Thói quen chỉ trích người khác

thoi-quen-chi-trich-nguoi-khac

1. Phân biệt chỉ trích và chỉ lỗi

Khi thấy người khác phạm sai lầm chúng ta thường có 3 cách ứng xử là: chỉ trích, chỉ lỗi và bỏ mặc.

1. Chỉ trích.

Chỉ trích tức lên án, công kích gay gắt, rêu rao sai lầm của người đó cho mọi người biết.

Khi chỉ trích người khác, bạn khiến đối phương mất mặt và làm ảnh hưởng đến lòng tự trọng của họ. Không ai chấp nhận việc mình bị xấu mặt nhất là còn trước đám đông vì vậy bạn sẽ bị đối phương thù địch thậm chí là trả thù.

Ở Nhật, một số người thà chết còn hơn là bị mất thể diện. Ở Mỹ, mong muốn này có thay đổi chút ít. Người Mỹ muốn kẻ làm mình mất mặt phải chết.
Bạn muốn đối phương sẽ hành động giống người Mỹ hay người Nhật.

Với những người thiếu tự tin, bạn càng chỉ trích họ thì họ lại càng trở lên tự ti và dễ mắc sai lầm. Bạn chỉ trích không những không giúp họ thay đổi mà còn làm mọi việc tồi tệ đi.

Không những thế, việc chỉ trích người khác còn ảnh hưởng đến rất nhiều người xung quanh họ, đặc biệt khi họ là những người có danh vọng như thầy giáo, bác sĩ, quan chức...

Việc bạn tuyên dương sai lầm của những người đó sẽ khiến mọi người mất lòng tin vào họ và cả tập thể bên cạnh họ.

Khi một thầy giáo bị chỉ trích thì các học sinh sẽ cho rằng các giáo viên khác trong trường cũng như vậy. Lúc đó họ làm sao có thể dạy được học sinh.

Khi bác sĩ bị chỉ trích thì bệnh nhân sẽ mất niềm tin vào bệnh viện nơi bác sĩ đó đang làm việc và sẽ không thể yên tâm chữa bệnh.

Quan chức bị chỉ trích thì người dân sẽ mất niềm tin vào chính quyền.

Bạn chỉ trích có một người nhưng ảnh hưởng đến vô số những người xung quanh.

Nhưng họ đáng giận quá, không chửi vào mặt họ tôi không chịu được.

Đúng vậy, bạn sẽ cảm giác rất hả giận và sung sướng sau khi chỉ trích và mắng xối xả vào mặt một người. Nhất là khi chỉ trích một nhân viên cấp dưới, sau khi dạy đời lũ nhân viên, bạn cảm thấy mình thật to lớn, vĩ đại. Những ánh mắt kính sợ của những nhân còn lại càng khiến bạn cảm thấy thỏa mãn hơn vì nó càng cho thấy quyền lực và địa vị của bạn lớn như thế nào.

Nhưng bạn có nghĩ rằng sau khi giây phút sung sướng đó trôi qua bạn sẽ mất đi vĩnh viễn tình hữu nghị của đối phương. Không ai có thể dung thứ cho một kẻ làm mất mặt mình.

Đối với nhiều người, lòng tự trọng quý hơn tất cả và bạn chính là người đã lấy đi thứ quý nhất của họ, bạn nghĩ họ sẽ làm thế nào?
Không sao, tôi cũng chẳng muốn kết giao hay làm quen gì với họ cả.
Nếu chỉ có mình họ thì tất nhiên là không sao bạn đâu chỉ đánh mất hữu nghị với những người bị chỉ trích mà bạn còn mất điểm với toàn bộ mọi người xung quanh.

Bạn sẽ là một vị sếp khó tính, một người đàn bà đanh đá hay một thanh niên hỗn xược trong mắt mọi người và rất khó để bạn có thể thay đổi hình tượng trong mắt họ.

Vì vậy đừng chỉ trích mà hãy chỉ lỗi.

2. Chỉ lỗi

Nếu một người phạm sai lầm và bạn muốn góp ý thì đừng chỉ trích hãy dùng cách tốt hơn và hiệu quả hơn là chỉ lỗi để giúp họ nhận ra lỗi sai của mình.

Khi thấy người mà bạn yêu quý mắc sai lầm thì chắc chắn bạn sẽ không đi rêu rao việc đó thậm chí nhiều người còn muốn che dấu, cho qua. Đó là vì bạn yêu  quý, bạn có đủ lòng thương với họ nên bạn sợ sẽ làm tổn thương danh dự của họ.

Lúc này bạn sẽ tìm mọi cách để khuyên can, giãi bày khiến họ không mắc sai lầm lần nữa thì đó chính là chỉ lỗi.

Nếu bạn chỉ lỗi, góp ý nhiều lần vẫn không thể thuyết phục họ thay đổi thì có thể nhờ đến những người uy tín để giải quyết.

Trong nhà thì nhờ bố mẹ, bạn học thì nhờ thầy cô, còn nếu người ngoài nói không nghe thì cứ khiếu lại lên cấp trên trực tiếp của họ.

Bạn chỉ cần nhớ điều quan trọng nhất là không làm to chuyện và khiến đối phương bị xấu mặt là được.

Tuy nhiên, khi bị chỉ lỗi đối phương vẫn có thể tự ái và giận dỗi với bạn.

Trên thực tế, Du gặp rất nhiều trường hợp sau khi chỉ lỗi người thân, bạn bè thì bị đối phương giận và mang tiếng mách lẻo.

Đừng sợ hãi điều đó, cứ tiếp tục chỉ lỗi cho đến khi họ hết giận mới thôi.

Nếu bạn tỏ ra sợ hãi hay khiếp nhược thì mục đích sửa lỗi của bạn sẽ không có hiệu quả thậm chí đối phương còn cho rằng bạn đang chột dạ.

Vì vậy việc chúng ta im lặng không nói gì trước lỗi của người khác mới là sai lầm.

Sau này họ còn rất có thể quay lại trách ngược chúng ta vì lúc đó không nhắc nhở họ.

Chúng ta không rêu rao lỗi của họ mà chỉ nói cho một người uy tín nghe thì hãy chấp nhận sự hờn giận đó của họ, đến một ngày họ sẽ hiểu ra và biết ơn bạn.

Điều quan trọng là trong cuộc sống bạn phải đối xử thật lòng với họ để họ biết bạn làm thế là vì tốt cho họ chứ không phải vì muốn lên mặt dạy đời.

Còn nếu bạn đã làm mọi cách mà họ vẫn không chịu sửa sai thì cứ áp dụng cách thứ 3 nhé bạn.

3. Bỏ mặc


Bỏ mặc là tỏ ra không hề biết về sai lầm của đối phương. Coi như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Bạn đã làm hết sức của mình rồi mà họ vẫn không chịu nghe thì kết quả thế nào họ cũng phải tự gánh chịu, sau này họ cũng không thể trách được chúng ta.


2. Từ bỏ thói quen chỉ trích

Trong 3 cách ứng xử trên thì đương nhiên cách thứ hai là đúng đắn nhất. Cách thứ 3 thì có phần không tốt bởi vì dễ khiến họ tiếp tục sai lầm.

Còn cách thứ nhất thì tuyệt đối không nên vì chỉ trích sẽ khiến đối phương mất danh dự dẫn đến tự ái, căm ghét chúng ta.

Trong giao tiếp, Chỉ trích và chỉ lỗi chỉ khác nhau ở thái độ của bạn đối với đối phương, khi thái độ của bạn đủ chân thành thì đó mới là chỉ lỗi.

Chỉ lỗi là khi chúng ta suy nghĩ vì người khác, muốn cho họ tốt, còn chỉ trích là khi chúng ta vì bản thân, đơn giản là bạn chỉ muốn xả nỗi bực tức trong người.

Chẳng ai muốn tốt cho đối phương lại cứ chỉ tay, mắng xơi xơi vào mặt họ cả, làm như vậy chỉ khiến cho mọi chuyện trở lên tồi tệ. Dù họ biết mình có lỗi nhưng vì tâm lý phản kháng cũng sẽ cố tình làm sai, chống đối lại bạn.

Vì vậy để từ bỏ thói quen chỉ trích thì đầu tiên bạn phải biết yêu thương, quan tâm người khác, biết suy nghĩ cho mọi người.

Khi đủ tình thương bạn sẽ biết suy nghĩ cho người khác và lúc đó bạn mới thực sự chỉ lỗi cho họ.

Tuy nhiên cũng sai lầm đó nhưng nếu là người khác phạm phải thì bạn sẽ đay nghiến, chỉ trích họ.

Khi thấy người khác phạm sai lầm hãy cố giữ bình tĩnh và suy nghĩ một cách cẩn thận xem nguyên nhân của vấn đề nằm ở đâu, liệu có phải hoàn toàn là lỗi của họ không, liệu họ có đáng bị chỉ trích hay không.

Đừng dùng sự tức giận của bản thân làm cái cớ để chỉ trích người khác bởi vì bạn  không thể biết được những lời chỉ trích lúc nóng giận của bạn có thể gây tổn thương đến lòng tự trọng của người khác lớn đến thế nào đâu.

Hãy thử nghĩ lại xem mình có từng sai lầm giống họ không và lấy đó làm tấm gương để bạn tránh mắc phải sau này.

Hãy luôn nhớ và tự nói với mình rằng: "Ai cũng có lúc phạm sai lầm" và bạn sẽ cảm thấy tâm trạng mình thoải mái hơn rất nhiều.

Có một số người khuyên rằng đừng chỉ lỗi cho một ai đó vì họ không đáng để nhận được sự góp ý của chúng ta.

Nhưng câu nói chỉ đúng nếu đối phương là người lạ, một người bạn không hề quen biết. Khi đó chúng ta không có đủ tình thương với họ và nếu cố góp ý sai lầm của họ thì ta sẽ chỉ trích họ, một điều vô cùng tai hại mà Du đã phân tích ở trên.

Vì vậy với người lạ, trước khi biết suy nghĩ cho họ thì hãy cứ bỏ mặc sai lầm của họ đi.

Còn nếu bạn bè, người thân thì việc chỉ lỗi là đương nhiên.

Du vẫn khuyên rằng hãy tập thói quen im lặng khi mất bình tĩnh nhưng đó chỉ là khi bạn đang nổi nóng không kiểm soát được bản thân thôi. Khi đã bình tĩnh trở lại thì đừng lặng im khi nhìn thấy sai lầm của người khác nhất là bạn bè, người thân của mình. Bạn phải tìm cách chỉ lỗi cho họ.

Và hãy chỉ lỗi sao cho tinh tế, tránh làm họ tự ái, giận dỗi với bạn.

Một lời khuyên rất bổ ích trong cuốn Đắc nhân tâm là:

"Muốn nói lỗi của ai thì hãy tìm ra vài ưu điểm để khen ngợi trước."


Previous Post
Next Post

post written by:

Đầu có thể đoạn, máu có thể chảy, không nên hỏi Du có hay không viết blog ! Gió xuân thổi, trống trận võ đài, không viết blog không phải Hadidu !

0 nhận xét: