Buổi Đầu Đại học




Dù có hai đứa bạn rất thân học cùng cấp 3 nhưng mỗi đứa lại thích một trường. Hồi sắp thi đại học Dù phải tìm mọi cách để dụ dỗ, thuyết phục chúng nó thì bách khoa với Du. 

Hôm thi đại học xong, 3 đứa rủ nhau đi ăn mừng một phen rồi Du cắp hành lý sang thẳng nhà chú chơi cho thư thả đầu óc chứ không về nhà.

Ở nhà chú được mấy hôm thấy chán lại mò sang nhà cô chơi, nói chung là đi chơi nhà cô gì chú bác chứ không chịu ở nhà đợi điểm như mấy bạn khác. 

Mẹ mà gọi điện bắt về là bảo cô chú quý quá hổng cho về.

Hồi đó Du chả được cái gì ngoài cái ngoan ngoãn, học giỏi nên họ hàng ai cũng quý, sang chơi ai cũng đòi giữ Du ở lại thêm mấy ngày, thành ra mãi đến hôm có giấy báo thi đỗ đại học, Du mới chịu về để chuẩn bị thủ tục nhập lớp.

Tin Du thi đỗ hai trường đại học nhanh chóng được mọi người truyền khắp nhà trên xóm dưới khiến tên Du nổi như cồn và trở thành chủ đề nóng bỏng của các chị, các mẹ trong làng thời ấy.

Đứa nào mà học dốt, lười học là ghét Du cực kì vì toàn bị bố mẹ lấy Du ra so sánh. (Mà so với Du thì làm sao mà so được).

Du biết vậy nên biết điều không dám tổ chức ăn mừng gì cả vì sợ chúng nó quây đánh hội đồng.

Lại thêm hồi đó Du vẫn còn cái bệnh hay xấu hổ mà đi đâu cũng có người chỉ chỏ nên sợ quá hổng dám ra khỏi nhà luôn.

Sau một thời gian dài chốn trong nhà chuẩn bị giấy tờ, đồ dùng, quần áo, cuối cùng Du cũng cắp hành trang lên Hà Nội chuẩn bị quãng đời sinh viên mà bao người mơ ước.

Lên Hà Nội, Du ở trọ cùng hai đứa bạn thân.

Hai đứa tuy bị Du dụ dỗ thi cùng trường mà mỗi đứa đăng kí một ngành khác nhau. 

Du học điện tử, hai đứa còn lại một đứa học tiếng anh, một đứa học cơ điện nhưng mỗi Du là đen nhất phải học buổi sáng.

Vì vậy sáng nào Du cũng đặt đồng hồ báo thức inh ỏi từ 5 h sáng ( bạn bè mà, Du không được ngủ thì chúng nó cũng phải dậy). 

Sau đó biết điều đi pha 3 bát mì tôm, mỗi thằng một bát hảo hảo chua cay đập thêm quả trứng, ngon bổ rẻ. Hồi đó hảo hảo có 3 ngàn một gói, thêm quả trứng gà Tung Của 2 ngàn nữa mới hết 5 ngàn.
Ăn xong Du đi bộ 500m, à nhầm 50m ra bắt xe bus còn chúng nó thì lại ngủ tiếp.

Hôm đầu đi học, Du hoàn toàn bị "sốc" trước cách học mới.
Tiết học đầu tiên của Du, thầy giáo liệt kê ra một danh sách dài dằng dặc sách tham khảo, kèm theo lời dặn dò đã trở thành kinh điển: "Những gì tôi trình bày trên lớp chỉ mang tính chung nhất, sơ lược nhất. Các em phải tự tìm hiểu thêm".

Tất nhiên lũ sinh viên bọn Du chỉ coi như gió thoảng bên tai, làm gì có đứa nào bỏ cả đống tiền ra mua sách tham khảo về tự đọc bao giờ. Học hành khổ sở mãi mới thi đỗ được đại học cho nên phải thư giãn, nghỉ xả hơi cái đã. 
Có hôm, trước một bài mới, cả lớp chẳng ai hiểu gì, thầy buông ra một câu chắc nịch nghe cứ như phán quyết của toà án: "phần này các em về nhà tự nghiên cứu lấy. Có gì không hiểu thì hỏi lại sau".

Du nghe xong choáng mất một lúc mới quay sang nhìn mấy đứa bên cạnh. Ồ, nguyên cả đám mặt đăm chiêu, mắt nhìn xa xăm, vẻ mặt đầy nguy hiểm chẳng khác gì Du lúc nãy. Bỗng dưng Du cảm thấy khoan khoái, dễ chịu một cách lạ thường.

Tại cấp 3 quen kiểu đọc chép rồi, lên đại học chuyển sang kiểu tự đọc, tự học lên đứa nào cũng ngơ ngác bởi ở nhà có bao giờ đọc trước sách đâu.

Đáng sợ nhất là những môn nào thầy cô báo trước đi thi "cho phép sử dụng tài liệu" là y như rằng hàng loạt thí sinh bị “rớt lộp độp” và Du thì cũng chẳng may mắn thoát được.

Có nhiều môn khoai đến mức, nhiều anh khóa trước Du học đi, học lại không biết bao nhiêu lần mãi đến lúc gần ra trường rồi mà vẫn không qua. Đành gương mẫu cắp cặp tiếp tục học lại cùng các em năm nhất. (điển hình là môn vật lý điện tử, đến bây giờ nghĩ đến mà Du vẫn thấy đáng sợ)

Lúc đấy các anh lại ngồi cùng nhau ca bài ca: “Bao nhiêu nǎm rồi... còn mãi đi thi”
Hát xong nước mắt các anh lại rơi lã chã trên những khuôn mặt thanh tú ngày nào. ( bây giờ thì hốc hác quá rồi nên Du không dám bảo thanh tú mà là thanh tú ngày nào)

Vì vậy giới sinh viên bọn Du lúc đó vẫn thường truyền miệng nhau câu nói gần như chân lý :"Không thi lại phi thành đại học" mà đến giờ Du vẫn cảm thấy thấm thía vô cùng.

Chỉ sau một năm học đại học, bạn bè thời phổ thông không còn nhận ra Du nữa. Anh chàng thông minh, phúc hậu ngày xưa, nay gầy còm, mặt phờ phạc, mắt trũng sâu vì thiếu ngủ.
Previous Post
Next Post

post written by:

Đầu có thể đoạn, máu có thể chảy, không nên hỏi Du có hay không viết blog ! Gió xuân thổi, trống trận võ đài, không viết blog không phải Hadidu !

0 nhận xét: