Hadidu và căn bệnh nhát gái

benh-nhat-gai

Hồi còn đi học, Du là một con mọt sách chính hiệu cả ngày chỉ biết ăn, học, với ngủ. Bây giờ xem lại ảnh hồi đó mà Du ngỡ ngàng không thể nhận ra.

Mái tóc dài hơi xoăn để vắt nhiều hướng giống kiểu tóc điện giật của một vị giáo sư vật lý rất nổi tiếng trong sách cấp 3. ( Tên là gì đấy mà lâu quá rồi Du nhớ không rõ)

Có lẽ thiên tài thì thường có kiểu tóc giống nhau nhưng lũ bạn thân lười học của Du thì không biết ông đó nên đứa thì bảo tóc Du giống tổ quạ, đứa lại bảo là giống đống rơm thành ra cứ suốt ngày cãi nhau chí chóe (hồi đó Du mới học cấp 2). Du nghe thấy cũng không hề giận dỗi hay đáp trả vì tội nghiệp chúng nó lười học nên hiểu biết ít quá.

Quần áo Du mặc thì toàn hàng nhập ngoại mod nhất Việt Nam... những năm 70!

Ngày xưa chú của Du đi Tiệp Khắc mỗi lần đều mang về cả đống quần áo nhưng do quá khổ, bố Du không mặc vừa nên truyền đến tận đời Du. Sợ áo mới các bạn bắt khao nên Du phải nén mặc ở nhà mấy hôm cho cũ mới dám đem đến trường thế mà lũ bạn nhìn thấy vẫn ước ao, trầm trồ, chỉ chỏ. ( thời đó các trường chưa bắt mặc đồng phục như bây giờ).

Dưới chân Du là đôi dép tổ ong huyền thoại, vật tùy thân duy nhất theo Du đến tận giảng đường đại học.

Tiếc là do sở hữu đôi mắt sáng nhất Vịnh Bắc Bộ 13/10 ( chuẩn người bình thường là 10/10) mà Du không được đeo cặp kính cận dày cả 5 Đi-ôp như mấy con mọt khác vì sợ lũ bạn chê giả tạo. Nếu không phong cách thời trang độc đáo lúc đó của Du sẽ khiến mọi người phải rung động và choáng ngợp.

Lên cấp 3, gu thời trang của Du vẫn không có gì thay đổi, cho dù đứng giữa đám đông mọi người cũng có thể dễ dàng nhận ra. Không phải vì Du cao hơn các bạn mà chỉ đơn giản là mái tóc đặc trưng của Du vô cùng dễ nhận.

Có một lần khi đang kể truyện, thầy giáo dạy lý bỗng quay về hướng Du nói với cả lớp rằng những đứa chân đi dép lê, đầu tóc bù xù không quan tâm đến vẻ bề ngoài như Du mới là những đứa nguy hiểm, có nguy cơ đỗ đại học cao (chuyện này có thật 100%). 

Du nghe xong mà cảm thấy chí lí vô cùng và từ đó Du lại càng thích học môn lý hơn bởi vì chỉ có những người giỏi vật lý mới có khả năng quan sát tinh tế đến vậy.

Ngoài gu thời trang tương đối độc đáo ra thì một điểm nổi bật nữa của Du lúc đó là học rất giỏi, tiếp thu cực nhanh, đầu óc cực thông minh (thầy cô bảo thế không phải Du tự nhận nha). Nhưng mỗi tội con Intel trong não nhảy số hơi chậm, kiến thức xã hội thì gần như bằng không nên đi đâu cũng như thằng ngáo ngơ và giao tiếp thì cực kì kém nếu không muốn nói là sợ giao tiếp.

Đã thế Du còn mắc thêm cái bệnh tự kỉ vô cùng nặng, suốt ngày chỉ cắm mặt ở nhà chẳng bao giờ bước chân ra đường cho nên chỉ số EQ cho đến tận bây giờ vẫn còn ở mức thấp đến báo động, bao năm đọc truyện mà vẫn không cao lên được.

Hồi đó cứ vào mùa gặt, hôm nào mà ở nhà phơi thóc hay phơi rơm cần nắng to là bố lại cho Du vài ngàn bảo ra quán trà đá đầu ngõ ngồi uống nước vì mẹ Du thường bảo rằng "mày mà bước chân ra khỏi ngõ thì có mà trời nắng to".

Quán trà đá nằm ngay cạnh cổng trường nên thường có rất nhiều học sinh ngồi uống nước(cái này hư cấu 100%, nhà thằng viết cách rất xa trường, đạp xe mòn cả lốp mới đến nơi, đầu ngõ có mỗi quán bi-a hổng có quán trà đá).

Hôm nào ngồi uống nước chẳng may gặp phải gái nhất là gái xinh ngồi đối diện là y như rằng cơ thể Du lúc đó lại hoàn toàn mất kiểm soát. 

Chân tay bắt đầu nhảy múa loạn xạ, hàm răng không chịu thua kém đánh nhịp liên hồi, trống ngực thì đập như chưa từng bao giờ được đập. Trên trán những hạt mồ hôi nặng trĩu cứ thi nhau lăn dài xuống má lạnh toát.

Du phải đứng dậy chỉnh cái quạt chĩa thẳng về phía mình mà cả người vẫn toàn mồ hôi nhễ nhại, đôi vai vạm vỡ của Du khẽ run theo từng cơn gió (do Du khung xương to từ bé chứ hem phải do chăm tập luyện nha).

Đã thế Du còn mắc thêm cái bệnh lạ là cứ ngồi đối diện với con gái là xương cổ lại tự dưng gãy mất mấy đốt khiến khuôn mặt thư sinh mọi ngày cứ cúi gằm cả xuống đất.

Mấy em gái ngồi đối diện thì cứ tưởng Du làm rơi món đồ gì nên quan tâm hỏi thăm định nhặt giúp khiến Du càng thêm bối rối.

Khuôn mặt thanh tú à nhầm phúc hậu của Du lúc đó không hiểu sao mà càng lúc lại càng trở nên đỏ bừng. (Mặt Du mà bảo thanh tú, mọi người lại bảo nói điêu.)

Nhát gái là thế mà có hôm không may Du còn gặp phải em gái xinh thiệt là xinh. Ngồi uống nước cạnh ẻm có một lúc mà Du cảm giác căng thẳng cứ như sắp bị dẫn lên trường xử bắn (ai không tin cứ tìm em nào thiệt xinh mời Du đi uống nước là biết liền).

Cả buổi hôm đó Du chỉ biết ngồi ngây như phỗng lặng thinh nghe em nói chuyện.

Cũng phúc cho Du là em vừa duyên vừa nói nhiều chứ phải em nào băng sương ít lời thì chắc mọi người xung quanh đều đông cứng vì gặp không khí lạnh.

Tuy mang tiếng ngồi nghe ẻm nói cả buổi mà căng thẳng quá, nghe câu đực câu cái rốt cuộc chả biết em nói gì, đến em tên gì cũng không biết (đến tận bây giờ Du vẫn còn dậm chân đấm ngực vì tiếc) nhưng vẫn rất lịch sự cố tỏ ra chăm chú nghe hết sức có thể.

Thỉnh thoảng ẻm thấy khuôn mặt Du nguy hiểm quá muốn giãn bầu không khí mới quay sang hỏi chuyện: "anh học lớp nào vậy?". Du liền vui sướng đáp lại "à, nhà anh ở trong ngõ này nè" rồi nhã nhặn khẽ nhấp ngụm trà đá đã hết từ bao giờ, đôi mắt nhìn đầy xa xăm, đôi tai vẫn đang chăm chú lắng nghe em nói chuyện.

Chính vì thế mà em nào em nấy nói chuyện với Du một lần đều chạy mất dép thành ra đến bây giờ hơn 24 tuổi đầu mà vẫn ế chỏng ế chơ, ngây thơ đến mức vẫn còn chưa bít bạn gái là cái chi chi.

Đi bộ đội buột miệng kể cho chúng nó nghe thì bị chúng nó chọc quê bảo là trinh trâu cho nên về sau rút kinh nghiệm đi đâu ai hỏi cũng bảo tao có bạn gái rồi, bạn gái tao xinh lắm quê ở thủ đô Hà Nội cơ.

Previous Post
Next Post

post written by:

Đầu có thể đoạn, máu có thể chảy, không nên hỏi Du có hay không viết blog ! Gió xuân thổi, trống trận võ đài, không viết blog không phải Hadidu !

0 nhận xét: