Hadidu Ngồi Bàn Đầu



Ngày trước, khi đi học Du luôn tìm mọi lý do để được ngồi bàn đầu và dù lũ bạn có ý kiến thế nào đi nữa Du cũng không chịu nhường ghế.

Nhưng lý do không phải bởi vì để dễ nghe giảng như Du vẫn thường nói đâu. Đó là cả một câu chuyện dài, rất dài đối với Du, một trong những kỉ niệm buồn được liệt kê trong danh sách "Những kỉ niệm đáng quên nhất của Hadidu" mà có lẽ không bao giờ Du có thể quên được. Bạn nào mà đoán được Du xin chắp tay vái luôn.

Câu chuyện bắt đầu từ thời Du mới vào cấp 3.

Hồi đó bởi vì sở hữu thể hình thuộc hàng to cao nhất nhì lớp nên khi mới chia tổ Du được cô chủ nhiệm phân cho ngồi bàn cuối để tránh ảnh hưởng đến các bạn, hơn nữa bởi lớp thưa nên còn là một mình một bàn.

Và Du cũng rất vui vẻ tiếp nhận điều đó, chẳng có mấy bạn học sinh lại không thích ngồi bàn cuối cả. 

Ngồi cuối bạn có thể thoải mái chơi cờ ca-rô, vẽ vời linh tinh đầy vở, nghịch điện thoại hay thậm chí là quay cóp bài mà không sợ thầy cô phát hiện. 

Đặc biệt bạn còn có thể thoải mái ngắm người mình thích từ phía sau một cách đầy lãng mạn chứ không manh động giống các bạn trẻ bây giờ. (P/s: thằng viết đến lúc ngồi viết bài này vẫn còn ế chổng ế chơ, hình nền điện thoại vẫn để 4 chữ FA muôn năm to phạc).

Thế là với tính cách vô cùng tự kỉ lúc đó, Du luôn một mình, một xó cuối góc lớp, không nói chuyện với ai, cũng chẳng bao giờ giơ tay phát biểu ý kiến. Du dùng hành động thực tế để nói cho mọi người biết cái gì mới được gọi là tự kỉ.
Thậm chí Du còn tự kỷ đến mức không muốn bước chân ra khỏi chỗ ngồi.
Cho dù nghe thấy cô gọi tên kiểm tra bài cũ thì Du cũng phải nhìn ngó xung quanh một hồi xem có đúng cô gọi mình hay không. Mà thấy đứa nào, đứa nấy cúi đầu, im như thóc là Du biết liền (Du ngồi bàn cuối không nghe rõ lắm tưởng cô gọi nhầm, ai lại gọi một đứa ngoan ngoãn học giỏi như Du lên kiểm tra bài cũ bao giờ).

Đứng dậy, Du nhìn cô một lúc rồi lại quay sang nhìn bài, cái sau khoảng 5 phút, Du nhìn cô bằng ánh mắt đầy chăm chú và trả lời bằng một giọng vô cùng dứt khoát: “ dạ, thưa cô bài này dễ quá, em không muốn làm!”.
Cái cô cho Du 10 điểm ngồi xuống liền.

Cái cả lớp nhìn Du đầy hâm mộ khiến Du cũng có chút thỏa mãn. Đó là nhờ Du nổi tiếng trung thực, thật thà nên nói cái cô tin ngay chứ bạn khác mà nói thế là cô cho ăn không vô sổ rồi. (Các bạn đừng thử không bị cô mắng lại đổ tại Du)

Nhưng có hôm cô giáo nhây quá cứ bắt Du phải lên bảng thế là Du cũng đành phải lận đận vác cái "thân cò" của mình bước ra khỏi ghế. Cái phòng dài có 10 mét mà Du thấy cứ như cả cây số.

Bây giờ nghĩ lại Du thấy mình giống như con vua trong bàn cờ tướng vậy, lạnh lẽo và cô độc. Điều khác biệt duy nhất là con vua trong cờ tướng còn có hai con sĩ bầu bạn trong khi Du thì không.
( Người ta mất 3 ngày để làm quen hết với nhau còn Du thì mất cả tuần mà vẫn chưa thuộc hết tên mấy bạn trong lớp).

Và kiếp sống tự kỉ ngồi bàn cuối của Du cứ thế lặng lẽ trôi cho đến một ngày.....

Vào một ngày đẹp trời, khi những áng mây lững lờ trôi trên nền trời xanh ngắt.

Du đang loay hoay ngoáy bút chép từng lời cô giáo đọc, từng dòng thơ như đang rót thẳng vào đầu.


Bỗng! 

Cơn đau bụng chợt kéo đến một cách đầy nam tính và mạnh mẽ.

Nó hối hả, nó xối xả, và lập tức khiến Du gục ngã.

Dùng tốc độ nhanh nhất thoát ra khỏi phòng, Du ra đi để lại một tràng sấm rền rộn rã.

Mặc dù đã cố gắng giảm thiểu thiệt hại, nhưng do vị trí địa lý quá xa dẫn đến vài kẻ xui xẻo vẫn bị ngạt khí ga phải đưa đi cấp cứu.

Sự cố nổ bình ga đó khiến Du và lũ bạn bị ám ảnh trong nhiều ngày. Từ sau hôm đó, Du đi học chỉ ngồi bàn đầu mặc cho lũ bạn bàn cuối tìm mọi cách rủ rê Du đều không chịu.

Sự thay đổi bất ngờ của Du khiến lũ bạn học phải há hốc cả mồm vì ngạc nhiên, trong đó nhiều kẻ thì mừng mà cũng khối kẻ phải lo.

Lũ cuối lớp toàn thành phần học sinh cá biệt mà bọn Du thường gọi là xóm nhà lá thì nhao nhao không chịu, đòi tẩy chay không chơi với Du.

Vì Du đi thì chúng nó không có ai để chép bài, mặc dù bình thường thì toàn trêu trọc, bắt nạt Du.
( tội nghiệp Du hồi bé to gấp đôi chúng nó mà ngố quá nên toàn để lũ bạn bắt nạt, bây giờ mà được quay lại thì... 
Đùa tí thôi chứ Du mau quên lắm, đến cái đứa hồi lớp 1 làm đổ mực lên áo của Du mà Du mãi còn không nhớ tên)

Bọn bàn đầu thì toàn thành phần chăm học, thấy Du muốn lên thì mừng rơn, tự động nhường chỗ cho Du ngồi đồng thời còn khuyến mại thêm một bạn gái xinh đẹp ngồi cạnh để mua chuộc Du.

Khiến lần đầu tiên Du cảm thấy làm một con mọt sách thật ra cũng không tồi chút nào.

Thế là kiếp ngồi bàn đầu của Du bắt đầu từ đây, nó kéo dài đến tận lúc Du đi học đại học( mặc dù hồi đại học toàn ngồi bàn đầu ngủ).
Previous Post
Next Post

post written by:

Đầu có thể đoạn, máu có thể chảy, không nên hỏi Du có hay không viết blog ! Gió xuân thổi, trống trận võ đài, không viết blog không phải Hadidu !

1 nhận xét: