngắt lời người khác khi họ đang nói chuyện.

Có rất nhiều điều bạn phải thực hiện mà Du không thể kể hết ra. Nhưng khi đã đáp ứng được tất cả các điều đó, bạn sẽ là một người vô cùng lịch sự trong mắt mọi người và tất nhiên bạn sẽ nhận được sự kính trọng từ phía mọi người xung quanh.

Đó là khởi đầu tốt đẹp cho mọi cuộc nói chuyện.

Khi một người có ấn tượng tốt về bạn, họ sẽ thường thiên vị, dễ dàng hơn với những sai lầm về bạn,
dù bạn có mắc phải một vài lỗi nhỏ nhưng họ sẽ luôn dễ dàng bỏ qua.

Nguyên tắc 1: Luôn tỏ ra lịch sự trong mọi tình huống

2. Bao Dung

Chúng ta thường có xu hướng phủ nhận tất cả các ý kiến không giống với mình một cách vô thức và sẽ cố gắng để phản bác chúng nếu có thể.
Nhưng nếu làm vậy bạn sẽ trở thành một người rất chuyên quyền, độc đoán trong mắt mọi người và tất nhiên lần sau họ sẽ không muốn nói chuyện với bạn.

Khi hai đối tác bao giờ cũng nhất trí với nhau, thì chỉ cần ý của một bên là đủ. Chính sự khác biệt mới đem lại tiến bộ. Bạn phải học cách tôn trọng suy nghĩ, ý kiến của khác và biết cách tiếp thu ý kiến của họ.

Vì vậy nguyên tắc thứ 2 trong giao tiếp là phải bao dung, bạn phải luôn xem xét mọi sự việc dưới cái nhìn khách quan, tôn trọng suy nghĩ, cách nhìn của người đối diện và sẵn sàng để tiếp nhận nó.

Khi đã bao dung bạn sẽ không còn thành kiến, hay không nhìn sự việc dưới cái nhìn chủ quan vì vậy bạn sẽ nhìn thấy vấn đề một cách đúng đắn, khách quan nhất, và bạn sẽ biết điều gì mới là có lợi nhất cho hai bên để làm ra thay đổi.

Và khi bạn bao dung điều tất nhiên là đối phương sẽ vô cùng thỏa mái, dễ chịu khi nói chuyện  với bạn và chắc chắn mọi người sẽ luôn muốn nói chuyện với bạn, một người bao dung biết lắng nghe ý kiến người khác.

Nguyên tắc 2: Luôn khách quan xem xét mọi vấn đề và lắng nghe ý kiến người khác.

3. Đáng tin

Nguyên tắc thứ 3 trong giao tiếp mà Du muốn nói ở đây là trở nên đáng tin.

Có những việc bạn không muốn nói với người này nhưng lại có thể nói với người khác, đơn giản chỉ bởi vì bạn cảm thấy họ đáng tin.

Chỉ khi mọi người cảm thấy bạn là người đáng tin, họ mới dám tâm sự, nói chuyện với bạn một cách thỏa mái mà không cần e ngại hay giấu diếm.

Điều quan trọng nhất của sự đáng tin chính là việc đem lại cảm giác an toàn cho đối phương, đây cũng chính là nhu cầu thứ 2 trong tháp nhu cầu Maslow.

Vậy phải làm gì để trở nên đáng tin nhất là với người mới gặp lần đầu.

Đầu tiên bạn phải nói chuyện phải to rõ, mạch lạc và thể hiện bạn hoàn toàn hiểu biết về những điều mình đang nói.

Thái độ phải tự tin, không được bồn chồn, lo lắng hay làm những hành động kì lạ khi nói chuyện. Dù ngứa cũng không được gãi bởi vì đó là biểu hiện của sự không đáng tin.

Sẽ không ai dám tâm sự những chuyện quan trọng hay bí mật cho một người không đáng tin cả.

Và khi đã đáp ứng một chuyện bất kì thì bạn nhất định phải hoàn thành nó vì vậy đừng tùy tiện thề hay hứa điều gì mà mình khôn thể làm được.

Nguyên tắc 3: Luôn biểu hiện đáng tin

4. Quan Tâm

Trước khi định nói chuyện hay đàm phán với một người lạ, bạn nên tìm hiểu trước một số thông tin về họ để biết được công việc, sở thích hay tình trạng gia đình của họ.

Hãy học một chút thuật ngữ chuyên ngành và một số vấn đề nóng trong ngành nghề của họ đó sẽ là những tư liệu quý giá để bắt chuyện hay hâm nóng buổi nói chuyện và tất nhiên điều đó sẽ khiến đối phương có ấn tượng vô cùng tốt đẹp về bạn.

Còn trong giao tiếp hàng ngày việc quan tâm người khác cũng rất quan trọng, nhu cầu được quan tâm xếp thứ 4 trong 5 nhu cầu trong giao tiếp của một người chỉ sau nhu cầu chia sẻ bí mật, sống thật với bản thân.

Mọi người luôn mong muốn được người bên cạnh quan tâm và sẽ vô cùng hạnh phúc vì điều đó.

"Muốn có tài ăn nói thì phải biết chăm chú lắng nghe. 

Muốn được người khác quan tâm, bạn nên quan tâm đến người khác: hỏi những câu mà họ thích trả lời, khuyến khích họ nói về chính họ và thành tích của họ. 

Bởi vì sự cảm thông chia sẻ mạnh hơn lời nói, và niềm vui cùng với sự chân thành sẽ thật sự bền vững khi bạn biết quan tâm đến người khác như đã từng quan tâm đến bản thân mình.

 Xin hãy nhớ rằng, những người bạn đang trò chuyện đều quan tâm đến chính họ, ước muốn của họ, những vấn đề của họ gấp trăm lần việc quan tâm đến bạn và những vấn đề của bạn. Hãy nhớ điều đó mỗi khi bắt đầu một cuộc trò chuyện."  {Đắc Nhân Tâm - Dale Carnegie}

Khi quan tâm đến người khác bạn sẽ biết đối phương quan tâm vấn đề gì hay giỏi ở lĩnh vực nào.

Từ đó hãy nói về những vấn đề khiến họ quan tâm hay thích thú mà không phải những điều bạn muốn khoe.

Khi bạn kể về thành tích một cuộc thi chạy của mình với một người khuyết tật thì dù bạn có kể hay đến mấy thì đối phương cũng không quan tâm thậm chí chán ghét bạn.

Chỉ có những vấn đề họ quan tâm thì họ mới cảm thấy thú vị.

Nguyên tắc 4: Luôn nói về vấn đề người khác quan tâm.

Khi bạn đáp ứng được 4 nguyên tắc trên thì trình độ giao tiếp của bạn đã đạt mức khá nhưng muốn đạt mức giỏi hay xuất sắc thì vẫn chưa thể. Muốn đạt được điều đó thì bạn phải đáp ứng được nguyên tắc cuối sau đây.

5. Tinh tế 

Điều cuối cùng trong 5 nguyên tắc giao tiếp đó chính là sự tinh tế.
Khi đáp ứng được nguyên tắc này thì bạn sẽ là một người giao tiếp vô cùng xuất sắc.

Khi đang nói chuyện nếu bạn mà đối phương ậm ừ, nhăn mặt hay lơ đãng thì có nghĩa là họ không thích câu chuyện của bạn và bạn phải lập tức nói sang vấn đề khác.

Khi đối phương vừa đưa ra một ý tưởng mới và đúng đắn, bạn sẽ khiến họ vô cùng hạnh phúc bằng cách lập tức khen ngợi đó thật là một ý tưởng tuyệt vời.

Đó chính là sự tinh tế. Tinh tế thì rất khó nhưng không phải là không thể học được.

Một người tinh tế là một người giỏi nắm bắt cảm xúc của người khác và Tinh tế trong giao tiếp có nghĩa là bạn phải thỏa mãn được cảm xúc của người đối diện.

Có những lúc đúng, sai không quan trọng, yêu với ghét mới quan trọng và bạn phải nhận ra được điều đó.

Bạn không cần là một người kể chuyện giỏi với những câu chuyện thú vị và hài hước.

Chỉ cần bạn khiến đối phương vui sướng, thỏa mãn thì họ sẽ muốn nghe bạn nói hay nói chuyện với bạn.

Dĩ nhiên kể chuyện giỏi là cách giúp bạn tăng thêm sự hấp dẫn cho câu chuyện nhưng điều quan trọng nhất để trở thành một người xuất sắc trong giao tiếp đó là câu chuyện của bạn phải thỏa mãn được cảm xúc của đối phương.

Khi cảm xúc được thỏa mãn họ sẽ trở lên dễ dàng hơn với với những yêu cầu về bạn và cả chính mình.

Vì vậy khi cần đàm phán hay có việc cần giúp đỡ thì điều bạn cần làm là cố gắng thỏa mãn cảm xúc đối phương.

Nguyên tắc 5: Luôn luôn quan sát và tìm cách thỏa mãn cảm xúc đối phương.



Chủ Nhật, 18 tháng 2, 2018

Quan điểm về người giàu



Các bạn có ai đã từng tự hỏi Người giàu tại sao lại giàu chưa? (đương nhiên là không tính mấy bạn con ông cháu cha nhé).
Phải chăng do họ làm ra nhiều hàng hóa hơn người nghèo?
Du nghĩ Điều đó không hoàn toàn đúng.
Theo lý giải của Du thì những người giàu, họ giàu bởi vì trong quá trình làm giàu họ đã "bóc lột" thành quả lao động của rất nhiều người nghèo. Họ không trực tiếp tham gia sản xuất nhưng họ lại kiếm được rất nhiều tiền trong quá trình sản xuất ấy.
(Cái này là Mác nói nè, còn các bạn không biết Các-Mác là ai thì Du cũng chịu)

Tất nhiên nói là  bóc lột không có nghĩa là họ lấy không của chúng ta một thứ gì đó, bởi vì đó là thành quả cho việc họ dùng trí tuệ của mình để đem lại việc làm cho chúng ta.
Mong mỏi của đa số sinh viên ngày nay là ra trường có đủ năng lực để người giàu bóc lột
Một số bạn chắc sẽ thắc mắc tại sao sinh viên ra trường lại muốn bị bóc lột.
Điều này thật ra rất đơn giản.
Bởi vì người giàu là những người có kiến thức và hiểu biết hơn người nghèo, họ biết nắm bắt và tạo ra các cơ hội, các ý tưởng kinh doanh mới và quan trọng là họ dám khởi nghiệp, dám đối mặt thất bại.
Trong khi người nghèo do thiếu thông tin, kiến thức, các mối quan hệ sẽ bỏ lỡ các cơ hội hoặc đơn giản là họ không đủ can đảm để đối mặt với rủi ro, thất bại nên chấp nhận làm công cho người giàu bóc lột.

Giống như việc xuất khẩu nông nghiệp ra nước ngoài, cùng một kí thanh long nhưng nông dân chỉ bán được 5 nghìn một cân, thương lái bán 15 nghìn trong khi doanh nghiệp xuất khẩu giá 150 nghìn một cân.

Chênh lệch về kiến thức dẫn đến sự chênh lệch về giá mặc dù cùng một sản phẩm.

Lúc này bạn muốn làm nông dân tự mình làm chủ hay làm công nhân cho doanh nghiệp xuất khẩu kia để họ bóc lột.

Nguyên tắc bóc lột của người giàu là khi bóc lột họ phải mang lại giá trị lớn hơn so với người nghèo tự sản xuất. Có như vậy sản xuất mới có thể bền vững, không xảy ra chuyện công nhân đình công hay nghỉ việc.

Trước kia khi công nghiệp chưa phát triển, việc làm rất khan hiếm nên dù bị bóc lột vô cùng thậm tệ nhưng những người công nhân vẫn cắn răng chấp nhận làm việc cho những nhà tư bản mặc cho họ bóc lột. Bởi vì họ không có tư liệu sản xuất, không thể tự mình sản xuất, tạo ra hàng hóa để nuôi sống bản thân và gia đình.

Nhưng ngày nay khi số nhà tư bản ngày càng nhiều, những người công nhân có thêm nhiều lựa chọn hơn, những nhà tư bản bóc lột, chiếm lấy giá trị thặng dư quá nhiều sẽ không có công nhân làm việc và khi không có ai để bóc lột thì họ sẽ không thể sống được.

Chính vì vậy họ phải điều chỉnh lại cán cân lợi ích về phía công nhân, họ chia cho công nhân nhiều lợi ích hơn và làm cho những người nghèo dù bị bóc lột vẫn phải cảm ơn họ bởi vì họ cung cấp việc làm, cuộc sống ổn định cho người nghèo.

Những người càng giỏi thì họ sẽ đãi ngộ càng cao và dùng mọi cách có thể để có thể giữ chân, đảm bảo những công nhân đó sẽ không tự mình đứng ra sản xuất cạnh tranh với chính họ. 
Điều này giúp những người nghèo có trình độ sẽ không phải phân vân tiếp tục chịu bóc lột hay bỏ việc tự mình khởi nghiệp.

Các bạn có thể thấy những người giàu rất thành công trong việc này là ông chủ các doanh nghiệp, công ty nước ngoài tại Việt Nam, họ bóc lột tinh vi đến mức chúng ta dù bị bóc lột nhưng vẫn cám ơn họ và mong ước được bóc lột.

Những doanh nghiệp nước ngoài sau khi vào việt Nam thì thu mua nguyên liệu của người Việt, thuê công nhân người Việt để sản xuất, rồi bán chính sản phẩm đó cho người Việt.

Số tiền lãi bán sản phẩm đó họ sẽ trích một phần để trả công cho người Việt, phần lớn còn lại sẽ để mở rộng sản xuất hoặc chuyển về nước.

Họ kiếm tiền từ chúng ta nhưng chúng ta vẫn phải cảm ơn họ vì nhờ có họ mà chúng ta 
mới có việc làm, cơ hội bị bóc lột.

Hơn nữa so với các nhà tư bản trong nước thì họ bóc lột vẫn còn nhân từ hơn rất nhiều.
Nếu không có họ thì nguyên liệu vẫn chỉ là nguyên liệu và sẽ có rất nhiều người sẽ bị thất nghiệp, đó là lí do khiến chúng ta biết mà vẫn vui vẻ để họ bóc lột.

Các bạn hay nghe tin tức nếu để ý sẽ thấy các nước giàu thường viện trợ ODA không hoàn lại cho các nước nghèo.

Các bạn có bao giờ hỏi tại sao họ lại tốt bụng như vậy không?

Thật ra họ không hề tốt như bạn tưởng tượng đâu, so với số tiền viện trợ ít ỏi thì các doanh nghiệp của họ đã kiếm được rất nhiều tiền từ nước nghèo và số tiền đó còn nhiều hơn nữa trong tương lai.
Nếu kinh tế nước nghèo sụp đổ thì họ sẽ mất đi một mỏ vàng lớn, đó là điều họ không hề mong muốn. Điều họ muốn là khiến kinh tế nước nghèo phải phụ thuộc, chịu sự điều khiển họ, những nước giàu.
( Đó cũng là lý do những nước lớn thường khuyến khích, cho chúng ta vay tiền với lãi xuất thấp, thậm chí không lãi để làm cầu đường, bệnh viện...)
Muốn bóc lột lâu dài thì nền kinh tế nước nghèo phải luôn ổn định cũng như nhiệm vụ của người giàu là phải tạo việc làm, thu nhập ổn định cho người nghèo để người nghèo luôn an phận và có tiền cho người giàu bóc lột.

Nếu người nghèo không có tiền thì chắc chắn người giàu cũng không sống khá giả được vì họ mất đi thị trường tiêu thụ sản phẩm.
Đối với các nhà tư bản thì người nghèo chính là một nguồn tài sản quý giá của xã hội. Những người sẵn sàng bị bóc lột để có một công việc ổn định nuôi sống bản thân và gia đình.
Các nhà đầu tư nước ngoài nhìn ra điều đó nên rất coi trọng việc đầu tư Việt Nam cụ thể: Việt Nam xếp ở vị trí thứ 6 trong 141 nền kinh tế được khảo sát về triển vọng thu hút đầu tư nước ngoài, sau Trung Quốc (52%), Ấn Độ (41%), Mỹ (36%), Nga (22%) và Brazil (12%).  
Theo Báo cáo Đầu tư thế giới (WIR) 2007 do Diễn đàn Liên Hợp Quốc về thương mại và phát triển (UNCTAD) công bố.

Một mặt những người giàu bóc lột thành quả lao động của người nghèo nhưng mặt khác chính họ là người tạo ra công ăn, việc làm cho người nghèo.

Không có người nghèo thì sẽ không có người giàu còn không có người giàu thì người nghèo sẽ không có công việc, không thể nuôi sống bản thân và gia đình.

Người giàu và người nghèo có mối quan hệ chặt chẽ với nhau. Quan trọng bạn muốn làm người giàu hay người nghèo, ông chủ hay công nhân.

Nếu làm công nhân bạn phải chấp nhận bị bóc lột sức lao động còn nếu muốn làm ông chủ thì bạn phải đối mặt với rủi ro, nguy cơ phá sản.
Không có lựa chọn nào là hoàn mĩ cả..

Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2018

5 Nhu cầu của một người trong giao tiếp

 .


1. Nhu cầu được lắng nghe, rãi bày tâm sự.

Bất kì ai khi giao tiếp đều muốn được lắng nghe, rãi bày tâm sự hay nói theo cách khác là nhu cầu được nói và có người nghe mình nói.

Việc bạn cần làm là dùng những câu hỏi kiểu: "bạn vừa mới đi du lịch về à?" hay "trận bóng hôm nay hay thật!"  để gợi chuyện cho họ nói và bắt đầu tập trung lắng nghe đối phương. 

Ở đây, điều quan trọng nhất khi lắng nghe người khác là đừng bao giờ ngắt lời một người khi họ đang nói chuyện, đặc biệt là khi đối phương đang hưng phấn hay câu chuyện của họ đang đến khúc cao trào.

Lúc này họ giống như những chiếc diều đang bay lên cao, nếu bạn cắt dây diều, họ sẽ mất đi thăng bằng, chao đảo và rơi xuống đất.

Không có gì tồi tệ hơn việc kéo tụt cảm xúc của một người khi họ đang hưng phấn. Và đương nhiên bạn có thể sẽ phải trả giá đắt vì hành động của mình.

Điều bạn cần làm là học cách lắng nghe, lắng nghe một cách chăm chú, và thỉnh thoảng bạn phải phát ra những tiếng "ừ", "à", "đúng vậy" cần thiết để thể hiện rằng bạn vẫn đang chăm chú lắng nghe.

Và khi đối phương đưa ra một ý tưởng mới thay vì ừ, à bạn có thể nói "Tôi hiểu ý cậu là gì?" hay "Đó là một ý kiến thật tuyệt". Điều đó sẽ gây ấn tượng mạnh với đối phương và khuyến khích họ tiếp tục bày tỏ suy nghĩ của mình.

Ở những trường hợp thích hợp, bạn có thể nhắc lại những từ, câu cuối trong câu nói của họ để nhấn mạnh bạn đang thực sự quan tâm đến câu chuyện của họ và họ sẽ hưng phấn kể chi tiết về những gì bạn nhắc tới.
Tôi vừa đi du lịch ở Paris - Paris ư?
Tôi được thưởng tết 3 triệu! - 3 triệu?

Nhưng sự thật là để lắng nghe một người chẳng hề đơn giản một chút nào, bởi có những người nói chuyện rất nhàm chán, chán đến mức khiến bạn chẳng muốn nghe họ nói, hay có những người, bạn luôn cảm thấy họ nói sai một điều gì đó và theo bản năng, bạn sẽ muốn phản đối ý kiến của họ. 

Tất nhiên sai ở đây là sai với bạn, chưa chắc đã sai với khách quan bởi vì hai người đứng ở hai góc nhìn khác nhau.

Nhưng có khó chúng ta mới phải tập, phải rèn luyện. Nếu ai cũng làm được thì Du đã không liệt kê nó ra đây.


Làm một người thực sự biết lắng nghe cũng thật đau khổ. Chỉ có nghe mà khó có thể nói.
[ Written by Dưa Hấu ] 

Khi bạn đáp ứng nhu cầu được lắng nghe của đối phương, bạn đã tạo  ra một ấn tượng tốt đẹp trong lòng họ, cộng với các cử chỉ trong cuộc nói chuyện, bạn sẽ là một người lịch sự trong mắt họ.  Nhưng để mối quan hệ tiến xa hơn nữa thì bạn cần phải đáp ứng được các nhu cầu tiếp theo.


2. Nhu cầu được thấu hiểu, đồng cảm.

Khi đối phương có ấn tượng tốt về bạn, họ sẽ rất dễ dàng để tâm sự, chia sẻ với bạn những câu chuyện, kỉ niệm mà lẽ ra chỉ dành riêng cho người thân, bạn bè của họ và lúc này bạn không được chỉ lắng nghe mà còn phải tỏ ra thấu hiểu, đồng cảm với những sự việc họ đã trải qua.

Đầu tiên hãy lắng nghe từng lời của người nói chuyện để tìm ra những đầu mối dẫn đến chủ đề yêu thích của họ.
Sau đó dựa vào những câu hỏi, cố gắng dẫn dắt họ nói nhiều hơn về chủ đề mà họ yêu thích, những kỷ niệm khiến họ vui vẻ, tất nhiên bạn cũng cần tỏ ra hứng thú với chủ để đó. 

Và thay vì tôi và bạn, hãy dùng chúng ta để xích gần hơn quan hệ hai người.

Bạn cũng cần khôn khéo để kéo họ ra khỏi những kỷ niệm, quá khứ đau buồn bởi vì lúc này bạn vẫn chưa đủ thân thiết để tỏ ra quan tâm, an ủi, đó là việc làm của phần tiếp theo.

Và khi bạn đã dẫn họ vào chủ đề mà họ say mê thì một điều tất yếu là họ sẽ nói nhiều hơn, nói một cách liên tục mà chính họ không hề nhận ra. 

Khi họ tâm sự, chia sẻ càng nhiều có nghĩa là hai người đang trở lên thân thiết hơn. Lúc này bạn hãy cố gắng tập trung lắng nghe và tạo sự đồng điệu với họ.

Hãy lắng nghe cách lựa chọn danh từ, động từ, giới từ, tính từ rất riêng của đối tượng giao tiếp ‒ và lặp lại những từ đó. Khi họ nghe những từ họ vẫn thường dùng từ chính bạn thì có lẽ một mối liên hệ vô hình đã được tạo ra giữa bạn và họ. Nó làm họ cảm thấy bạn và họ có chung chân giá trị, chung thái độ, sở thích và những trải nghiệm trong cuộc sống.
{ Nghệ thuật giao tiếp để thành công-Leil Lowndes }

Và để ghi điểm nhiều hơn hãy sử dụng những từ ngữ quen thuộc trong thế giới của họ mà không phải thế giới của bạn.

Nếu là một người đầu bếp, bạn hãy miêu tả mọi thứ bằng hình dạng các loại bánh hay mùi vị của chúng.
Nếu là một người họa sĩ, bạn hãy nói thật nhiều đến màu sắc, chất liệu của các đồ vật.

Và một cách vô thức, bạn trở lên thật thân thiết và thú vị trong mắt họ.

3. Nhu cầu được tôn trọng, công nhận

Sau khi chia sẻ, tâm sự với bạn thì mục đích lớn nhất của đối phương là muốn nhận được sự công nhận, tôn trọng từ bạn.

Chỉ cần có một người hiểu bạn, công nhận và tôn trọng tài năng của bạn thì bạn sẽ coi họ như tri kỉ và sẵn sàng làm mọi việc vì họ kể cả cái chết.

Vì vậy mới có câu kẻ sĩ có thể vì tri kỉ mà chết, hay các danh tướng thời xưa đều vì ơn tri ngộ mà sẵn sàng làm việc, bán mạng cho chủ.

Bạn có thể thấy được nhu cầu được tôn trọng, công nhận của một người mạnh mẽ đến nhường nào.

Nhưng bạn phải làm sao để thể hiện sự tôn trọng, công nhận tài năng của một người trong giao tiếp.
Không phải cứ khen là được vì nếu bạn khen không đúng cách rất có thể sẽ còn phản tác dụng.

Để khen đúng cách là cả một nghệ thuật nhưng chúng ta sẽ nói ở bài khác để không khiến bài viết trở lên quá dài gây mất tập trung cho các bạn.

Ở đây chúng ta chỉ sử dụng những mẹo nhỏ trong giao tiếp mà vẫn thể hiện được sự tôn trọng với họ.

1. Hãy bắt đầu bằng từ bạn mỗi khi nói chuyện với đối phương nếu có thể

Thay vì "tôi nấu cho bạn cái gì đó để ăn nhé?" thì hãy nói "bạn có muốn ăn gì không để mình đi nấu?".
Cùng một ý nghĩa nhưng thái độ thể hiện lại hoàn toàn khác nhau.

2. Tỏ ra hạnh phúc mỗi khi gặp và nói chuyện với họ

"Ồ, Nam, là bạn đó à" hay "Luân à, lâu lắm mới được gặp lại cậu"
và khi kết thúc hay ra về thì hãy để lại một ấn tượng tốt với họ bằng cách để lại một lời khen nhẹ nhàng kiểu " được nói chuyện với cậu thật thú vị, Dũng ạ!"

Hãy cố gắng gọi tên họ vì nó không chỉ thể hiện sự quan tâm mà còn cả sự tôn trọng nữa.

3. Hãy yêu cầu họ kể lại một câu chuyện hoặc một thành tựu thú vị mà họ đạt được hơn nữa là trước đám đông nếu có thể bằng một chất giọng đầy háo hức.

Họ sẽ vô cùng kiêu hãnh và hạnh phúc để kể lại câu chuyện và lúc này bạn chính là một tri kỉ trong lòng họ.

4. Nhu cầu được quan tâm, chú ý

Sau khi được tôn trọng và công nhận thì điều mà một người muốn làm nhất là muốn thể hiện mình hay nhu cầu được quan tâm, chú ý.

Nhu cầu được quan tâm, chú ý thậm chí có thể trở thành khao khát của một người.


"Khi chúng ta mặc quần áo thời trang, dùng hàng hiệu, đi những chiếc xe thời thượng, dùng điện thoại di động sành điệu, kể về những đứa con thông minh, chính là lúc chúng ta thể hiện sự khao khát được tỏ ra quan trọng trước mọi người.



Tuy nhiên, nỗi khao khát này cũng có mặt trái của nó. Không ít thanh niên gia nhập các băng nhóm, tham gia những hoạt động tội phạm, sử dụng heroin và thuốc lắc như để khẳng định mình, để được xã hội nhìn họ như những “Siêu nhân” " { Đắc Nhân Tâm - Dale Carnegie}

Mọi người luôn có những giây phút yếu lòng và đó là những lúc họ cần đến sự quan tâm của bạn nhất. Thậm chí nhiều đứa trẻ còn giả bệnh để được bố mẹ quan tâm.

Vào lúc đói bụng, một gói mì thôi cũng có thể khiến bạn cảm thấy thoả mãn.
Vào lúc mệt mỏi, chỉ một câu “ổn không” cũng có thể khiến bạn trở nên yếu đuối vô cùng.
[ Written by Yusakumi Kudo ]


Khi họ kể về những câu chuyện, kỉ niệm buồn, đừng động viên những câu sáo rỗng mà ai cũng nói kiểu:  mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn hay thằng đấy rồi thế nào cũng bị con kia đá cho mà xem.

Bởi đó là những từ lập tức hiện ra trong đầu bạn và nó nói lên rằng bạn chẳng hề muốn phải suy nghĩ điều gì vì đối phương cả.

Hãy tỏ ra quan tâm bằng cách thể hiện bạn đã cố tìm phương án giúp họ giải quyết vấn đề.

Khi cô ấy kể về chuyện mình bị ốm hãy nói kiểu: nếu mình mà ở đấy lúc đó, mình sẽ nấu một nồi cháo to thiệt là to rồi bắt cậu ăn bằng hết mới thôi. Nếu không ăn hết là mình sẽ giận 3 ngày 3 đêm và ăn hết quà bánh của cậu.

Hay khi cô ấy kể về chuyện thất tình hãy chọc cười bằng cách nói: Thôi đừng buồn, biết thế mình đã giới thiệu cho cậu một thằng còn đẹp trai hơn nó gấp trăm lần. Hay bây giờ mình giới thiệu cho cậu luôn nhé, vô cùng đẹp trai lại còn biết quan tâm, săn sóc người chỉ có mỗi cái tật nhỏ là hay chém gió thôi.

Và thỉnh thoảng hãy nhắc tên họ khi có thể, nhất là khi 2 người đang nói chuyện qua điện thoại:
"Du, cậu sẽ làm được mà!" hay "nói chuyện với cậu thật thú vị, Dũng ạ!"
Điều đó có ích hơn nhiều so với việc cố nói những lời sáo rỗng, vô vị. Chỉ cần gọi tên và họ sẽ cảm nhận được sự quan tâm của bạn.

Du rất ấn tượng với những ai khi nói chuyện lại thỉnh thoảng gọi tên mình, dù có đang rất buồn, hồn vía trên mây nhưng khi có ai gọi tên Du cũng lập tức tập trung trở lại.

Việc quan tâm còn thể hiện qua việc bạn nhớ rõ thói quen hay sở thích của họ.

Hãy theo dõi toàn bộ các chi tiết nhỏ nhất trong cuộc sống của người đang nói chuyện với bạn. Liên hệ chúng trong cuộc trò chuyện như một câu chuyện thời sự chính. Nó tạo nên cảm giác vô cùng gần gũi. Khi bạn dẫn ra sự kiện lớn hay nhỏ trong lần gặp cuối cùng trong cuộc sống của bất kỳ ai, nó chứng tỏ đầy thuyết phục rằng anh/cô ấy là một nhân vật quan trọng trong số những người trên quả đất này. Và mọi người sẽ yêu mến bạn vì bạn nhận ra một minh tinh trong họ.
{ Nghệ thuật giao tiếp để thành công-Leil Lowndes }

Hãy thử tưởng tượng có ai đó vẫn nhớ rõ đồ uống yêu thích của bạn sau 10 năm gặp lại, bạn sẽ biết cảm giác được quan tâm, chú ý hạnh phúc như thế nào.

5. Nhu cầu được chia sẻ bí mật, sống thật với bản thân.

Sau khi được quan tâm, chú ý thì nhu cầu cuối cùng của một người trong giao tiếp đó là nhu cầu được mở lòng, chia sẻ mọi bí mật và sống thật với bản thân.

Mỗi người đều có những lớp mặt lạ cho riêng mình và chỉ khi nào ở bên cạnh những người thân cận nhất của mình họ mới sống thật với bản thân.

Có những người họ có thể chết vì bạn nhưng lại chẳng thể chia sẻ những bí mật lớn nhất của họ với bạn.

Trong một bộ phim truyền hình mà Du xem có một người vợ có thể sẵn sàng chết vì chồng nhưng lại không dám nói ra quá khứ của mình với anh ấy chỉ vì cô ấy sợ, sợ một ngày chồng cô biết sự thật sẽ không còn yêu cô nữa.

Khi không còn gì giấu giếm, cũng có nghĩa là không còn gì để tự bảo vệ. Khi ta bộc lộ mình rõ nhất, thật nhất, trần trụi nhất, ấy là khi ta trở nên dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Điều đó đúng cho cả nam và nữ. 

Khi ta sẵn sàng ở vào trạng thái dễ bị tổn thương với ai đó, là bởi ta tin vào mối quan hệ sâu đậm.

Khi ta trút hết lòng mình, cũng như khi ta trút hết xiêm y vậy, là bởi vì ta tin.
{ Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi - Nếu biết trăm năm là hữu hạn }



Chẳng ai muốn giữ trong tim mình những bí mật bởi vì họ luôn phải sống trong lỗi lo sợ bí mật kia một ngày sẽ bị bật mí và có thể gây ảnh hưởng đến họ hoặc người khác.

Một người mắc bệnh ung thư sẽ thường không dám nói với người nhà vì sợ mọi người lo lắng, nhưng trong sâu thẳm họ cũng muốn được mọi người quan tâm, an ủi.

Nhưng chỉ khi đối phương tin tưởng bạn tuyệt đối thì họ mới có thể mở lòng, chia sẻ những bí mật lớn nhất của họ với bạn.

Và để đạt được điều này thì bạn cần một quá trình rất dài, không đến nỗi là vô tận nhưng cũng đủ xa để bạn không thể nhìn thấy phía cuối con đường.

Điều bạn cần làm là hãy trở nên đáng tin trong mắt mọi người, chú ý là tất cả mọi người. Vì một người đáng tin sẽ không thể nào chỉ đáng tin đối với một số người, còn trong mắt người khác lại trở lên giảo hoạt. Như vậy cuối cùng sẽ chẳng còn ai tin bạn.

Khi nói chuyện với bất cứ ai đừng tỏ ra lo lắng, bồn chồn hay làm những hành động kì quặc vì điều đó là biểu hiện cho sự không đáng tin.

Và vì bạn là người đáng tin nên khi đối phương gặp vấn đề gì họ sẽ gọi cho bạn đầu tiên.
Và cũng vì bạn là người đáng tin nên bạn phải giải quyết được vấn đề của họ.

Lúc đó bạn phải thật bình tĩnh và tìm ra các phương án thích hợp để giải quyết vấn đề vì chỉ cần một lần thất bại, bạn cũng đánh mất niềm tin của đối phương.

Và tất nhiên bạn sẽ không bao giờ được nói dối hay làm những việc mà một người đáng tin không làm.

Bạn thấy có mệt không nào, nhưng muốn đối phương có thể mở lòng chia sẻ mọi bí mật thì bạn phải làm được như vậy. Họ chia sẻ bí mật với bạn vì mong muốn nhận được sự giúp đỡ từ bạn hay ít nhất cũng là vì tin bạn có thể giữ bí mật.


Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

Hadidu-Câu chuyện cuộc đời


Sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến lớn luôn là một học sinh hiền lành ngoan ngoãn được bạn bè và thầy cô yêu mến. Lớn lên thi đậu vào bách khoa, một trong những trường đại học có tiếng nhất cả nước, đến đây cuộc đời Du vẫn luôn là một cuốn sổ màu hồng và nếu cứ tiếp tục như vậy thì đây sẽ là một cuốn sách nhẹ nhàng với kết thúc có hậu.

Nhưng rồi sóng gió chợt đến, câu chuyện bỗng có thêm những tình tiết gay cấn. Người con ngoan trò giỏi ấy đã không đủ bản lĩnh để rồi sa ngã vào những thú vui, trò chơi vô bổ và hệ quả tất yếu là cậu đã bỏ học, bỏ cả tương lai sáng lạn phía trước của mình.

Bây giờ từ một tấm gương sáng, hắn bỗng trở thành một hình mẫu, mô phạm điển hình cho các bạn trẻ rút kinh nghiệm. Nhưng nếu cứ kết thúc như vậy thì câu chuyện của hắn trở lên quá bình thường, sinh viên giỏi sa ngã ngoài kia đâu thiếu gì.

Vì vậy một lần nữa đạo diễn cuộc đời lại nói không, ông nói rằng phải cho khán giả xem một cái kết có hậu.

 Thế là tình tiết mới đã xuất hiện, Du đã đi lính, và sau 3 tháng tân binh đầy thử thách, hắn đã may mắn đủ điều kiện và được chọn vào đặc công, một trong những lực lượng tinh nhuệ nhất của quân đội nước ta.

Sau đó, giống mọi bộ phim ăn khách khác, sau 2 năm lên núi luyện công, Du đã trở lại và ăn hại hơn xưa. (Trước có 4 bát mà giờ toàn 5, 6 bát, ăn quá hại)

Tuy nhiên, Khi Du đang định xuống núi để viết tiếp cuốn sách cuộc đời mình, đạo diễn lại bảo thằng nhân vật chính này còn chưa đủ mạnh, nội công cũng có chút rồi nhưng lại chưa có kĩ xảo chế địch, thế là hắn lại được vất vào trường nghề thêm 2 năm nữa.

Rốt cuộc sau 4 năm tu luyện, Du cuối cùng cũng đã chờ được đến ngày xuống núi để bắt đầu hành trình của mình.

Xa xa phía chân trời, một ông lão đang chăm chú dõi theo hắn và khẽ nói: Hãy bắt đầu thôi chàng trai của ta. (chắc là ông đạo diễn)

Thứ Năm, 15 tháng 2, 2018

Hadidu và căn bệnh nhát gái


Hồi còn đi học, Du là một con mọt sách chính hiệu, cả ngày chỉ biết ăn, học, với ngủ. 
Bây giờ xem lại ảnh hồi đó mà Du ngỡ ngàng không thể nhận ra.
Mái tóc dài hơi xoăn để vắt nhiều hướng giống kiểu tóc một vị giáo sư vật lý rất nổi tiếng trong sách cấp 3 tên là gì đấy mà bây giờ lâu rồi Du không nhớ rõ.

Có lẽ thiên tài thì thường có kiểu tóc giống nhau nhưng lũ bạn thân lười học của Du thì không biết ông đó nên đứa thì bảo tóc Du giống tổ quạ, đứa thì bảo là giống đống rơm.

Tuy nhiên Du không hề giận dỗi hay đáp trả, vì tội nghiệp chúng nó lười học nên hiểu biết ít quá.

Có hôm thầy giáo dạy lý của Du nói với cả lớp rằng những thằng chân đi dép lê, đầu tóc bù xù không quan tâm đến bề ngoài mới là những thằng nguy hiểm, Du cảm thấy chí lí vô cùng và từ đó Du thích học môn lý hơn hẳn.

Quần áo Du mặc thì toàn hàng nhập ngoại mod nhất Việt Nam... những năm 70!
Chú của Du bên Tiệp Khắc mỗi lần về đều tặng mỗi nhà cả đống quần áo nhưng do quá khổ bố Du không mặc vừa nên truyền đến đời Du.

Sợ áo mới các bạn bắt khao nên Du phải nén mặc ở nhà mấy hôm cho cũ mới dám đem đến trường thế mà lũ bạn nhìn thấy vẫn ước ao, trầm trồ, chỉ chỏ (thời Du học trường vẫn chưa bắt mặc đồng phục).

Dưới chân Du là đôi dép tổ ong phong cách cổ xưa, vật tùy thân duy nhất theo Du lên đến giảng đường đại học.

Tiếc là do sở hữu đôi mắt sáng nhất Vịnh Bắc Bộ 13/10 ( chuẩn người bình thường là 10/10) mà Du không được đeo cặp kính cận dày cả 5 Đi-ôp như mấy con mọt khác vì sợ lũ bạn chê giả tạo.

Nếu không phong cách thời trang độc đáo lúc đó của Du sẽ khiến mọi người phải rung động và choáng ngợp.

Ngoài gu thời trang tương đối độc đáo ra thì một điểm nổi bật nữa của Du lúc đó là học rất giỏi, tiếp thu cực nhanh, đầu óc cực thông minh (thầy cô bảo thế không phải Du tự nhận nha).

Nhưng mỗi tội con Intel trong não nhảy số hơi chậm, kiến thức xã hội thì gần như bằng không nên đi đâu cũng như thằng ngáo ngơ và giao tiếp thì cực kì kém nếu không muốn nói là sợ giao tiếp.

Cứ hôm nào mà ở nhà cần phơi thóc hay phơi gì cần nắng to là bố lại cho Du vài ngàn bảo ra quán trà đá đầu ngõ ngồi uống nước vì mẹ Du thường bảo "mày mà bước chân ra khỏi ngõ thì có mà trời nắng to".

Quán trà đá thì ở sát cạnh trường nên thường có rất nhiều học sinh ngồi uống nước(cái này hư cấu 100%, nhà thằng viết cách rất xa trường, đạp xe đạp hết 15 phút mới đến, đầu ngõ có mỗi quán bi-a hổng có quán trà đá).

Hôm nào không may gặp phải gái nhất là gái xinh cũng ngồi uống nước cùng thì cơ thể Du lúc đó hoàn toàn mất kiểm soát, chân tay bắt đầu nhảy múa loạn xạ, hàm răng không chịu thua kém đánh nhịp liên hồi, trống ngực thì đập như chưa từng bao giờ được đập.

Trên trán những hạt mồ hôi nặng chĩu thi nhau lăn dài xuống má lạnh toát.

Du phải đứng dậy chỉnh cái quạt chĩa thẳng vào người mà cả người vẫn toàn mồ hôi nhễ nhại, đôi vai vạm vỡ của Du khẽ run theo từng cơn gió (do Du khung xương to từ bé chứ hem phải do chăm tập luyện nha).

Không hiểu sao cứ lúc nào ngồi đối diện với con gái là xương cổ Du lại bị gãy mất mấy đốt khiến khuôn mặt thư sinh mọi ngày cứ cúi gằm cả xuống đất.

Mấy em gái ngồi đối diện lại cứ tưởng Du làm rơi món đồ gì nên quan tâm hỏi thăm suốt xem Du đánh rơi món đồ gì để nhặt giúp khiến Du càng thêm bối rối.

Khuôn mặt thanh tú à nhầm phúc hậu của Du lúc đó không hiểu sao mà bỗng trở nên đỏ bừng. (Mặt Du mà bảo thanh tú, mọi người lại bảo nói điêu.)

Có hôm không may Du gặp phải em gái xinh thiệt là xinh. Ngồi uống nước cạnh ẻm có một lúc mà Du cảm giác căng thẳng cứ như sắp bị dẫn lên trường xử bắn (ai không tin cứ tìm em nào thiệt xinh mời Du đi uống nước là biết liền).

Cả buổi hôm đó Du chỉ biết ngồi ngây như phỗng lặng thinh nghe em nói chuyện.

Cũng phúc cho Du là em vừa duyên vừa nói nhiều chứ phải em nào băng sương ít lời thì chắc mọi người xung quanh đều đông cứng vì gặp không khí lạnh.

Tuy mang tiếng ngồi nghe ẻm nói cả buổi mà căng thẳng quá, nghe câu đực câu cái rốt cuộc chả biết em nói gì, đến em tên gì cũng không biết (đến bây giờ Du vẫn còn dậm chân đấm ngực vì tiếc) nhưng vẫn rất lịch sự cố tỏ ra chăm chú nghe hết sức có thể.

Thỉnh thoảng ẻm thấy khuôn mặt Du nguy hiểm quá muốn giãn bầu không khí mới quay sang hỏi chuyện Du :"anh học lớp nào vậy?" Du liền vui sướng đáp lại "à, nhà anh ở trong ngõ này nè" rồi nhã nhặn khẽ nhấp ngụm trà đá đã hết từ bao giờ, đôi mắt nhìn đầy xa xăm, khuôn mặt chăm chú lắng nghe em nói chuyện.

Chính vì thế em nào em nấy nói chuyện với Du một lần đều chạy mất dép nên đến bây giờ 24 tuổi đầu mà vẫn ế chỏng ế chơ, ngây thơ đến mức vẫn còn chưa bít bạn gái là cái chi chi.

Đi bộ đội buột miệng kể cho chúng nó nghe thì bị chúng nó chọc quê bảo là trinh trâu cho nên về sau rút kinh nghiệm đi đâu ai hỏi cũng bảo tao có bạn gái rồi, bạn gái tao xinh lắm quê ở thủ đô Hà Nội cơ.